Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 8: Bí Thuật Giấy Vàng Mã

Cài Đặt

Chương 8: Bí Thuật Giấy Vàng Mã

Song Diệu Trúc gật đầu:

Thực ra cô vốn đã có ý này.

Chuyện mộ phần của chú Trần, chỉ có cô đích thân đến mới dễ tìm cơ hội nói ra.

Nếu không, lỡ miệng nói mình gặp ma rồi biết chuyện thì người thường sao mà tin nổi.

Trần Đại Dân thở phào, biết chuyện này chắc chắn có hy vọng, ông khẽ gật đầu với cô rồi rời khỏi quán ăn.

Nếu không phải âm trạch thật sự không ở nổi nữa, ông cũng chẳng muốn quay về quấy rầy vợ con.

Chỉ cần ông còn quanh quẩn, chuyện buôn bán trong nhà sẽ bị ảnh hưởng.

Chú Trần đi rồi, Song Diệu Trúc rõ ràng cảm nhận được trong quán ấm áp hơn hẳn.

Rất nhanh, món ăn cô gọi đã được mang lên.

Cô đói đến mức ngực dán lưng, không nói nhiều, gắp ngay một đũa đầy măng xào thịt xông khói cho vào miệng rồi giơ ngón cái về phía Trần Song Hoà:

“Cậu đúng là được dì Trần truyền nghề rồi! Nếu không phải dì Trần vẫn ngồi ngoài trò chuyện với tớ, tớ còn tưởng chính dì là người xào đó!”

“Tớ nói rồi mà, tuyệt đối không để cậu thất vọng đâu!” Trần Song Hoà cười, ngồi xuống định hàn huyên một lát. Nhưng còn chưa kịp ấm chỗ thì trong quán đã có thêm hai tốp khách, lại còn có nhóm du khách tìm đến qua app du lịch gọi không ít món.

“Cậu đi làm đi! Lần này tớ về là để ở hẳn, sau này tha hồ có dịp nói chuyện.” Song Diệu Trúc nói.

“Cậu nói đấy nhé! Rảnh rỗi tớ sẽ tìm đến nhà cậu chơi!” Trần Song Hoà lưu luyến đứng dậy, lại tất bật quay vào bếp.

Song Diệu Trúc tập trung ăn bữa tối.

Ừm, vẫn là món quê hương hợp khẩu vị nhất!

Ăn được một nửa, điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Trần Viên Viên.

[Viên Viên Tửu Tửu: Về đến nhà chưa? Tình hình thế nào?]

Song Diệu Trúc liền chụp lại mâm cơm trên bàn.

[Trúc Meo Meo: Về đến rồi, mọi chuyện thuận lợi cả. [ảnh]]

[Viên Viên Tửu Tửu: Oa, nhìn là đã thấy ngon miệng rồi!]

[Trúc Meo Meo: Hôm nay chắc chắn ăn sạch không còn hạt cơm nào!]

[Trúc Meo Meo: Đúng rồi, quê tớ giờ du lịch phát triển lắm, tớ định ở lại khởi nghiệp, gần đây chắc không quay lại trường nữa.]

[Viên Viên Tửu Tửu: [ảnh sốc]]

[Viên Viên Tửu Tửu: Cậu chắc chứ?]

[Trúc Meo Meo: [ảnh ngoan]]

[Trúc Meo Meo: À, có cuốn tiểu thuyết tu tiên hiện đại nào hay không? Ở nhà yên bình quá, tớ muốn tìm đọc.]

[Viên Viên Tửu Tửu: [ảnh][ảnh][ảnh]… Lấy đi!]

[Trúc Meo Meo: [ảnh] Tớ ăn xong rồi, còn phải đi mua ít đồ, không nói nữa nhé!]

[Viên Viên Tửu Tửu: Ừ. Chuyện ở trường cậu cứ yên tâm, có gì tớ sẽ báo. Chúc cậu khởi nghiệp thành công, sớm ngày phát tài!]

Song Diệu Trúc gập điện thoại, quét mã thanh toán, chào dì Trần rồi rời quán.

Ngay gần quán ăn dì Trần có một siêu thị nhỏ vẫn đang mở cửa.

Song Diệu Trúc bước vào, mua một số đồ dùng sinh hoạt lần này không mang về, cùng mấy dụng cụ dọn dẹp.

Đi ngang quầy thực phẩm, nghĩ đến việc trong nhà chẳng còn gì ăn, cô lấy thêm hai gói mì ăn liền.

“Đúng rồi, phải thử xem hàng dương gian có bán chạy ở âm phủ không mới được!”

Thế là cô lại lấy thêm ít bánh kẹo, nước ngọt, thuốc lá, rượu chè, trà lá. Mỗi thứ lấy một ít, định đem xuống âm phủ bán thử, xem loại nào có thị trường thì lần sau nhập thêm.

Cô vất vả xách đống đồ nặng nề về nhà, hai tay hằn cả vết túi ni lông nhưng vẫn lập tức bắt tay vào dọn dẹp.

Dù sao đi nữa, nhà cửa cũng phải sạch sẽ mới được.

Ban đầu cô chỉ định thu xếp qua loa phòng ngủ để nghỉ tạm. Dù gì hôm nay đã bận rộn cả ngày, đêm qua lại ngủ trên xe, giờ hẳn đã rất mệt rồi.

Kết quả, dọn xong phòng ngủ, tinh thần cô lại tỉnh táo hẳn, chẳng buồn ngủ chút nào, thế là tiếp tục làm, dọn từ trong ra ngoài đến cả đám cỏ dại trong sân cũng nhổ sạch.

Mãi đến ba bốn giờ sáng, Song Diệu Trúc mới thực sự thấy buồn ngủ.

Rửa mặt xong, cô ngả lưng ngủ một mạch.

Tiếng chim ngoài cửa sổ vang lên, cô chậm rãi tỉnh dậy:

“Hỏng rồi, tối qua quên đặt báo thức mất!”

Hôm nay cô còn định dành thời gian nghiên cứu quyển [Bí Thuật Giấy Vàng Mã] kia cơ mà!

Cô lật điện thoại xem:

“Chín giờ? Sao có thể!”

Bình thường cô mà ngủ muộn tầm này, không thể nào chỉ chợp mắt vài tiếng đã tự tỉnh.

Nhưng thời gian trong máy hoàn toàn chính xác, bản thân lại không hề thấy mệt, ngược lại còn khoẻ khoắn, tràn đầy tinh lực.

Nghĩ lại, chỉ có hai khả năng: hoặc là hôm qua chỉ có linh hồn xuống âm phủ nên cơ thể cô đã được nghỉ ngơi đầy đủ; hoặc là từ sau khi trở thành chủ tiệm quỷ, thân thể cô đã thay đổi, nhu cầu ngủ cũng giảm đi.

Dù là trường hợp nào, đối với cô lúc này đều là chuyện tốt.

Song Diệu Trúc còn đang nóng lòng nghiên cứu tổ truyền [Bí Thuật Giấy Vàng Mã] và tình hình ở Phụng Đô kia kìa!

Mì ăn liền mua hôm qua lập tức có đất dụng võ. Cô nhanh chóng giải quyết bữa sáng, rồi nằm xuống chiếc ghế dài quen thuộc trong chính sảnh.

Lần này không phải để đi âm phủ, mà chỉ để tìm một tư thế thoải mái, tiện bề đọc lại truyền thừa của tổ tiên trong đầu.

[Bí Thuật Giấy Vàng Mã] tuy đã khắc sâu trong trí nhớ nhưng muốn tiếp nhận tri thức vẫn cần phải giở từng trang.

Vài tiếng sau, Song Diệu Trúc đã đại khái lướt qua toàn bộ nội dung.

Thì ra đây chính là một quyển sách thuật pháp!

Nguồn gốc bắt đầu từ cuối kỳ Triều Linh Khí lần trước, cách nay hơn hai nghìn năm vào thời Tây Hán.

Người kế thừa qua từng đời đều ghi chép lại kinh nghiệm bản thân, thêm vào thành quả nghiên cứu cả đời, góp phần tạo nên bộ bí thuật liên quan đến giấy này.

Từ những lời của tổ tiên, cô còn thấy được đôi nét tình hình tu hành giới thời ấy.

Khi đó, người tu hành đều tu theo quy luật tự nhiên của trời đất vạn vật nên được gọi là tu đạo giả.

Bí Thuật Giấy Vàng Mã khi ấy chỉ dùng giấy làm vật dẫn, triệu linh ngự quỷ, được coi là môn phái ngoại đạo.

Uy lực đấu pháp không tồi, có chỗ kỳ hiệu nhưng lại chẳng được chính đạo thừa nhận nên không thể thành tiên.

Theo đà Triều Linh Khí kết thúc, linh khí dần suy vi, các loại đạo pháp cũng mai một.

Bí Thuật Giấy Vàng Mã cũng không ngoại lệ, những pháp thuật cường đại ngày càng khó thi triển.

Vì vậy, sách càng về sau, những thuật pháp ghi lại càng giảm yêu cầu linh khí, dần biến thành chỉ còn hình thức thủ công ở dương gian, thậm chí kỹ nghệ cũng càng ngày càng đơn giản, cuối cùng hoàn toàn từ “giấy vàng mã linh” trở thành “giấy vàng mã phàm”.

Tuy nhiên, ở âm phủ không hề có thời kỳ mạt pháp nên giá trị của Bí Thuật Giấy Vàng Mã nơi ấy chưa từng thay đổi.

Thậm chí nhiều đời tổ tiên, chỉ sau khi chết mới thật sự phát huy rực rỡ bí thuật này.

Bí thuật thuộc âm, chỉ nữ tử mới có thể tu luyện, xưa nay luôn truyền nữ không truyền nam.

Nhưng kể từ khi đạo pháp dương gian suy tàn, địa vị phụ nữ nhiều thời kỳ đều rất thấp.

Một nữ tử, không có pháp môn phòng thân rất khó độc lập trong cõi dương lại kiên trì tu luyện môn bí thuật quái dị bất tường này, trong mắt người thường chẳng khác gì quái lạ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc