Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 19: Mèo Tam Thể Mập Mạp

Cài Đặt

Chương 19: Mèo Tam Thể Mập Mạp

Không chỉ muốn nâng tay nghề, Song Diệu Trúc còn định gấp thêm một ít, để dành đến ngày kia mang đi đốt khi đi tảo mộ. Tuy người thân của cô đều đã đầu thai, những thứ cô đốt họ sẽ không nhận được nữa nhưng cô vẫn phải đi. Làm nghề vàng mã mà ngay đến tổ tiên của mình cũng không cúng kiếng cho chu đáo thì còn nói được ai?

Những ngón tay lướt nhanh, kim nguyên bảo dần hiện hình.

“Không vào phẩm.”

“Không vào phẩm.”

“Vẫn không vào phẩm.”

“Cái này vào phẩm rồi.”

“Lại không vào phẩm.”

Không biết cô đã gấp bao lâu. Mãi đến khi tay chạm vào chiếc rổ giấy vàng bên cạnh mà trống không thấy giấy đã dùng hết, Song Diệu Trúc ngẩng đầu lên mới nhận ra trời từ lúc nào đã sẫm tối. Từ khi mở thiên nhãn, bóng đêm không còn ảnh hưởng mấy đến thị lực của cô, chỉ có một điều dở: rất dễ lơ là sự thay đổi ánh sáng xung quanh.

Lúc này, chiếc rổ tre lớn bên tay trái đã chất đầy kim nguyên bảo không vào phẩm. Còn rổ tre nhỏ bên tay phải chỉ lẻ loi bốn món nhất phẩm. So với hôm kia thì hôm nay cô gấp thêm được một món vào phẩm, đây cũng coi như một bước tiến nhỏ.

Song Diệu Trúc bưng rổ trở vào trong tiệm, cho số nguyên bảo vào phẩm vào thùng hàng của tiệm quỷ, rồi chuẩn bị về.

Cô kẹp thanh mây tre dưới nách, vừa khóa cửa tiệm thì phía sau đã vang lên một tiếng “meo~”.

Song Diệu Trúc bèn theo sau. Cứ đi được vài bước, nó lại quay đầu xác nhận cô còn ở đó.

Hai “người” một mèo rời ngõ Hoa Hoè, ra đến con đường lớn. Khách du lịch qua lại nhộn nhịp, con tam thể lách qua giữa đám đông linh hoạt đến mức chẳng ai nhận ra sự hiện diện của nó.

Theo nó một mạch, Song Diệu Trúc đến một con hẻm chứa rác. Vốn dĩ hẻm này chẳng có tên, nhưng vì thành chỗ trung chuyển rác của thị trấn nên mọi người gọi luôn là hẻm Rác.

“Meo~.” Con mèo tam thể thúc giục cô theo kịp.

Đi qua mấy thùng rác lớn dựa tường, vào sâu hơn nữa, nơi đó có một chiếc sô-pha cũ đã bỏ hoang. Dưới chân sô-pha cũng có một con tam thể mập, chỉ khác là nó đã lạnh ngắt từ lâu. Bên ngoài không thấy vết thương, e rằng bị đầu độc.

Dưới bụng nó còn ba cục bông con con đang kêu meo meo đòi sữa. Trong đó, cục bông màu đen dường như ngửi thấy hơi âm quen thuộc của mẹ, lồm cồm chui ra khỏi bụng mèo mẹ đã lạnh lẽo, men theo bò đến bên chân của con mèo tam thể ma đang ngồi. Nó dúi đầu tìm bụng để bú, nhưng chỉ vồ vào khoảng không, lăn một vòng, lăn luôn đến mũi giày của Song Diệu Trúc.

Cục bông trắng và cục bông vàng cam lúc này cũng lạch bạch chui ra, lần theo mùi của cục bông đen mà bò đến, ba đứa túm tụm thành một nắm.

Song Diệu Trúc khẽ thở dài, nhìn con mèo tam thể đã dẫn đường cho mình: “Em muốn nhờ tôi chăm bẵm các con của em phải không?”

“Meo~.” Con mèo tam thể ma ngước mắt van nài.

“Được!” Song Diệu Trúc vén gấu áo hoodie, khum vạt áo bọc ba cục bông vào trong: “Tôi sẽ chăm chúng thật tốt, em cứ yên tâm.”

Con tam thể ma tiến lại cọ nhẹ vào ống quần cô rồi tan biến. Cục bông đen như cảm nhận được điều gì, cất tiếng kêu yếu ớt. Hai cục bông vàng và trắng cũng lục tục kêu theo.

Mèo tam thể mẹ trước đó đã chăm con rất tốt: lông đứa nào cũng bông xù sạch sẽ, đầu tròn thân mũm mĩm. Chúng còn quá nhỏ, màng xanh trong mắt còn chưa kịp phai, chắc vẫn còn chưa đầy tháng.

Song Diệu Trúc đưa tay dịu dàng vuốt ve, những cục bông tròn trịa, ấm mềm ngước đầu dụi trong lòng bàn tay cô, kêu meo meo không dứt. Tim cô mềm nhũn. Nuôi mèo “trên mạng” hai ba năm, cuối cùng cô cũng có mèo của riêng mình, mà lại có những ba con!

Vừa nhìn thấy chúng, cô đã nghĩ xong tên: “Cục Than, Cục Tuyết, Tiểu Nguyên Bảo! Chị đưa tụi em đi kiếm đồ ăn ngay đây! Nhưng trước hết phải đưa mẹ các em theo đã.”

Cô ra chỗ thùng rác nhặt một chiếc túi xách, đặt thi thể con mèo tam thể đã hơi cứng vào trong, xách ra khỏi hẻm. Sợ lũ mèo con đói quá, Song Diệu Trúc chạy thẳng đến tạp hóa gần nhất, mua một thùng sữa tươi dễ tiêu rồi vội vã về nhà trên núi Tiểu Trúc.

Cô lục trong phòng chứa đồ lấy một chiếc giỏ tre nhỏ và một ống tiêm cũ. Lại từ tủ áo lấy ra chiếc áo bông hoa ngày xưa cô mặc, dùng nó lót xuống đáy giỏ. Đặt ba mèo con vào, xách cả giỏ vào bếp.

Cô đun sôi một nồi nước để tiệt trùng ống tiêm cũ, rồi hâm sữa cho ấm. Dùng ống tiêm nhỏ cho tụi mèo bú. Cục Tuyết là đứa kêu yếu nhất được cô bế đầu tiên. Nó không kháng cự chút nào; đầu ống tiêm vừa chạm mép là ngậm gọn, nửa ống sữa uống cái vèo là hết.

“Meo!” Cục Tuyết giục nữa. Song Diệu Trúc lại bơm thêm nửa ống.

Uống xong, nó còn đòi. Cô khẽ xoa bụng nó: “Uống nữa là nổ bụng đấy. Ngoan, lát nữa cho uống tiếp.” Đặt nó vào lại trong giỏ, cô bỗng phát hiện trong giỏ giờ chỉ còn mỗi cục bông đen.

Bên cái bát sữa không xa, đã thấy một nhóc vàng cam. Tiểu Nguyên Bảo không đợi nổi, tự vượt rào đi “ăn buffet”, chỉ có Cục Than là còn ngoan ngoãn nằm yên.

Song Diệu Trúc thử đặt Cục Than xuống cạnh bát sữa, lúc này nó mới tự uống. “Meo!” Cục Tuyết cũng loạng choạng trèo dậy. Cô đặt nó xuống, nó lao ngay vào lòng hai anh em, góp mặt “ăn thêm”.

“Chẳng lẽ chị cho uống ít quá?” Song Diệu Trúc thoáng nghi hoặc, lấy điện thoại tra cứu, rồi đi đến kết luận: không phải cô cho ít mà là ba con mèo này… không biết no. Không, Cục Than vẫn biết chừng mực; còn hai đứa kia thì như thề không liếm sạch đáy bát sẽ không chịu ngừng, bụng căng như bong bóng.

Song Diệu Trúc đành phải can thiệp, bưng bát cất đi: “Các em còn nhỏ, một lần không được ăn quá nhiều. Lát nữa ăn tiếp!”

Cô túm cả ba đứa bỏ lại vào giỏ tre, nhìn chúng liếm lông một lúc rồi cầm cuốc ra sân. Dưới gốc hòe già, cô đào một hố sâu, chôn cất mèo tam thể mẹ. Chôn ngoài bãi hoang thì sợ bị dã thú bới lên, chỉ chôn ở đây mới an toàn.

Mọi việc xong xuôi, Song Diệu Trúc mới sực nhớ mình còn chưa ăn tối. Mèo con đáng yêu quá, đến bụng đói cô cũng chẳng hay. Bây giờ đi ra ngoài thì đã muộn, mà cũng sắp đến giờ mở cửa tiệm quỷ rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc