Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn qua cửa sổ xe, những ngọn núi thân quen hiện ra, Song Diệu Trúc biết rằng mình đã gần đến Lĩnh Thành. Nhà cô nằm ở một thị trấn nhỏ dưới chân Lĩnh Thành, gọi là thị trấn Viễn Sơn.
Hai năm trước, khi ngành du lịch cả nước phát triển mạnh mẽ, thị trấn Viễn Sơn đã cải tạo và mở rộng thêm vài con phố thương mại mang phong cách cổ xưa, từ đó đổi tên thành thị trấn cổ Viễn Sơn. Trước đây, để về nhà thì cô phải chuyển xe mấy lần, nhưng giờ đây, từ bến xe khách ngay cạnh ga tàu hỏa chỉ cần lên một chiếc xe buýt du lịch là có thể đến thẳng trung tâm du khách ở ngoại ô thị trấn.
Song Diệu Trúc băng qua con phố thương mại nhộn nhịp của thị trấn cổ, nơi dòng người qua lại tấp nập rồi rẽ về phía bắc. Ngôi nhà tổ của gia đình cô nằm ở phía bắc nhất của thị trấn, trên núi Tiểu Trúc ngay bên ngoài dãy Vân Vụ. Vượt qua núi Tiểu Trúc là khu bảo tồn thiên nhiên Vân Vụ, nơi quanh năm mây mù bao phủ đến cả người dân địa phương cũng không dám mạo hiểm đi sâu vào.
Ngôi nhà cũ của gia đình cô tọa lạc ở lưng chừng núi Tiểu Trúc, trước nhà là những thửa ruộng bậc thang lẻ tẻ, sau nhà là rừng trúc bạt ngàn. Trước đây, đứng ở cổng sân, cô có thể nhìn thấy toàn bộ thị trấn dưới chân núi.
Càng đi về phía bắc, nhà cửa và đường sá càng trở nên cũ kỹ, du khách thưa dần, còn những gương mặt quen thuộc thì xuất hiện nhiều hơn. Hai bà cụ ngồi bên đường nhấm nháp hạt dưa, nhìn chằm chằm vào cô, rồi to tiếng bàn tán.
“Nhìn có vẻ quen mắt, hình như là cô bé nhà tiệm giấy An Thọ thì phải?”
“Con bé nhà họ Song chẳng phải đi học đại học rồi sao? Tôi nhớ nó lúc nào cũng để tóc ngắn như con trai mà!”
“Con gái lớn rồi, ai chẳng thích làm đẹp!”
Song Diệu Trúc cố nén cười, lên tiếng chào: “Bà Đỗ, bà Chu, là cháu đây!”
“Ôi, đúng là con bé nhà họ Song thật!” Bà Đỗ vỗ mạnh vào đùi bà bạn khiến bà Chu kêu lên một tiếng đau đớn. “Tôi bảo tôi không nhận nhầm mà! Đúng là con bé nhà tiệm giấy An Thọ!”
“Được rồi, được rồi! Bà đánh nhẹ thôi, cái chân tay già này của tôi chịu không nổi đâu!” Bà Chu bực bội đáp.
“Song Diệu Trúc, trường cho nghỉ à?” Bà Đỗ cười tít mắt hỏi.
“Cháu chưa được nghỉ. Chỉ là nhớ nhà nên muốn về thăm một chút,” Song Diệu Trúc đáp.
Bà Đỗ gật gù: “Về là tốt, về là tốt! Thị trấn mình mấy năm nay phát triển mạnh lắm, người trẻ về đây cũng đông hơn… À, nhân tiện cháu về đúng lúc thật. Ngôi nhà tổ của nhà cháu thì ai cũng biết là không bán nhưng cái tiệm giấy nhà cháu, mấy hôm trước có người đến xem nói là muốn thuê để mở cái gì mà… ‘Mật Thất Đào Đầu’ thì phải. Nghe nói họ còn xin số điện thoại của cháu từ chính quyền trên thị trấn đấy…”
“Cái gì mà ‘Mật Thất Đào Đầu’! Là mật thất thoát hiểm chứ!” Bà Chu sửa lại.
