Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

“Trà Xanh” Mỗi Ngày Đều Ở Trong Bãi Chiến Trường Tình Ái Chương 12: Anh Đã Rung Động

Cài Đặt

Chương 12: Anh Đã Rung Động

Anh chưa bao giờ cho rằng Ôn Hựu thực sự thích mình, mà chỉ nghĩ cô muốn trải nghiệm cảm giác thành tựu khi theo đuổi những thứ không có được trên người anh mà thôi.

Giờ đây kết quả đã quá rõ ràng.

Anh đã rung động.

Nhưng đối phương lại không muốn chơi tiếp nữa.

Cũng giống hệt như người mẹ đã bỏ rơi anh hồi nhỏ vậy.

Bà ta thấy anh không có tâm trí tranh giành gia sản nhà họ Yến, lại lo sợ quyền thừa kế bị lũ con riêng bên ngoài cướp mất.

Nên vào năm anh học cấp ba, bà ta đã sinh thêm một đứa nữa, rồi bắt anh chủ động đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Yến vì sợ anh sẽ gây ra mối đe dọa cho đứa con trai út vẫn đang học tiểu học của bà ta.

Yến Triều Sinh đã quá quen với việc này. Hơn nữa, ngay từ đầu anh cũng không đặt nhiều kỳ vọng vào Ôn Hựu, thế nên chút cảm động và xao xuyến ít ỏi trước đó giờ đây cũng tan thành mây khói.

Yến Triều Sinh không muốn nghe câu trả lời của Ôn Hựu, anh không có hứng thú, cũng thấy chẳng cần thiết.

Anh chiều theo ý đối phương, dứt khoát nhấc chân rời đi.

Ôn Hựu trợn tròn mắt: "Không— Không phải! Chờ một chút! Anh đừng đi mà, không phải như vậy đâu, Yến Triều Sinh, anh nghe em nói đã!"

Cô không hiểu sao mọi chuyện lại diễn biến thành thế này. Cô chỉ biết Yến Triều Sinh hình như đang giận, và thái độ của anh đối với cô đột ngột trở nên lạnh lùng, xa cách y hệt lúc mới gặp mặt.

Thấy Yến Triều Sinh không hề ngoảnh đầu lại mà cứ thế bước đi, Ôn Hựu cắn răng, chẳng màng đến cổ chân vẫn đang bị thương mà nhảy xuống khỏi giường, theo bản năng định lao đến đuổi theo anh.

Kết quả là vì sàn nhà quá trơn, lại không đi giày nên cô vô tình ngã nhào, thậm chí còn làm tổn thương thêm cái chân đang đau.

"Yến Triều Sinh... anh đợi một chút, nghe em giải thích đã."

Cô lên tiếng đầy vẻ tủi thân.

Yến Triều Sinh cuối cùng cũng dừng bước. Anh đứng tựa bên khung cửa, lạnh lùng nhìn Ôn Hựu mà không nói lời nào.

Anh muốn xem xem đối phương rốt cuộc định nói cái gì.

Thấy Yến Triều Sinh bằng lòng đợi mình, đôi mắt Ôn Hựu sáng bừng lên. Dù đau đến mức lông mày nhíu chặt lại nhưng cô vẫn kiên cường bò dậy từ dưới đất, tập tễnh bước đến trước mặt Yến Triều Sinh.

"Anh hiểu lầm em rồi. Vừa rồi em nói những lời đó không phải là vì muốn từ bỏ, ý em muốn diễn đạt không phải như vậy."

Yến Triều Sinh im lặng một giây, hỏi lại: "Vậy thì ý cô là gì?"

"Ý em là em sẽ không bao giờ bỏ cuộc."

Ánh mắt Ôn Hựu kiên định, cô nắm chặt lấy ống tay áo của anh.

"Dù anh có tin hay không thì em vẫn rất thích anh. Trong tương lai em sẽ luôn nỗ lực đuổi theo anh, nếu không đuổi kịp thì em cứ tiếp tục đuổi, cho đến khi nào anh thích em mới thôi."

Ôn Hựu không biết vì sao lúc nãy anh lại tức giận, nhưng trước khi bắt đầu nhiệm vụ công lược, cô đã học kỹ sách hướng dẫn nên có thể ứng phó trôi chảy với mọi tình huống.

Ví dụ như:

[Câu hỏi 1]: Nếu đối tượng công lược đột nhiên tức giận vô cớ và không thèm để ý đến mình thì phải làm sao?

[Đáp án 1]: Tỏ tình (30 điểm) / Hôn (50 điểm) / Làm chuyện ấy (100 điểm).

...

Đuổi theo mãi sao?

Yến Triều Sinh cụp mắt nhìn bàn tay đang nắm lấy tay áo mình của Ôn Hựu nhưng không hất ra.

Anh cảm thấy lời Ôn Hựu nói quá lớn lao.

Ai có thể đảm bảo mình sẽ luôn kiên định với một việc nào đó mà không hề dao động từ đầu đến cuối chứ?

Thế nhưng khi ngước mắt lên, nhìn thấy ánh mắt kiên định đến lạ thường của cô, trông như thể cô thực sự thích anh, tâm trí anh lại có chút lung lay.

Cũng đúng, nếu không phải vì có một chấp niệm đặc biệt nào đó với anh, khao khát điên cuồng muốn có một mối quan hệ được thế tục công nhận với anh, thì sao cô có thể kiên nhẫn nhìn trộm anh suốt một năm trời?

Một Ôn Hựu như thế này, biết đâu thực sự có thể thích anh thì sao.

Cho đối phương một cơ hội xem ra cũng chẳng mất mát gì.

"Yến Triều Sinh, anh đừng giận nữa được không? Anh có thể cho em thêm chút thời gian không? Em sẽ chứng minh cho anh thấy."

Ôn Hựu khẽ lắc lắc cánh tay Yến Triều Sinh, rụt rè nhìn anh.

Đợi rất lâu, ngay khi Ôn Hựu tưởng rằng mình đã bị sách hướng dẫn lừa gạt, cô bỗng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên trước mặt.

"Được."

...

Sau cuộc khủng hoảng tình cảm suýt tan vỡ lần trước, Ôn Hựu luôn trong trạng thái lo lắng đề phòng. Cô không dám trì hoãn tiến độ nữa mà lập ra một kế hoạch công lược mới cho Yến Triều Sinh.

Tuy nhiên, cô phát hiện dạo gần đây thái độ của Yến Triều Sinh đối với mình rất lạ.

Ví dụ như vào thứ Hai tuần này.

Ôn Hựu dự định đi học ké ở khoa của Yến Triều Sinh như thường lệ, nhưng vì thức đêm nên cô đã dậy muộn.

Cứ ngỡ chỉ có thể ngồi ở mấy hàng cuối, nhưng khi vào cửa, cô lại phát hiện bên cạnh Yến Triều Sinh vừa hay còn trống một chỗ.

Còn trên đường về nhà, khi cô trò chuyện với Yến Triều Sinh, anh không còn coi cô như không khí nữa mà thỉnh thoảng sẽ đáp lại cô một hai câu.

Thậm chí tuần này cô gửi tin nhắn cho anh.

Ôn Hựu: [Cuối tuần này anh có rảnh không?]

Khác với lần trước phải đến mười hai giờ đêm mới trả lời, lần này Yến Triều Sinh phản hồi rất nhanh.

Yến Triều Sinh: [Có chuyện gì sao?]

Ôn Hựu: [Em nghe nói gần đây mới mở một nhà hàng có hương vị cực tuyệt! Em muốn hẹn anh cùng ra ngoài ăn cơm, có được không? (Icon vui vẻ.jpg)]

Yến Triều Sinh: [Được.]

Ôn Hựu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cảm thấy tiến độ nhiệm vụ suôn sẻ đến mức không thể tin nổi.

Cô hỏi hệ thống: [Yến Triều Sinh bị ai nhập hồn rồi à?]

Hệ thống: [.......]

Cuối tuần này, Ôn Hựu đã dành ra hai tiếng đồng hồ để trang điểm và ăn diện thật kỹ lưỡng.

Cô trang điểm nhẹ nhàng, búi tóc củ tỏi thanh thuần, phối hợp với chiếc váy công chúa màu trắng thướt tha dài đến đầu gối. Sau khi đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, cô mới hẹn Yến Triều Sinh ở một nhà hàng cao cấp.

Bầu không khí trong nhà hàng rất tốt, đa số khách hàng đều là các cặp đôi.

Yến Triều Sinh và Ôn Hựu sóng vai bước vào nhà hàng, anh vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

Trước khi đến, anh đã đoán thử mục đích Ôn Hựu hẹn mình.

Suy đoán này càng được củng cố khi vừa nãy đi ngang qua, anh tình cờ nhìn thấy một người đàn ông đang cầu hôn một người phụ nữ.

Không nghi ngờ gì nữa: Cô ấy muốn cầu hôn mình.

Ôn Hựu không biết Yến Triều Sinh đang nghĩ gì, cô chỉ biết sau khi ngồi xuống, nhìn thấy thực đơn với đơn giá các món ăn lên tới bốn chữ số, cô bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã chọn nhà hàng này.

Cô quên mất rằng Yến Triều Sinh đã đoạn tuyệt với gia đình nên chắc hẳn không có nhiều tiền. Lần trước anh nghèo đến mức phải đi xe buýt cơ mà, vạn nhất lát nữa anh muốn chia tiền (AA) nhưng lại phát hiện mình không đủ tiền trả thì phải làm sao?

Như vậy thì mất mặt quá.

Ôn Hựu vân vê một góc thực đơn, cảm thấy vô cùng áy náy.

"Xin chào quý cô, cô có thắc mắc gì về thực đơn hay cần điều chỉnh món nào không ạ?"

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, hơi cúi người cung kính hỏi.

"Dạ không." Ôn Hựu cười gượng.

Thấy Yến Triều Sinh cũng nhìn sang, cô hơi do dự rồi hỏi: "Anh có món gì không ăn được không?"

Yến Triều Sinh nhướng mày, cảm thấy đối phương cũng khá quan tâm mình, anh đáp: "Không có."

Lúc này Ôn Hựu mới yên tâm.

Cách tốt nhất để tránh bối rối là phải dập tắt mọi khả năng gây ra sự bối rối đó ngay từ trong trứng nước.

Cô không cho Yến Triều Sinh cơ hội xem thực đơn mà gọi món một lèo, sau đó đưa thực đơn cho nhân viên mang đi, rồi mượn cớ đi vệ sinh để lén lút đi thanh toán trước.

Ôn Hựu đi đứng vội vàng vì sợ chậm trễ lâu quá. Cô vội vã chạy từ trên lầu xuống quầy lễ tân, thẻ cũng đã lấy ra sẵn rồi.

Thế nhưng cô lại nghe thấy cô nhân viên lễ tân đưa ra thắc mắc: "Xin chào quý khách, cô xác nhận là bàn số 26 đúng không ạ?"

Ôn Hựu sững người, động tác đưa thẻ khựng lại giữa không trung: "Đúng vậy, có chuyện gì sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc