Thiên Tình cảm thấy bụng quặn thắt từng đợt co rút. Mồ hôi lạnh cũng lấm tấm túa ra trên khuôn mặt tái nhợt. Chưa kịp đợi bụng bớt đau một chút để bỏ chạy tiếp thì đám người kia đã chạy tới.
"Mẹ nó! Còn muốn chạy à! Chạy đi!" A Cường vừa bị dọa tưởng chuyến này mình tiêu rồi, vì vậy lúc này thấy Thiên Tình ngã nhào trên đất gã liền hung hăng nhào tới đạp cho cô một phát.
"Ha ha ha, A Cường, mày xem mày kìa, chưa gì đã bị dọa đến chân nhũn như bún rồi sao? Bị con nhỏ yếu ớt này đẩy một cái mà cũng ngã."
"Đúng đấy. Suýt nữa ngay cả đứa con gái cũng trông không được, đúng là uổng công đã lăn lộn nhiều năm. Đáng đời luôn bị lão đại thấy mày là chướng mắt!"
Đám người xung quanh đều cười giễu cợt gã.
Vốn lúc nãy bị chuyện Thiên Tình bỏ trốn dọa cho sợ rồi, lúc này còn bị người khác cười nhạo, thể diện đều thi quét sạch, không nén được giận. Mặt hết tái rồi xanh, vặn vẹo vô cùng khó coi.
Một bụng tức giận chỉ có thể trút hết lên người Thiên Tình. Không thèm quan tâm đến vẻ mặt khổ sở của Thiên Tình, gã vươn tay xốc cô lên.
"Mẹ nó! Hôm nay không dạy dỗ cho mày một trận, thì ông đây không phải là đàn ông!" A Cường rống lên.
"Mày buông ra...." Bụng Thiên Tình càng đau dữ dội hơn. Xương bả vai bị gã tóm lấy như muốn vỡ nát ra.
Nhưng cơn giận của A Cường lúc này đã bóc lên tận đỉnh đầu, làm sao còn quản được nhiều chuyện như vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

