Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trà Xanh Biến Thành Mèo Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

8.

Diệu Diệu vẫn bệnh đến thoi thóp, sau đó tôi vội vàng mang nó xuống tầng, đi đến bệnh viện thú y. Bác sĩ nói nó không ăn được thức ăn nên lượng đường trong máu bị thấp nên truyền cho nó một chai glucose.

Bình thường mèo trà xanh này thường xuyên tức giận với tôi, lại còn giở trò tranh giành tình cảm nữa. Lúc này đây, mắt nó híp lại, bốn chân bủn rủn, lặng lẽ nằm trên đệm, mặc bác sĩ làm gì thì làm.

Mặc dù biết nó là Hà Diệu Diệu nhưng tôi vẫn có chút đau lòng. Ừm, có thể vì thân xác này vẫn là của Diệu Diệu.

Tôi ngồi bên cạnh đang ngẫm nghĩ có nên gọi Lục Tầm tới hay không? Người nó muốn gặp nhất chính là anh ta mà. Nhưng khi lấy điện thoại ra thì lại ngẩn người. Dựa vào cái gì chứ? Tôi và Lục Tầm chia tay cũng vì nó mà.

Dường như Diệu Diệu biết tôi đang suy nghĩ điều gì, ‘Miêu’ một tiếng, ngoan ngoãn thè lưỡi liếm đầu ngón tay tôi như đang lấy lòng. Nhưng trong chớp mắt, nó đột nhiên thay đổi tính tình, tức giận đứng dậy gầm gừ ‘miêu ô’ về phía sau lưng tôi.

"Sở Hi, thật trùng hợp!"

Tôi quay đầu lại nhìn, là Chu Cảnh. Nhớ lại dòng chữ mà Diệu Diệu gõ lúc trước, tôi có chút cảm giác không rét mà run.

"A. . . Ha ha, đúng vậy, thật trùng hợp!"

Sau khi thân thiện chào hỏi tôi, ánh mắt anh ta nhìn sang Diệu Diệu đầy dò xét, đôi mắt dưới gọng kính vàng rõ ràng trong veo, sáng ngời nhưng lại khiến tôi cảm thấy khiếp sợ.

"Chắc đây là Diệu Diệu rồi, thật đáng yêu!"

Diệu Diệu nhìn anh ta phát ra tiếng ‘gừ gừ’ trong cổ họng để cảnh cáo, nghiêng đầu sang một bên, từ chối không cho anh ta đụng vào người.

Tôi hốt hoảng, vội vàng giải thích: "Nó sợ người lạ!"

"Ha ha, không sao cả. Tôi rất thích động vật nhỏ. Bây giờ tôi đang làm tình nguyện viên ở bệnh viên này. Cô có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào."

Chu Cảnh rụt tay về, khi nhìn sang tôi lại nở nụ cười rực rỡ.

09.

Lúc về đế nhà thì đêm đã khuya, tôi mang theo lồng mèo, đi dọc theo con đường trở lại tiểu khu.

Ánh đèn đường ấm áp, phản chiếu bóng dáng tôi, tôi đột nhiên phát hiện bản thân như đang nằm mơ vậy. Tôi lại đang hết lòng chăm sóc cho ánh trăng sáng của bạn trai nữa. Vì vậy, tôi mở miệng: "Hà Diệu Diệu!"

Nó ở trong lồng khẽ ‘Miêu ô’ một tiếng giống như hỏi tôi ‘Sao thế?’

Tôi bật cười: "Không có gì cả. Mau khỏe nhé, lát nữa tôi sẽ cho cô một hũ thức ăn mèo thượng hạng luôn!"

Cửa thang máy mở ra, một bóng người quen thuộc đập vào mắt tôi. Lục Tầm ôm hộp cơm trong ngực, co chân ngủ gật ở trước cửa nhà tôi.

Nghe thấy tiếng thang máy kêu, anh ta mới tỉnh dậy: "Tiểu Hi, em về rồi! Anh thấy bác sĩ Triệu đăng ảnh trên vòng bạn bè, thấy trong ảnh có em và Diệu Diệu, anh đoán em còn chưa ăn cơm tôi nên chuẩn bị một phần, chờ em quay trở lại rồi ăn!"

Anh ta giơ hộp giữ nhiệt màu vàng lên, cười với tôi một tiếng, ánh mắt cực kỳ mệt mỏi.

Vẫn là hộp cơm do tôi mua cho anh ta. Hộp cơm được tôi mua vội trong đợt khuyến mại ở sự kiện.

Tôi liếc mắt nhìn, Diệu Diệu cũng ‘Miêu’ hai tiếng. Hai chúng tôi đã giảng hòa từ lâu rồi.

10.

Lục Tầm vẫn như trước, sau khi tôi ăn xong, anh lại thu dọn tàn cuộc, còn chuẩn bị nước ấm để tôi tắm. Ngay cả thức ăn mèo và cát của Diệu Diệu cũng đã được chuẩn bị xong xuôi. Làm xong tất cả những việc này, anh ta đứng đối diện với tôi, giọng nói hơi khàn: "Tiểu Hi, . . . Anh đi đây!"

Diệu Diệu ‘Miêu’ một tiếng, đi qua cọ vào ống quần anh ta. Tôi cố nặn một tiếng ‘Ừ’. Sau đó, tôi vội vàng chui vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, tiếng nước chảy rào rào, nhiệt độ cũng hạ xuống dần, dập tắt ham muốn níu kéo anh ta ở lại. Không nghe thấy tiếng Lục Tầm an ủi đ nhưng lại nghe rõ tiếng đóng cửa, tôi có chút không kiềm chế được.

Tôi cho rằng, nửa tháng này tôi đã quen với cuộc sống không có anh ta. Nhưng hôm nay cảm nhận được sự dịu dàng của anh ta khiến tâm trạng của tôi lại xao động.

Diệu Diệu cào cào cửa bên ngoài. Tôi an ủi nó: "Không có vấn đề gì, sắp xong rồi!"

Lúc tôi đi ra thì nó đã ngủ say sưa, tôi nhẹ nhàng tắt đèn, mở máy tính, phát hiện trên mành hình có một văn bản đã soạn sẵn. Trên đó chỉ có vài dòng nhưng đã có vài lỗi chính tả.

[Chu Cảnh thích ngược đãi mèo.]

[Ở nước ngoài, mèo của tôi bị hắn ta ngược đãi. Hắn ta có sở hữu bệnh viện thú y.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc