Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 9: Tiệm Giấy An Thọ

Cài Đặt

Chương 9: Tiệm Giấy An Thọ

Các bậc tiên tổ vì lo rằng Bí Thuật Giấy Vàng Mã sẽ thất truyền do cách trở âm dương nên mới để lại một tiệm quỷ cấp Thiên có thể cho người sống kế thừa.

Để làm được điều đó, họ đã phải trả một cái giá không nhỏ.

Một trong những cái giá ấy chính là mỗi lần tiệm quỷ đổi chủ, tiệm sẽ trở về trạng thái ban đầu.

Vì thế, An Thọ Đường không phải từ trước đến nay chỉ nhỏ bé như vậy, mà là vì sau khi đổi chủ nó đã quay lại dáng vẻ một tiệm nhỏ xíu ban đầu.

Khi kinh doanh phát triển, hoàn toàn có thể dùng minh tệ để mở rộng.

Chỉ cần có tiền, sang trọng đến đâu cũng được.

Trong cuốn Bí Thuật Giấy Vàng Mã, vạn vật đều có thể làm bằng giấy.

Người giấy, nhà giấy, ngựa giấy, xe giấy… Tất cả đều thoát thai từ tờ giấy mỏng manh nhưng lại có thể phát huy năng lực phi thường.

Tuy nhiên, những món giấy cao cấp có thể hoạt động đều cần năng lượng để vận hành: có thể dùng linh khí hoặc âm khí và quỷ lực.

Linh khí có tính thích ứng cao hơn, còn âm khí và quỷ lực thì là sự biến đổi sau khi Bí Thuật Giấy Vàng Mã dần phát triển trong âm phủ nhưng lại có hạn chế nhất định.

Người sống thì không thể nắm giữ quỷ lực, cho nên chỉ có sau khi chết mới có thể dùng.

Chủ của tiệm quỷ cấp Thiên có thể chuyển hóa minh thọ trong minh tệ thành âm khí để thúc động đồ giấy nhưng dù sao đó cũng là ngoại lực, hiệu quả kém đi nhiều và tính linh hoạt cũng giảm.

Hơn nữa, dù là quỷ lực hay âm khí đều bị dương khí khắc chế, ở dương gian sẽ bị áp chế rất mạnh, đặc biệt là ban ngày thì gần như không thể dùng nên thích hợp hơn khi sử dụng ở âm phủ.

Song Diệu Trúc vẫn chưa tin, cô lấy một tờ giấy trắng cắt thành vài người giấy nhỏ.

Quả nhiên, bất luận thế nào chúng cũng không động đậy được.

Linh khí hay âm khí, hiện tại cô đều không có.

Số minh tệ kiếm được hôm qua, cô đã đổi hết sang nhân dân tệ.

Song Diệu Trúc đành bất lực đặt cái giỏ giấy vào góc tường, ngoan ngoãn lật đến phần cuối cùng của Bí Thuật Giấy Vàng Mã, bắt đầu học từ những thứ đơn giản nhất.

Đều là những món giấy không động đậy được, trong đó có cả vàng mã mà An Thọ Đường vẫn thường bán.

Gấp loại vàng này, chỉ cần một chút kỹ xảo và cái khí trường hun đúc từ quá trình lâu dài tiếp xúc với nghề giấy vàng mã.

Gia đình Song Diệu Trúc vốn có truyền thống, từ nhỏ cô đã quen tai quen mắt nên kỹ xảo gấp giấy chẳng thiếu, nhắm mắt cũng có thể gấp ra những thỏi vàng mã chuẩn mực. Nhưng cái gọi là “khí trường huyền diệu” kia, cô lại không biết mình có hay không.

Gấp vàng mã cần dùng loại giấy vàng chuyên dụng, mà trong nhà thì đã không còn.

Không rõ trong tiệm giấy An Thọ còn giữ lại được chút nào không.

Sau khi cha mẹ qua đời, mỗi năm Song Diệu Trúc đều có về lại ngôi nhà cũ nhưng tiệm giấy An Thọ thì cô hầu như chưa từng ghé lại.

Cô chưa bao giờ nghĩ, sẽ có ngày mình phải gánh vác sự nghiệp giấy vàng mã này.

Bất kể là vì tiệm quỷ ở âm phủ, hay để chuẩn bị cho ngày linh khí phục sinh không biết sẽ đến lúc nào, Song Diệu Trúc đều phải học cho tốt môn bí thuật này.

Buổi chiều còn chút thời gian, vừa hay có thể đến tiệm giấy An Thọ xem thử.

Song Diệu Trúc cầm điện thoại, rời khỏi nhà.

Theo thói quen, cô ghé quán ăn mẹ Trần, gọi một mặn một chay, ăn trưa xong mới đi.

Tiệm giấy An Thọ của nhà Song Diệu Trúc nằm ở số 4 ngõ Hoa Hoè.

Tên gọi cũng gần giống với An Thọ Đường ở số 414 ngõ Âm Thuỷ, đều là “An Thọ”.

Việc kinh doanh cũng không khác biệt: cùng bán đồ giấy vàng mã. Một nơi tiếp khách dương gian, còn một nơi thì tiếp khách âm gian.

Nhưng so với ngõ Âm Thuỷ rộng rãi, ngõ Hoa Hoè thực sự chỉ là một con hẻm nhỏ.

Xe lớn nhất có thể đi vào cũng chỉ là xe ba gác nhỏ, mà lại còn phải đạp chân.

Ngõ Hoa Hoè vốn ở rìa phía bắc của thị trấn Viễn Sơn, sau khi trấn này mở rộng về phía bắc thành cổ trấn Viễn Sơn thì lại trở thành vị trí trung tâm.

Chỉ là, vị trí có tốt đến đâu cũng khó xoá đi cái cảm giác u ám, chật hẹp. Huống chi trong này toàn buôn bán dịch vụ tang lễ trọn gói, nếu nhà không có tang sự thì chẳng mấy ai dạo bước đến đây.

Thị trấn thay đổi quá nhiều, Song Diệu Trúc đi tới đi lui mấy lượt, còn lạc một lần, mới tìm ra được con hẻm, mà cửa ngõ còn bị biển quảng cáo “mua ly thứ hai giảm nửa giá” của một tiệm trà sữa bị che mất một nửa.

“Cho tôi đi qua với!”

Len lỏi qua đám du khách xếp hàng trước cửa tiệm trà sữa, Song Diệu Trúc cuối cùng cũng vào được hẻm.

Thấy lại đoạn tường quen thuộc với chỗ gạch vỡ, cô mới chắc chắn lần này mình đã không đi nhầm.

Đi chừng ba phút, trước mắt bỗng rộng mở.

Hiện ra là hai toà nhà gỗ hình chữ “L” quây lại thành một sân nhỏ, ngoài lối vào cô đang đứng, đối diện còn một lối ra khác.

Chính giữa sân là một cây hoè to hai người ôm mới xuể, đang vào mùa hoa nở.

Tiệm giấy An Thọ của nhà cô nằm ở góc dưới của toà nhà chữ L ngược bên phải.

So với con phố bên ngoài rực rỡ thương mại, nơi này lại mang một nét yên tĩnh trong sự ồn ào.

Vừa bước vào đã thấy một luồng khí mát lạnh.

Ngày trước, các tiệm giấy vàng mã, tiệm áo tang, tiệm quan tài, hương nến… mọi thứ cần cho tang lễ đều có thể mua ở đây.

Đi sâu vào ngõ còn thông ra bãi đá cũ, nơi chuyên làm bia mộ.

Bây giờ thì chẳng còn lại cái nào.

Những nhà có quan hệ thì hợp tác với nhà hoả táng, tiếp tục làm ăn ở đó; còn không thì đóng cửa hẳn.

Buôn bán đã sớm không còn, Song Diệu Trúc nhìn những cửa tiệm trong sân nay đều mở toang cửa sổ, công nhân ra vào tấp nập, rõ ràng đã cho thuê cả.

Trong sân còn bày những hình nhân đạo cụ, chắc là cho thuê lại để làm trò chơi “phòng thoát hiểm” rồi.

Chỉ có tấm biển nhựa chữ đỏ nền trắng của tiệm giấy An Thọ vẫn lẻ loi treo trên cửa, lá vàng từ mùa thu năm ngoái còn nằm la liệt trước cửa, chưa ai quét dọn.

Trong đầu Song Diệu Trúc thoáng hiện lên cảnh cha mẹ tất bật trong tiệm, còn cô ngồi trước cửa làm bài tập.

Cô thầm nghĩ, có lẽ chính mình cũng chẳng nỡ lòng cho thuê nơi này.

Trước đây vì ác mộng, cứ tưởng bà cố nói về căn tiệm này nên không dám cho thuê.

Giờ đã biết là mình hiểu lầm, nhưng khi thật sự quay lại đây Song Diệu Trúc vẫn không muốn giao nó cho người khác tuỳ tiện sửa sang.

May mà bây giờ đã có tiệm quỷ ở âm phủ, cô cũng chẳng thiếu tiền nên có giữ lại tiệm này cũng chẳng sao.

Biết đâu trong tay cô, nó sẽ lại phát huy được tác dụng.

Nghĩ vậy, tâm trạng cô cũng trở nên thoải mái hơn nhiều, bước lên, cúi xuống thổi sạch lớp bụi trên ổ khoá, tra chìa vào.

“Cạch” một tiếng, cửa từ từ mở ra.

“Khụ khụ khụ!”

Một làn bụi dày đặc lập tức ùa ra nghênh đón.

Trong ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, bụi bay mịt mù.

Bụi nơi này thậm chí còn dày hơn cả ở ngôi nhà cũ.

Tiệm này so với gian nhỏ ở ngõ Âm Thuỷ thì rộng hơn rất nhiều.

Bước vào là một gian nhà ngang ba gian thông nhau, không có vách ngăn thành một cửa hàng ngang dài.

Ngày trước nơi đây chất đầy các loại giấy vàng mã.

Nhưng từ sau lễ tang cha mẹ tất cả đã được hoá đi làm đồ cúng.

Giờ thì ngoài một cái quầy gỗ chỉ còn mấy cái ghế tre và vài chiếc giỏ trống rỗng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc