Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Hựu: [Mày nghĩ lời của tao có tác dụng sao?]
Hệ thống cười lạnh: [Không có tác dụng thì anh ta đã chẳng đánh tôi rồi.]
Thấy Yến Triều Sinh sắp lôi nó vào bụi rậm, Hệ thống cuống cuồng: [Mẹ kiếp, rốt cuộc cô có cứu hay không!]
Ôn Hựu nén đau ở chân. Cô không cho rằng Yến Triều Sinh có cảm tình với mình, mà chỉ nghĩ do anh có tinh thần trách nhiệm cao, nhưng điều đó chẳng hề ngăn cản cô lừa gạt Hệ thống.
[Vậy sau này mày còn dám thúc giục tao làm nhiệm vụ nữa không?]
Ôn Hựu vừa nói vừa cẩn thận đứng dậy từ bãi cỏ.
Cô nhìn thấy phía bụi rậm đằng trước, Yến Triều Sinh buông tay rồi vứt Hệ thống xuống đất như rác rưởi. Đây rõ ràng là màn dạo đầu cho một trận đòn nhừ tử.
Cô vội vàng bước tới, kịp thời ra điều kiện: [Mày không giục nữa thì tao cứu.]
Hệ thống nhắm nghiền mắt: [Không giục nữa!]
Ôn Hựu yên tâm hẳn.
Cô kéo lê cái cổ chân bị thương, đi khập khiễng rồi cố gắng tăng tốc tiến về phía sau bụi rậm.
Ngay lúc nắm đấm của Yến Triều Sinh sắp giáng xuống mặt Hệ thống, chỉ còn cách vài centimet, cô đã kịp thời túm nhẹ lấy vạt áo anh từ phía sau.
“Yến Triều Sinh.”
“Đừng đánh ông ta nữa, có được không?”
…….
“Cô đồng tình với ông ta?” Yến Triều Sinh quay người lại nhìn, ánh mắt lạnh lẽo.
“Không phải...”
Ôn Hựu chạm phải ánh mắt băng giá của Yến Triều Sinh thì chớp chớp mắt, đôi mắt đã ửng đỏ.
Cô nhỏ giọng đầy uất ức: “Em không đồng tình với ông ta, em chỉ thấy sợ thôi.”
“Ông ta chảy máu rồi, vạn nhất lỡ tay đánh ra chuyện gì rồi bị ông ta ăn vạ thì sao? Em không muốn anh vì tốt bụng giúp em mà bị hạng lưu manh vô lại này quấn lấy.”
Hệ thống trong vai kẻ lưu manh vô lại: [.......] Nó nằm dưới đất mà thấy mở mang tầm mắt thật sự.
“Gần đây không có camera giám sát.” Giọng Yến Triều Sinh lạnh lùng.
“Nhưng mà...”
Ôn Hựu buông tay, hàng mi dài rũ xuống trông vô cùng buồn bã.
Nước mắt cô lại rơi xuống, cô chậm rãi ngồi thụp xuống, ôm lấy chân mình rồi thút thít: “Nhưng chân em đau quá.”
“Đau lắm, lúc đi lại đau vô cùng, cảm giác như đau tận vào xương ấy, không biết có phải bị gãy xương rồi không. Phải làm sao đây, em sợ quá, hu hu hu, sau này em có bị què không, có phải sẽ bị cắt cụt chân không?”
“Em không muốn bị cắt chân đâu, như vậy sẽ xấu xí lắm, có phải lúc đó anh sẽ chẳng bao giờ thích em nữa không?”
Yến Triều Sinh: “.......”
Hệ thống: “.......”
Yến Triều Sinh thấy Ôn Hựu lo hão. Anh vô cảm định bảo cô rằng bong gân không đồng nghĩa với gãy xương, hơn nữa nếu môn thực hành chưa học tốt thì có thể học lại.
Thế nhưng khi chạm vào đôi mắt đen trắng rõ ràng của thiếu nữ, những lời định nói lại nghẹn lại ở cổ họng.
Đôi mắt Ôn Hựu long lanh nước, có lẽ do khóc nhiều nên đã sưng lên, đuôi mắt ửng hồng giống như một vệt màu đào rực rỡ trên bức tranh sơn dầu.
Lúc này cô đang nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương, cứ như thể anh là người duy nhất trên đời mà cô có thể tin tưởng và dựa dẫm vậy.
Cô thận trọng níu lấy ống tay áo anh một lần nữa.
“Yến Triều Sinh, em đau quá, em muốn đi bệnh viện, anh đưa em đi bệnh viện có được không?”
......
Yến Triều Sinh đưa Ôn Hựu đến bệnh viện khám cấp cứu.
Ôn Hựu ngồi trên giường bệnh, chỉ vào cái cổ chân sưng đỏ của mình, đáng thương nói: “Chỗ này đau lắm ạ, thật sự không cần bó bột để cố định lại sao bác sĩ?”
“Không cần lo lắng.”
Bác sĩ đẩy gọng kính, có chút cạn lời.
Cô bé này từ lúc vào đã khóc suốt. Ông nhận được thông báo lúc nửa đêm nên sợ tới mức tỉnh cả ngủ, cứ tưởng chân cô bị gãy thật rồi.
Cậu thanh niên đi cùng thì chẳng nói chẳng rằng, cứ đứng đó nhìn ông bằng ánh mắt lạnh lùng. Kết quả là ông vội vội vàng vàng kiểm tra cho cô, vậy mà chỉ bị trẹo chân thôi sao???
Bác sĩ thở dài, kiên nhẫn giải thích: “Sưng tấy và đau đớn là phản ứng bình thường khi bị bong gân, bó bột ngược lại còn hạn chế hoạt động của khớp và ảnh hưởng đến quá trình hồi phục.”
“Nếu đau quá thì mấy ngày này cháu nên hạn chế đi lại, hoặc có thể mua băng thun hay băng bảo vệ cổ chân để cố định đơn giản.”
Ôn Hựu nhìn bác sĩ, nghe xong những lời đó thì ánh sáng trong mắt cô dần lịm tắt.
Cô cúi đầu, khẽ “ồ” một tiếng kéo dài.
Tâm trạng cô có chút hụt hẫng.
“Được rồi, còn vấn đề gì nữa không?”
Bác sĩ ngáp một cái, gấp tờ kết quả cho vào túi rồi chuẩn bị về ngủ bù.
Ôn Hựu lắc đầu.
Vốn dĩ cô còn hy vọng vết thương này kéo dài mười bữa nửa tháng để bám lấy Yến Triều Sinh, giờ xem ra không còn cơ hội rồi, cô cảm thấy vô cùng thất vọng.
Yến Triều Sinh đứng bên cửa sổ, lẳng lặng quan sát Ôn Hựu đang ngồi trên giường mà không nói lời nào.
Không thể phủ nhận rằng vị hôn thê này của anh rất xinh đẹp.
Mái tóc dài hơi xoăn xõa xuống tận thắt lưng, gương mặt không một tì vết, hàng mi dài đến khó tin. Khi cô ngồi yên không nói lời nào, trông cô chẳng khác gì một món đồ chơi tinh xảo.
Chỉ là trông cô hơi ngốc nghếch.
Gặp nguy hiểm mà còn không biết báo cảnh sát, nếu anh không kịp thời chạy đến thì chuyện gì sẽ xảy ra, và cái giá phải trả sẽ là gì đây...
Nghĩ đến đây, lòng Yến Triều Sinh bỗng dấy lên nỗi bất an không rõ lý do.
Chờ bác sĩ đi rồi, anh mới bước tới bên giường bệnh.
“Tại sao không gọi điện cho tôi?” Anh nhớ rõ là cô có số điện thoại của mình.
Ôn Hựu im lặng một lúc.
“...Vốn dĩ anh đã chẳng thích em, ở trường cũng chẳng muốn quan tâm tới em, nếu cuối tuần em còn làm phiền anh nữa thì chắc chắn anh sẽ càng ghét em hơn.”
Giọng Ôn Hựu nghe có vẻ buồn bã, cô không nhìn Yến Triều Sinh mà tự giễu: “Không sao đâu, em biết anh ghét em mà, thậm chí hít thở chung một bầu không khí với em cũng khiến anh thấy khó chịu.”
Yến Triều Sinh: “........”
Ôn Hựu trùm chăn kín đầu, nhỏ giọng nói: “Em hiểu mà, hôm nay vốn dĩ đã làm phiền anh nhiều rồi. Muộn thế này, nếu anh muốn về thì cứ về đi, ngày mai em tự bắt xe về cũng được.”
Yến Triều Sinh: “Tôi đã bao giờ nói là mình ghét cô chưa?”
“Không sao?”
Giọng Ôn Hựu nghe nghèn nghẹt. Cô hé một góc chăn rồi thò đầu ra, nhìn anh bằng ánh mắt đầy uất ức.
“Em đến lớp học ké mà anh còn chẳng thèm nói với em câu nào.”
Yến Triều Sinh: “Thói quen của tôi là không nói chuyện trong giờ học.”
Ôn Hựu: “Em hẹn anh ra ngoài mà anh chẳng bao giờ trả lời tin nhắn.”
Yến Triều Sinh: “Điện thoại của tôi để chế độ không làm phiền.”
“Nhưng mà... em đã theo đuổi anh lâu như thế, vậy mà anh vẫn không chịu thừa nhận em là bạn gái của anh.”
Nói xong câu này, Ôn Hựu trông ủ rũ hẳn đi. Cô lại cúi đầu xuống, dáng vẻ như vừa phải chịu một cú sốc lớn.
Ý định ban đầu của cô là muốn Yến Triều Sinh dỗ dành mình, thế nhưng anh lại giữ im lặng.
Yến Triều Sinh đứng tại chỗ suy ngẫm, đây chính là lý do cô bảo anh rời đi bây giờ sao?
Hơn nữa anh thầm nghĩ, đã theo đuổi lâu lắm rồi sao?
Ngoại trừ một năm ròng rã nhìn trộm kia, rõ ràng mới chỉ có mười mấy ngày thôi mà. Đến đầu tư còn có chu kỳ vài tháng, vậy mà mới dành cho anh bấy nhiêu thời gian cô đã mất kiên nhẫn rồi.
Hóa ra trong mắt Ôn Hựu, anh lại rẻ mạt đến thế.
“Vậy thì sao?” Anh bình tĩnh hỏi.
Ôn Hựu ngơ ngác ngẩng đầu.
“Cảm thấy trò chơi theo đuổi này không đạt được kỳ vọng như mong muốn, nên cô định bỏ cuộc sao?”
Yến Triều Sinh nhìn xuống từ trên cao, hờ hững hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















