Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 10: Gấp Giấy Nguyên Bảo

Cài Đặt

Chương 10: Gấp Giấy Nguyên Bảo

Băng qua một cánh cửa nhỏ bên trong, phía sau còn có một gian hậu đường nhỏ hơn - đó chính là khu sinh hoạt. Cầu thang dẫn lên gác xép, cạnh đó là gian bếp nhỏ, nhà vệ sinh, thậm chí còn có một chiếc giường gỗ.

Song Diệu Trúc leo lên gác xép mà hồi nhỏ đối với cô từng rộng rãi vô cùng, giờ lại có chút chật hẹp. Đây chính là kho chứa nguyên liệu làm vàng mã. Trên gác xép không lo bị ẩm mốc. Những thứ đặt ở đây từ sau khi cha mẹ qua đời, cô chưa từng động tới.

Giờ lục soát một lượt, không ngờ còn có một giỏ giấy vàng đã cắt sẵn, mấy xấp giấy vàng chưa cắt, thêm mấy bó giấy vàng mã và giấy màu các loại, một bó nan tre cùng mực các màu. Thời gian trôi qua đã dài như vậy mà chúng vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có mực là đã khô không dùng được nữa. Song Diệu Trúc chợt nhớ, trước khi cha mẹ mất, tiệm vừa nhập một lô hàng mới. Xem ra giờ lại tiện cho cô rồi.

Cô ôm giỏ giấy vàng đã cắt sẵn xuống gian nhà dưới. Sau khi lấy giẻ lau sạch bụi trên ghế gỗ, cô ngồi ở chỗ sáng nhất trước cửa, tập trung gấp nguyên bảo.

Một thiếu nữ mặc áo hoodie trắng giản dị, quần bò bạc màu, ngồi trước cửa tiệm giấy bỏ hoang, đôi tay lướt nhanh, gấp thành từng thỏi nguyên bảo. Mái tóc đen dài buông trước ngực, che đi khuôn mặt, chỉ thấy cả người sáng bừng một vẻ thanh khiết.

Khi Trình Tử Dương nhận điện thoại của công nhân, vội vã từ homestay chạy tới, cảnh tượng anh ta nhìn thấy chính là như vậy. Không hiểu sao, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Vốn dĩ anh đến đây để chốt nốt mặt bằng cuối cùng, nhằm để chuỗi phòng thoát hiểm kinh dị của mình hoàn toàn chiếm lĩnh nơi phong thủy tuyệt hảo này, tạo thành quy mô. Nhưng lúc này lại bất giác nghĩ, chẳng có căn phòng kinh dị nào có thể so được với khung cảnh kỳ quái trước mắt.

Quá tuyệt rồi, đúng là người đồng đạo mà!

“Ờm… xin lỗi vì đã làm phiền…”

Song Diệu Trúc mang theo chút khó chịu khi bị quấy rầy, ngẩng đầu nhìn lên.

Trình Tử Dương rốt cuộc cũng nhìn rõ dung nhan cô gái nhưng chỉ một ánh mắt lia đến, sự hưng phấn ban đầu lập tức bị nỗi sợ vô cớ dập tắt. Thật lạ lùng, vốn là kẻ mê mẩn những câu chuyện kinh dị hay nhưng bộ phim ma phương Đông, cái gì mà anh chưa từng thấy, vậy mà lại bị một ánh mắt khiến bản thân run sợ?

Nhìn kỹ lại, ánh mắt sắc lạnh ban nãy dường như chỉ là ảo giác, trước mặt chỉ là một thiếu nữ thanh tú mang theo vẻ nghi hoặc.

“Có chuyện gì sao?” - Song Diệu Trúc hỏi. Cô vừa mới tìm lại được đôi chút cảm giác gấp nguyên bảo hồi nhỏ, thật chẳng muốn bị làm phiền.

“Tôi… chào cô, tôi là chủ của phòng thoát hiểm kinh dị ở sát bên.” Trình Tử Dương vội vàng giới thiệu: “Chúng ta từng nói chuyện qua điện thoại. Tôi muốn thuê cửa tiệm này của cô để sửa thành phòng thoát hiểm, cô có điều kiện gì xin cứ nói, mọi thứ đều dễ bàn bạc.”

Anh đã nghe ngóng, biết chủ tiệm là một nữ sinh đại học còn trẻ, gia đình không còn ai lớn tuổi, tưởng rằng dễ dàng thuê lại. Không ngờ bị từ chối. Nhưng anh cũng không bỏ cuộc nên mới nhờ công nhân để ý hộ.

“Xin lỗi, cửa tiệm này tôi có kế hoạch riêng, không thể cho thuê.” - Song Diệu Trúc nói.

“Được thôi… Vậy có thể thêm tôi vào bạn bè trên Wechat không? Dù sao sau này cũng coi như chúng ta là hàng xóm với nhau rồi.” Trình Tử Dương lấy điện thoại ra.

Song Diệu Trúc: “???”

Tưởng sẽ phải tốn nhiều lời, nào ngờ anh ta lại dứt khoát như vậy. Tuy không hiểu lắm là tại sao nhưng cô cũng chẳng ngại thuận tay thêm bạn để đuổi khéo anh ta đi. Dù sao danh sách “xác sống” trong Wechat của cô vốn đã vô số, thêm một người thì cũng chẳng sao.

“Vậy tôi không làm phiền cô nữa.”

Những thỏi nguyên bảo này chỉ đẹp bề ngoài, tuy vẫn có thể dùng nhưng chẳng hơn mấy tờ minh tệ mà Quỷ Béo đưa đến là bao. Nhiều nhất chỉ có thể chứa thêm chút minh thọ từ niệm lực của người thân, thời gian bảo tồn lâu hơn, tốc độ hao mòn chậm hơn đôi chút.

Bán cho người dương gian thì dư sức, nhưng nếu mang xuống âm phủ thì chúng chỉ tính là tiền mô không vào phẩm cấp, căn bản chẳng thể đem bán cho quỷ khách.

Thực tế, gấp cả buổi chiều, cô cũng chỉ làm ra được vài thỏi nguyên bảo nhất phẩm.

Không phải do kỹ thuật - những ngón nghề thuở nhỏ luyện ra, giờ chỉ cần làm quen một chút là hồi lại.

Cũng không phải do thiếu tập trung - khi không ai quấy rầy, cô vẫn giữ được sự chú tâm.

Mà chủ yếu là thiếu mất khí trường được rèn luyện qua năm tháng làm vàng mã, khiến nguyên bảo kém một phần thần vận, phẩm cấp rớt xuống bậc thấp.

Điều quan trọng hơn là giấy vàng đã gấp một lần, thì lần sau gấp thế nào cũng không thể ra nguyên bảo nhập phẩm. Gấp lại càng nhiều, chất lượng càng kém. Thế nên giấy vàng nguyên bảo tuyệt đối không thể tái sử dụng. Gấp hỏng thì coi như bỏ, chỉ có thể dùng tờ khác.

Cả buổi chiều, Song Diệu Trúc chỉ gấp ra được hai thỏi nguyên bảo nhất phẩm. Tất cả những cái còn lại đều là không nhập phẩm. Giờ cô cũng chẳng còn thân nhân nào ở âm phủ nữa, số nguyên bảo không nhập phẩm này, chẳng biết đốt cho ai.

“Xem ra tiệm giấy An Thọ cũng phải mở cửa thôi.” - cô nghĩ thầm.

Về sau luyện Bí Thuật Giấy Vàng Mã, chắc chắn sẽ giống hôm nay, có rất nhiều sản phẩm hỏng. Vứt đi thì tiếc, chẳng bằng bày trong tiệm bán ít nhiều cũng bù lại chi phí nguyên liệu.

Thêm nữa, mở tiệm cũng coi như cái cớ để cô về quê khởi nghiệp. Tiệm giấy vốn không phải nghề có thể nuôi sống bản thân? Không sao, chỉ cần đặt thêm một tủ nước giải khát trước cửa, bày mấy thùng nước khoáng, trong tiệm thêm tủ rượu thuốc lá, kệ hàng tạp hóa - thế là biến thành nửa cửa hàng tạp hóa.

Hàng nhập về vừa có thể đưa xuống tiệm quỷ ở âm gian, lại thêm một tầng che giấu.

Càng nghĩ càng thấy mô hình “tiệm giấy kiêm tạp hóa” quả thật rất hợp với mình.

Nhìn sang bên kia thấy công nhân của phòng thoát hiểm đã dọn dẹp xong, lần lượt rời đi. Song Diệu Trúc liền đuổi theo, thêm bạn Wechat với hai cô lao công, bỏ ra sáu trăm đồng, nhờ họ ngày mai đến làm vệ sinh khai trương cho tiệm.

Bận rộn cả buổi chiều, ba thỏi nguyên bảo nhất phẩm nếu bán ra cũng chỉ đổi được sáu trăm đồng mà thôi. Nhưng so với việc phí thời gian dọn dẹp thì nên để người khác làm, mình dành thời gian luyện gấp nguyên bảo vẫn lời hơn. Khoản tính toán này Song Diệu Trúc rõ ràng nắm chắc.

Tối nay cô còn phải đến tiệm quỷ, sau khi thu xếp xong việc vệ sinh cho tiệm, Song Diệu Trúc cũng dọn dẹp chuẩn bị rời đi. Trước khi đi, cô không quên từ xa đưa ba thỏi nguyên bảo nhất phẩm gấp hôm nay vào chiếc rương dưới quầy ở An Thọ Đường bên âm gian - để dành bán cho quỷ khách.

Như thường lệ, cô ghé quán ăn mẹ Trần dùng bữa tối. Nghe cô nói định mở một cửa hàng tạp hóa trong tiệm giấy cũ, mẹ Trần chẳng nói hai lời liền lập tức cho cô số liên lạc của một mối hàng sỉ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc