Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
May mà trong nhà vẫn còn ít đồ ăn nhanh. Song Diệu Trúc vội pha một bát mì gói để lót dạ rồi uống thêm một chai sữa vừa mua. Sau đó cô nhanh chóng tắm rửa thay đồ, khiêng cả thùng sữa, ấm nước, bát ăn cho mèo cùng ba nhóc mèo con vào phòng ngủ, đặt ngay cạnh giường.
“Các em ngoan nhé! Chị về sẽ hâm sữa cho uống!”
Cô cúi người vuốt ve ba bé mèo đang ngủ say rồi nằm xuống khép mắt. Chưa đầy một giây, Song Diệu Trúc đã bật dậy giống như bị giật mình. Ai mà hiểu cho được: cô vừa bị “hồ sơ xin việc của quỷ” dồn đến úng ngập! Suýt nữa thì “ngạt thở”.
Không đúng, hồn phách cô bước vào tiệm quỷ vốn đâu cần thở, chẳng thể ngạt được. Chỉ là từng xấp giấy phủ kín tầm nhìn nên mới khiến cô có cảm giác sắp bị bịt kín mà thôi.
Cô vội xuống giường, tìm một căn phòng trống, chuyển toàn bộ đống hồ sơ trong tiệm quỷ sang căn phòng ấy rồi mới quay lại tiệm.
Bốn tiếng sau.
[ Tài khoản Phát Tài ghi có 532350 tệ ]
Hôm nay cả mười hai phiếu đặt mua hộ đều đã đặt cọc, trung bình mỗi đơn hơn một vạn tám, tổng cộng vào sổ hơn hai mươi mốt vạn minh tệ. Hàng thường bán được hơn năm vạn minh tệ. Quy đổi sang nhân dân tệ là năm trăm ba mươi hai nghìn ba trăm năm mươi tệ.
Song Diệu Trúc liếc qua thông báo tiền vào rồi đi hâm sữa cho mèo con. Lần này cô không dùng ống tiêm nữa. Đặt bát sữa ngay cạnh ổ, Tiểu Nguyên Bảo lập tức ngửi thấy mùi, lần ra mép bát và bắt đầu uống. Tiểu Tuyết nghe tiếng “ực ực” của bạn cũng lạch bạch bò tới. Chỉ còn Viên Than Nhỏ vẫn ngồi trong ổ, ngẩng cái đầu tròn nhìn cô.
“Ra ăn nào!” Vừa dứt lời, Viên Than Nhỏ đã phóng tới bát sữa.
Một lát sau, Viên Than Nhỏ tự dừng lại khi thấy đủ. Chưa hết, nó còn lấy chân bé xíu đẩy hai cục bông đang vùi đầu uống sữa ra, thậm chí “đuổi” chúng về ổ. Tiểu Tuyết đáng thương ngước lên kêu mèo mèo nhìn Song Diệu Trúc. Tiểu Nguyên Bảo thì hau háu nhìn lớp sữa còn vương đáy bát, mấy lần định lén bò lại đều bị Viên Than Nhỏ húc về.
Song Diệu Trúc: “(✪ω✪)”
Ba nhóc mỗi đứa một tính, đáng yêu hết nấc! Cô lập tức xoa nắn từng đứa một lượt, thu về một tràng “meo meo meo” giòn tan.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên sau khi thức dậy vẫn là cho mèo ăn và… vuốt mèo. Vốn định hôm nay ra chợ đầu mối, kế hoạch vẫn giữ nguyên chỉ thêm một chặng: ghé bệnh viện thú y khám cho ba bé mèo rồi mua thêm một ít thức ăn dành cho mèo con với sữa dê bằng bột và đồ dùng thiết yếu. Sữa tươi dễ tiêu chỉ là để chống đói lúc cấp bách.
Có tiền rồi, đi lại cũng tiện. Song Diệu Trúc đặt xe trên điện thoại, thuê cả tài xế lẫn xe trọn ngày. Ăn lót dạ đơn giản xong, xe cũng đến dưới chân núi Tiểu Trúc. Cô đeo balô trước ngực, đặt ba mèo con vào trong rồi lên xe. Bọn nhỏ cảnh giác với môi trường lạ, trốn tịt trong túi không dám ló đầu ra. Còn cô tranh thủ thời gian ấy viết bảng thông tin và báo giá cho các đơn đặt mua hộ tối qua.
Sau một vòng kiểm tra ở bệnh viện thú y, may mắn thay cả ba bé mèo con đều ổn, thậm chí không có cả bọ chét. Cô cũng xác định xong giới tính: Viên Than Nhỏ là mèo cái, còn Tiểu Nguyên Bảo và Tiểu Tuyết đều là mèo đực.
Chọn một đống phụ kiện thú cưng chất lên xe, cô đưa mèo con thẳng đến chợ buôn bách hoá ở ngoại ô. Lần này bọn nhỏ ở yên trong ba lô chuyên dụng, tò mò ngó ra ngoài qua lớp lưới vải.
“Cửa hàng bán sĩ của ông Ngô chắc là ở đây rồi!” Song Diệu Trúc tìm thấy đúng nơi mẹ Trần giới thiệu. Cô đã nhắn qua Wechat với bên đó từ trước, hôm nay chỉ việc đến xem hàng và chốt đơn. Đối tác cũ do mẹ Trần đề cử, hẳn là đáng tin.
Vào đến nơi, quả đúng như lời đã được giới thiệu: mặt hàng ở đây vô cùng đầy đủ, thứ cô cần ở đây đều có, hạn sử dụng cũng mới. Điều quan trọng là chủ tiệm thật thà. Song Diệu Trúc chọn một lượng lớn, loại nào cũng lấy nhiều. Gặp thương gia khác thì chỉ mừng rơn, nhưng ông chủ Ngô lại nhắc cô: từng này hàng đủ mở cả tiệm tạp hoá nhỏ, ôm quá tay mà bán không kịp là kẹt vốn đấy. Cô kiên quyết giữ nguyên số lượng, ông mới không khuyên nữa.
“Đống này tôi phải điều xe to mới chở nổi.” Vì cô muốn nhận hàng trong ngày nên ông chủ Ngô đi sắp xếp xe giao, còn Song Diệu Trúc thì dạo một vòng. Bất chợt, phía bên kia cửa vào có quầy bán buôn đồ tang như giấy tiền các loại, khiến cô lóe ý nghĩ. Đợi ông chủ trở lại, cô hỏi: “Ông Ngô, chỗ ông có giấy vàng, giấy màu các loại không?”
Trong tiệm giấy vẫn còn chút hàng nhưng cô cần sớm tìm nguồn mới.
“Cái đó thì chưa có.” Ông Ngô đáp: “Nhưng nếu cô cần dài hạn thì tôi nhập giúp được. Tôi quen một ông chủ nhà máy giấy.”
“Vậy thì tốt quá! Tôi mở tiệm giấy, đang giai đoạn khởi động, nhu cầu lớn nhất hiện giờ là giấy vàng, ngoài ra còn…” Cô liệt kê các loại giấy dùng cho nghề vàng mã.
“Tôi không rành lắm. Thế này nhé, để tôi xin catalog mẫu từ nhà máy rồi cho người mang đến để cô chọn.” Ông Ngô nói.
“Được!” Song Diệu Trúc gật đầu. Dù sao thì sau này cô cũng sẽ thường đặt hàng ở tạp hoá ở chỗ ông Ngô, hôm nay đã nắm rõ nguồn hàng, về sau chỉ cần liên hệ online: nhanh thì trong ngày giao, còn nếu chậm thì hôm sau.
Khi về đến cổ trấn Viễn Sơn, ông Ngô cùng con trai và một nhân viên đích thân chuyển hết hàng vào tiệm giấy An Thọ. Phần nhiều được cất lên gác xép chỉ để một phần nhỏ lại tiền sảnh.
Tiễn đội giao hàng xong, Song Diệu Trúc sắp xếp số hàng ở nửa gian gần cửa: từ nay phía trước một nửa bán đồ uống và đồ ăn vặt, nửa sau bày vàng mã. Lúc này, bên “tạp hoá” đã có tủ mát đồ uống và đủ loại bánh kẹo quen thuộc - trông đã ra dáng một quầy nhỏ. Còn nửa bán vàng mã, trên kệ mới có vài giỏ tre; chỉ một giỏ đựng kim nguyên bảo, còn lại trống không.
Bên quầy thu ngân đặt vài chai rượu; kế bên, cô chừa một khu in ấn. Máy in cô cũng đã chốt với nhà cung cấp, vài hôm nữa sẽ có người chở tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



