Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về tới nhà, việc đầu tiên mà Song Diệu Trúc làm chính là pha sữa dê bột cho ba nhóc mèo rồi mới xem lại mớ hồ sơ xin việc nhận từ hôm qua. Tiện tay, cô cũng chuyển hết số hồ sơ mới dồn về tiệm trong ngày nay ra ngoài. Nhiều đến mức cô xem không xuể.
Đến mười một giờ, khi xuống tiệm quỷ mở cửa thì việc đầu tiên của Song Diệu Trúc là gỡ tờ thông báo tuyển người trên cửa tiệm.
“Chưởng quỷ Tống, sao gỡ vội thế? Tuyển được người rồi à?” Con ma đang chen trước cửa chờ mua hàng hỏi.
“Tôi nhận quá nhiều hồ sơ. Chờ tôi xem hết mới chọn được người phù hợp.” Song Diệu Trúc đáp.
“Vậy thì mau mau lên nhé!” Vị khách quỷ vừa nói vừa lách người vào: “Tôi xếp hàng từ hôm qua tới hôm nay mới tới lượt. Nhanh nhanh, cho tôi một chai cô-la loại 2 lít!”
“Vâng ạ, tổng cộng 16 minh tệ.”
“Đây, đây!” Một nắm giấy tiền ném cái “xòe” lên quầy. Hắn ôm chai nước ngửa cổ tu ừng ực: “Sướng! Chai cô-la mười sáu đồng, ngụm đầu đã đáng mười bốn rưỡi!”
“Quý khách đi thong thả!”
Hắn vừa khuất, vị khách kế tiếp đã tiến lên. Tiệm quỷ An Thọ bán “đặc sản dương gian” mới mở bốn ngày nhưng cả Song Diệu Trúc lẫn đám khách quỷ đều đã quen quy củ nơi đây.
Hôm nay hàng lẻ bán rất nhanh. Những khách đã ký phiếu đặt mua hộ giá trị lớn hôm qua cũng lần lượt tới. Thu xong tiền cọc, Song Diệu Trúc còn rảnh tay tính sơ qua doanh thu ngày hôm nay.
Tiền cọc nhận được ngang ngửa với hôm qua, thế nhưng hàng lẻ nhập nhiều nên bán cũng nhiều hơn, tổng thể doanh thu tốt hơn hôm trước: hơn ba mươi mốt vạn minh tệ, quy ra nhân dân tệ hơn sáu mươi hai vạn.
Cô còn chưa kịp bỏ minh tệ vào Tụ Bảo Bồn thì trước cửa đã có một lão quỷ mặc quan bào đời Tống đứng ngó nghiêng, rồi bước vào:
“Chưởng quỷ ở đâu? Có bán dải treo Thanh Minh hạng cao không?”
“Tôi là chưởng quỷ.” Song Diệu Trúc nói: “Xin lỗi, đặc sản dương gian đã bán hết. Hiện chỉ còn ít khuôn tiền kim nguyên bảo từ nhất đến tam phẩm, số lượng hữu hạn; ngoài ra có dịch vụ mua hộ hàng lớn ở dương gian.”
“Lại thay chưởng quỷ nữa sao?” Lão quan quỷ nhìn cô, lắc đầu, thất vọng: “Tiệm An Thọ số 414 ngõ Âm Thuỷ đời sau chẳng bằng đời trước.” Nói xong, lắc lư bỏ đi.
Mặt Song Diệu Trúc thoáng đỏ bừng. Niềm phấn khích vì “trúng mối lớn” trong ngày vơi đi ít nhiều.
Ở nhiều nơi, tảo mộ Thanh Minh có tục treo “dải treo Thanh Minh” trước phần mộ tổ. Âm gian cũng có tập tục tương ứng. Trong Tân Quỷ Thủ Sách Phụng Đô chép rằng, mỗi dịp Thanh Minh kết thúc, Phủ nha Phụng Đô tổ chức “Hoa hội Thanh Minh”, tuyển chọn “dải treo” đẹp nhất; quỷ đoạt giải sẽ được thưởng một khoản minh thọ hậu hĩnh - một đại hội lễ nghi vô cùng lớn của âm giới.
Gần đây dương gian tấp nập tảo mộ, âm gian cũng trở nên rực rỡ theo. Những linh hồn nhận được “dải treo Thanh Minh” sớm đã cầm - đúng hơn là “mang theo hình và niệm của nó” - dạo phô trương trên thành Phụng Đô.
Song chuẩn mực thẩm mỹ của dương gian và âm gian không hoàn toàn trùng nhau. Quỷ không thể mang “vật thể” hoa giấy đi, họ chỉ mang được “hình” hoặc “niệm”. Những bông hoa giấy dải treo do máy dập hàng loạt - trông thì vô cùng sặc sỡ khi còn ở dương gian thế nhưng khi vào tay quỷ thì phần có thể trích lấy gần như chẳng còn mấy. Chỉ có dải treo được thợ vàng mã tận tâm đổ hồn mới dung chứa “hình” lớn, gánh vác nhiều hơn nỗi tưởng niệm của người sống.
Mà dải treo ôm trọn nỗi nhớ ấy, đến âm gian mới có thể tươi như hoa thật, rực rỡ và vô cùng lộng lẫy. Trong Bí Thuật Giấy Vàng Mã, hạng “vào phẩm” của dải treo Thanh Minh không chỉ sinh động như thật, còn có thể che chở hồn thể, tránh gió mưa thậm chí đỡ được sát thương của dương khí.
Tổ tiên An Thọ Đường từng nhiều lần đoạt quán quân Hoa hội Thanh Minh Phụng Đô; tác phẩm trở thành mục tiêu tranh đoạt của muôn quỷ. Nếu không nhờ lão quỷ vừa rồi, hẳn Song Diệu Trúc đã ngỡ vinh quang tiền nhân chỉ còn lưu trong Bí Thuật Giấy Vàng Mã.
“Chứng thư chưởng quỷ cấp Thiên” cho phép người sống qua lại âm dương là thứ tổ tiên chuẩn bị để con cháu vượt nạn dương gian, có thể được học và truyền nghề hiệu quả hơn. Ấy vậy mà chưởng quỷ tân nhiệm như cô, ngay cả khuôn tiền đơn giản còn chưa luyện thuần thục, đã vội hí hửng vì tiền lời từ ‘đặc sản dương gian’ - thật là không phải.
[ Tài khoản Phát Tài ghi có 623212 ]
Lần này thấy con số ấy, cô đã bình thản hơn rất nhiều.
Sáng hôm sau, cô đeo ba lô mèo, xách thêm hai túi nilon đen căng phồng ra cửa từ sớm. Hôm nay là ngày cô hẹn mẹ Trần và Trần Song Hoà cùng nhau đi tảo mộ.
Nhà họ Trần ở chân núi Tiểu Trúc - gần nhà cô nhất trong thị trấn - đi một lát đã tới. Trần Song Hoà đang lau kính “chiếc xế cưng”, nghe tiếng chân liền quay lại: “Á! Diệu Trúc, cậu mang cả bọn Nguyên Bảo theo nữa à?”
“Chúng còn nhỏ, bốn tiếng phải uống sữa một lần. Để ở nhà tớ không yên tâm.” Song Diệu Trúc nói: “Nghĩa trang không cho mang thú cưng. Lúc đến nơi, tớ gửi tụi nó trong xe cậu nhé?”
Cũng nhờ lũ mèo gan lì, theo cô ra thành phố một chuyến mà chẳng có phản ứng xấu nào nên cô mới dám mang theo chúng bên mình.
“Được chứ!” Trần Song Hoà hồ hởi: “Đưa tớ cầm ba lô mèo cho, cậu để đồ vào cốp sau đi! À, nhớ dặn tụi nhỏ không được cào tớ đấy! Ba đứa nhóc cậu nhặt về, người bé mà khôn, chỉ nhận mỗi cậu, cứ y như hiểu được tiếng người. Cậu không dặn là chẳng cho ai đụng vào đâu!”
“Tất nhiên! Đây là mèo tớ tự tay nhặt, còn được mèo mẹ đích thân ‘giao’ cho nữa cơ!” Song Diệu Trúc đắc ý.
“Thôi thôi, cậu cứ thổi cho to lên!” Trần Song Hoà làm bộ không tin một chữ.
Song Diệu Trúc: “…”
Cô chỉ biết câm nín: mình nói thật mà chẳng ai tin. Chuyện của chú Trần, quả nhiên không thể nói thẳng ra!
Trần Song Hoà ôm mèo vuốt ve một hồi, đợi mẹ Trần mang đồ ra mới bịn rịn trả mèo cho Song Diệu Trúc rồi giúp mẹ mở cốp: “Tại quán ăn bận quá nên chẳng có thời gian trông, chứ không thì tớ cũng phải nuôi một em. Dễ thương quá trời!”
Mẹ Trần đặt giấy tiền, nhang nến vào, liếc thấy ánh vàng ló ra ở miệng túi đen cạnh đó: “Ôi chà! Diệu Trúc, đây là giấy vàng con tự làm à?”
“Vâng. Tiệm còn đang chỉnh trang, con chưa làm được nhiều. Trước đó làm được bao nhiêu đều bị ông Triệu mua hết nên chỉ còn lại chừng này thôi.” Song Diệu Trúc đáp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
