Không được! Cô phải trốn ra ngoài!
"Mấy anh à....." Thiên Tình thử gọi mấy gã đang ngồi đánh bạc đằng kia, nhưng không có ai để ý đến cô. Mấy gã đó vẫn đang đánh bài hăng say, ai có thể nghe thấy tiếng kêu yếu ớt của cô?
Thiên Tình đành phải cao giọng hơn một chút, "Này! Mấy người có nghe tôi gọi không vậy! Này!!"
Rốt cục cũng có người nghe thấy, quay mặt lại, "Kêu cái gì mà kêu? Không thấy bọn tao đang chơi à!"
"Tôi... tôi muốn đi toilet...." Thiên Tình hơi ngượng khi nói ra yêu cầu này.
Giải quyết tại chỗ ư? Thiên Tình rất muốn khóc. Hắn cho rằng cô cũng là đàn ông sao? Làm sao có thể tùy tiện như vậy được chứ.
Cô nhăn mặt tỏ vẻ đau khổ, "Mấy anh à, nơi này lớn như vậy, nếu tôi giải quyết ngay tại chỗ, sẽ ảnh hưởng đến không khí tươi tốt nơi đây thì làm sao, không phải các anh muốn chuyển đến chỗ khác đấy chứ?"
Quả nhiên, lời của cô đã có tác dụng. Người nọ có vẻ như dao động.
Có người đẩy hắn, "Này, A Cường, mau dẫn cô ta đi đi, đừng để cả bọn mất hứng."
"Nhưng lão đại đã dặn, không được thả cô ta ra."
"Chúng ta có nhiều người ở đây như vậy, chẳng lẽ còn sợ không canh chừng nổi một đứa con gái sao? Nhanh chân lên đi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

