Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Trà Xanh Biến Thành Mèo Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

5.

Ban đầu, Diệu Diệu còn phá hoại đủ thứ để ép tôi buông tha cho nó, làm vỡ bình hoa, cắn đứt dây điện, kêu la suốt cả đêm. Ngày hôm sau, nó đắc ý nhìn tôi, meo meo hai tiếng, ra hiệu cho tôi nhìn màn hình máy tính đã bị nó làm hỏng.

Tôi cắn chặt hàm răng, thu dọn tàn cuộc. Sau đó lại mở hộp đồ ăn thượng hạng: "Hà Diệu Diệu, ở đây không có người ngoài, tôi khuyên cô nên từ bỏ đi, đừng kháng cự nữa!"

Dường như nó náo loạn cũng mệt mỏi, để mặc tôi vuốt lông, nằm sấp trên đệm: "Được rồi, để dễ nói chuyện, sau này nếu như tôi nói đúng vậy thì cô ‘meo’ một tiếng. Nếu như không đúng vậy thì cô không kêu, OK không?"

Nó không ngẩng đầu, ‘meo’ một tiếng.

Nhìn dáng vẻ không còn tính công kích nữa của Diệu Diệu, tôi cũng hạ hỏa: "Tôi biết chuyện giữa cô và Lục Tầm. Đáng tiếc, người chết không thể sống lại nữa, bây giờ tôi cũng chia tay với Lục Tầm rồi, vốn dĩ chúng ta cũng không thù không oán. Hôm nay cô đã chiếm thân xác của Diệu Diệu mà tôi yêu quý nhất, tôi cũng có quyền nuôi dưỡng cô! Cho dù tôi và anh ta đã chia tay nhau, cô cũng không thể lấy thân phận như xưa để ở bên cạnh anh ta được. Có lẽ rất nhanh cô sẽ có nữ chủ nhân kế tiếp đấy! Cho nên chúng ta làm hòa nhé?"

Nó không thèm để ý đến tôi. Một lúc lâu sau mới ‘Miêu’ một tiếng. Sau khi nó không còn phá hoại nữa thì tâm trạng tôi thoải mái hơn nhiều.

Tạm thời một người một mèo sống yên ổn với nhau, không xảy ra chuyện gì bất ngờ, yên bình trôi qua một cuối tuần.

Lúc Lục Tầm tới đón nó, anh ta vẫn giống như thường ngày, mang cho tôi một bó hồng như thường lệ. Tôi có chút xúc động nhưng vẫn ác động, ném bó hoa vào thùng rác ngay trước mặt anh ta: "Sau này không cần làm vậy đâu!"

6.

Ngày thứ tư, tôi bận rộn ở công ty làm thêm giờ đế sứt đầu mẻ trán. Đồng nghiệp Chu Cảnh mang tới một phần ăn khuya, tôi lễ phép nói ‘cảm ơn’ anh ta.

"Sở Hi, sao dạo này tôi không thấy bạn trai đón cô tan làm vậy?"

Tôi không ngẩng đầu: "Chia tay rồi!"

"Vậy sao? Đã muộn lắm rồi, tôi đưa cô về nhé?"

Theo thói quen, tôi đưa tay đẩy gọng kính nhưng mới nhớ ra hôm nay đeo kính áp tròng, hiện tại mắt khô khốc;; "Đúng là rất muộn rồi, anh cũng nhanh chóng trở về đi!"

Chu Cảnh cười một tiếng, nói tiện đường, tôi không biết làm gì khác đành đồng ý để anh ta đưa về. Không ngờ vừa rời khỏi công ty đã nhìn thấy Lục Tầm đứng ở bên xe chờ tôi, anh ta còn mang theo Diệu Diệu nữa.

Tôi và Chu Cảnh đều ngẩn người, anh ta có chút lúng túng: "Sở Hi, không phải cô nói. . ."

"Đúng vậy! Đi thôi, không phải anh nói muỗn đưa tôi về à?" Tôi không để ý tới Lục Tầm, đi cùng Chu Cảnh tới chỗ đỗ xe.

"Tiểu Hi, Diệu Diệu bị bệnh rồi!" Lục Tầm hô lớn sau lưng tôi. Mặc dù tôi có chút lo lắng nhưng vẫn không quay đầu.

"Hôm nay là thứ tư, không liên quan gì tới tôi cả!"

Chu Cảnh ngồi ở ghế lái, thấy sắc mặt tôi không tốt lắm, dò xét: "Diệu Diệu là con mèo kia sao?"

Tôi gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Hai người. . . cùng nuôi nó sao?"

Tôi không đáp lại, cũng coi như ngầm thừa nhận. Một lúc lâu sau, Chu Cảnh đề nghị, anh ta có một người bạn đang cần nuôi mèo, điều kiện gia đình rất ổn, sẽ không bạc đãi nó.

Tôi không hề suy nghĩ, chắc như đinh đóng cột nói: "Không được!"

Thật kỳ lạ, hiện giờ con mèo kia là Hà Diệu Diệu, đáng lẽ tôi nên căm ghét nó mởi đúng.

Vào ngày thứ sáu, khi Diệu Diệu đến nhà tôi thì tinh thần không hề tốt chút nào. Lục Tầm nói nó bị viêm dạ dày, hai ngày này phải truyền tĩnh mạch, đã tốt hơn nhiều. Sau đó anh ta còn dặn dò những điều cần chú ý và những điều cần tránh: "Tiểu Hi, hay anh ở lại, chúng ta cùng nhau chăm sóc nó nhé?!"

Tôi đẩy anh ta ra ngoài cửa, thở dài một hơi.

Diệu Diệu nhìn tôi, ‘miêu’ một tiếng. Nó nhảy vèo một cái, đến gần chiếc máy tính tôi vừa sửa xong. Tôi bị dọa sợ, vội tiến lên cản nó, rất sợ nó lại làm hỏng một lần nữa.

Nhưng không ngờ rằng, động tác của nó rất nhẹ nhàng, chạm vào giao diện Wechat, có tin nhắn mới đến.

Là của Chu Cảnh, anh ta hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Diệu Diệu ‘Miêu ô’ một tiếng, lắc đầu với tôi.

Có phải ý nó là kêu tôi không để ý đến anh ta không?

Diệu Diệu thấy tôi không hiểu lắm, lấy móng vuốt nhỏ bé của mình ấn vài phím. Một lúc đã gõ một dòng chữ: [Anh ta đã từng ngồi tù!]

Tôi bị dòng chữ này dọa sợ. Ở công ty, Chu Cảnh cũng được đánh giá là người chăm chỉ, cầu tiến, đối xử với đồng nghiệp cũng ôn hòa cũng là nhân vật khuấy động không khí, phong trào trong các buổi teambuilding.

Hơn nữa, lúc vào công ty đều phải nộp sơ yếu lý lịch, sao chưa từng nghe thấy chuyện anh ta đã từng ngồi tù nhỉ?

Tôi định mở miệng hỏi kĩ Diệu Diệu thì ai ngờ thấy nó yếu ớt gục đầu xuống.

‘Cạch’ tin được gửi. Tôi bị dọa sợ vội vàng thu hồi tin nhắn, nhanh chóng gửi bổ sung một tin nhắn khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc