Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
11.
Cuối tuần, Lục Tầm gọi điện thoại tới nói phải đi công tác chừng một tuần nên đành phiền tôi chăm sóc Diệu Diệu chừng một tuần.
Tôi đang đánh răng, điện thoại bật loa ngoài, kêu anh ta nhắc lại. Anh ta đành lặp lại một lần nữa. Diệu Diệu đứng bên khẽ ‘Miêu’ một tiếng, giọng điệu dài ra, giống như tiếc nuối lại than thở. Lục Tầm nghe thấy vậy, vui vẻ cười hì hì: "Tuần tới anh về rồi, chờ anh nhé!"
Tôi cúp điện thoại, cố ra vẻ hung dữ, đi từng bước về phía Diệu Diệu: "Bây giờ tôi đưa cô đến chỗ Lục Tầm để cô đi cùng bé cưng của mình đi công tác nhé!"
Nó phi vèo lên ghế salon, khẽ lắc đầu với tôi. Tôi cười hì hì, mèo giả ngu, à không đúng, là đồ phụ nữ ngốc.
Vệ sinh cá nhân xong, tôi đưa Diệu Diệu ra ngoài,hôm nay tinh thần của nó rất tốt nhưng dựa theo kế hoạch của chúng tôi, nó vẫn giả vờ yếu ớt, không có sức lực.
Mục tiêu là đến bệnh viện thú ý —
Vẫn là bác sĩ Triệu đón tiếp chúng tôi. Anh ta trông khá trẻ trung, chừng ngoài ba mươi tuổi, tóc ngắn, mắt nhỏ, có một nốt ruồi đỏ to bằng hạt gạo ở góc dưới, bên phải môi, điều này trông anh ta rất đặc biệt.
Anh ta vừa thấy chúng tôi thì thấy kinh ngạc: "Diệu Diệu vẫn chưa khỏe sao?"
Tôi cố ra vẻ lo âu, thiếu chút nữa là khóc lên, Diệu Diệu phối hợp yếu ớt rên một tiếng. Bác sĩ Triệu vội vàng ôm lấy Diệu Diệu, kiểm tra một lúc rồi nói với tôi: "Kì lạ thật, các chỉ số đều bình thường mà! Như vậy đi, trước hết cứ truyền một chai glucose đã rồi chúng ta xem thế nào. Liệu mèo con có phải đang buồn bực chuyện gì không?"
Tôi lắc đầu một cái: "Bác sĩ Triệu, nếu như không chữa khỏi. . . tôi sắp hết tiền rồi, aiz!"
Bác sĩ Triệu nhíu mày một cái, đôi mắt ti hí khó tin nhìn tôi chằm chằm, nhỏ giọng hỏi: "Đừng nói là cô không cần nó nữa nhé!"
Tôi không thể làm gì khác mà khó xử gật đầu một cái. Tôi đợi xem anh ta có nói gì nữa không chờ mãi anh ta cũng chẳng nói gì nữa. Tôi đành mở miệng cầu xin: "Bác sĩ Triệu, anh có. . . cách nào hay không?"
Khóe môi anh ta giật giật, sau đó nói: "Nếu cô không muốn nuôi nữa có thể an tử hoặc là đối với những chú mèo con mắc bệnh nhẹ nhưng cô không thể nuổi nổi nữa thì bệnh viên của chúng tôi cũng có cơ cấu hợp tác với một trung tâm cứu trợ chó mèo, cô có thể đăng kí, sau đso sẽ có người giúp cô tìm một người nuôi phù hợp!"
Chính là như thế.
12.
Hà Diệu Diệu nói với tôi lúc cô ta ở nước ngoài cũng đã từng nuôi một bé mèo. Lúc ấy mèo con bị bệnh nặng, bệnh viện cũng giới thiệu dịch vụ an tử cho cô ta. Cô ta đón nhận việc này.
Sau đó, cô ta vẫn luôn nhớ tới bé mèo kia, nên đã đến bệnh viên để thăm bé mèo nhưng bệnh viện đó luôn kiếm cớ từ chối. Cô ta nhận thấy việc này có gì đó bất bình thường nên điều tra lại phát hiện thuốc an tử cho mèo là giả, bệnh viện có hợp tác ngầm với một tổ chức lạm dụng mèo.
Những sinh mạng nhỏ này vốn dĩ có thể an ổn rời khỏi thế giới này nhưng cuối cùng lại bị sát hại cực kỳ tàn nhẫn. Chu Cảnh chính là một thành viên trong đó. Sau khi báo cảnh sát, bệnh viện bị đóng cửa, tổ chức kia cũng bị xóa bỏ, Chu Cảnh cũng ngồi tù. Lúc đó móng nhỏ của mèo con gõ rất mạnh lên bàn phím: "Không thể tha cho anh ta!"
Tôi có thể cảm nhận được cô ta cực kỳ tức giận.
Tôi vẫn chưa kí tên, nhờ bác sĩ Triệu đề cử một vài người muốn nhận nuôi, nói tôi muốn nói chuyện với họ thêm. Anh ta xoay người gọi điện thoại và chỉ sau 15 phút, Chu Cảnh đã xuất hiện.
13.
Chu Cảnh vừa thấy tôi, khuôn mặt nghiêm túc bỗng nở nụ cười: "Sở Hi, là cô sao?"
Tại sao lại là anh ta chứ? Cứu mạng á!
Tôi giả vờ bình tĩnh, hỏi anh ta: "Hóa ra anh là người phụ trách việc đó à?"
Anh ta nghiêng đầu, nụ cười đầy thâm ý: "Việc gì chứ?"
"Bạn trai cũ của tôi sắp rời khỏi đây, chỉ còn tôi nuôi nó, nó lại thường xuyên bị bệnh, tôi. . . Tôi không muốn nuôi nữa!"
Anh ta nhếch miệng: "Sao lại rời khỏi đây? Không phải lần trước còn tỏ thái độ vẫn còn lưu luyến với cô lắm à?"
"Niềm vui mới của anh ta ở thành phố khác!"
Thật xin lỗi anh nhé, Lục Tầm!
"Cô cũng không cần giải thích với tôi nhiều như vậy, xem chú mèo con kia một chút nhỉ?"
Mẹ kiếp, không phải tên khốn nhà anh hỏi à?
Khả năng diễn xuất của Diệu Diệu rất tốt, lần này vẫn phản kháng với sự đụng chạm của anh ta chẳng qua trông nó càng yếu ớt hơn một chút.
"Chất lượng rất tốt, chừng một tuần là có thể tìm giúp cô nhà nhận nuôi nó!"
Anh ta quay người lại, nhắc nhở tôi: "Nhưng mà, một khi đã cho nhà khác nuôi thì sẽ không được phép thăm nom nữa!"
Nhất định là có vấn đề.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






