Thi Nam Sênh vội vàng đi nộp tiền xong quay trở lại, phía bác sĩ cũng đã bắt tay vào việc chữa trị. Trong lòng anh chưa bao giờ hoảng loạn như thế này. Bằng giá nào cũng phải giữ đứa bé này lại. Nếu không, anh thật sự không dám tưởng tượng chuyện này sẽ đả kích đến Thiên Tình như thế nào.
Đứa nhỏ lúc trước mất đi đã khiến cô đau khổ lắm rồi...
Buộc bản thân phải giữ bình tĩnh để xử lý mọi chuyện, lấy điện thoại ra định thông báo cho Vãn Tình biết để cô ấy yên tâm, nhưng điện thoại mở hoài mà vẫn không lên.
Hết pin rồi! Đành chờ lát nữa vậy.
******
Bác sĩ kéo khẩu trang xuống, vừa viết đơn thuốc vừa nói: "Tình trạng lần này của cô ấy rất nguy hiểm, tối nay ở lại bệnh viện quan sát một đêm. Để xem tình hình ngày mai thế nào rồi hãy tính tiếp."
"Tôi biết rồi." Thi Nam Sênh gật đầu, sự căng thẳng trong lòng vẫn luôn kéo căng một phút cũng hề nới lỏng.
*****
Thiên Tình được chuyển sang phòng bệnh. Thi Nam Sênh vẫn luôn túc trực canh giữa bên giường cô, tay đan tay cô thật chặt.
Đợi đến khi cơn đau dịu bớt, Thiên Tình mới từ từ mở mắt ra.
"Tỉnh rồi sao?" Thi Nam Sênh thở phào hỏi, "Em còn đau không?"
Nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú mang đầy vẻ lo lắng kia, Thiên Tình cảm thấy cõi lòng yên tâm hơn bao giờ hết. Dường như tất cả nguy hiểm và đau đớn, chỉ cần có anh ở bên, thì tất cả đều sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt.
"Không đau nữa....." Cô lắc đầu cười nói. Thiên Tình siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay cô, cô cười nhìn anh, "Em biết anh sẽ tìm được em mà."
"Ngốc quá, có sợ lắm không?" Anh đau lòng gạt những sợi tóc lòa xòa rơi trước trán cô sang một bên. Thực ra, chuyện này không chỉ dọa mình cô, mà ngay cả bản thân anh cũng sợ đến điếng hồn.
Cô thành thật gật đầu, "Vâng. Những người đó rất là khủng khiếp......."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