“‘Mật Thất Đào Đầu’!”
“Mật thất thoát hiểm!”
Hai bà cụ cãi qua cãi lại, cuối cùng chỉ còn chú ý đến nhau quên mất cả Song Diệu Trúc.
Cô bất đắc dĩ chào tạm biệt hai bà cụ rồi tiếp tục đi về phía nhà mình. Lần cuối cô về là dịp Thanh Minh vào năm ngoái, khi ấy thị trấn chưa náo nhiệt đến thế. Không ngờ giờ đây, ngay cả cửa tiệm cũ kỹ của nhà cô, nằm trong con hẻm mà người địa phương không để ý cũng sẽ dễ dàng bỏ qua mà cũng có người muốn thuê để kinh doanh.
Ngôi nhà tổ là gốc rễ của cô nên cô không có ý định bán. Còn tiệm giấy, vì vị trí không tốt nên chỉ có thể làm những công việc liên quan đến việc tang lễ cho người dân địa phương. Ban đầu, Song Diệu Trúc từng nghĩ đến việc cho thuê, thậm chí bán tiệm giấy An Thọ nhưng chẳng ai hỏi mua. Người muốn mở mật thất thoát hiểm từng gọi điện cho cô nhưng lúc đó cô đang bị giấc mơ của bà cố làm phiền. Trong mơ, bà cố liên tục bảo cô phải kế thừa tiệm giấy và làm ăn đàng hoàng khiến cô không dám cho thuê nên đành từ chối.
Nhìn thấy sự nhộn nhịp của thị trấn hôm nay, Song Diệu Trúc thật sự có chút muốn quay về quê nhà để tiếp quản cửa tiệm truyền đời. Nhưng trong thời buổi giấy tiền thủ công không thể cạnh tranh với máy in, đất chôn bị ép chuyển sang hỏa táng thì việc kinh doanh đồ tang lễ truyền thống gần như không còn tương lai. Ngay cả khi bố mẹ cô còn sống thì việc buôn bán ở tiệm cũng đã ngày càng sa sút. Lần về dịp Thanh Minh năm ngoái, tiệm may áo liệm duy nhất còn lại ở thị trấn nằm ngay cạnh tiệm giấy An Thọ cũng đóng cửa sau khi ông Lý qua đời.
Tiệm nhà cô tên là An Thọ, nhưng chẳng có thế hệ nào trong gia đình cô thực sự được bình an mà sống lâu trăm tuổi. Song Diệu Trúc cảm thấy cái tên này không hay, đổi tên tiệm và chuyển sang làm một nghề khác như làm đồ thủ công mỹ nghệ chẳng hạn, có lẽ sẽ thu hút được du khách. Cô không chỉ biết làm những hình nhân bằng giấy để đốt cho người đã khuất.
Đang mải suy nghĩ thì cô bỗng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Ngẩng đầu lên, Song Diệu Trúc mỉm cười đầy hoài niệm. Trong sân nhà tường trắng ngói đen trên núi những chùm hoa hòe rực rỡ hiện ra.
Hoa hòe nhà cô đã nở!
Từ cái sân đến cây hòe già đều có từ thời bà cố. Sau khi thị trấn phát triển du lịch, tường ngoài các ngôi nhà cũ đều được sơn lại màu trắng. Nhưng giờ đây, trên những bức tường ấy đã loang lổ dấu vết thời gian. Nhà cô quanh năm không có người ở, tường nhà lại càng thêm xỉn màu.
Hàng xóm gần nhất cách nhà cô ít nhất năm trăm mét. Đoạn đường cuối dẫn lên nhà gần như bị cỏ cây xâm chiếm, rõ ràng chẳng mấy ai qua lại. Song Diệu Trúc tìm một cành cây bên đường vừa đánh cỏ vừa đi lên.
Đến trước cổng nhà, cô lấy chìa khóa mở ổ khóa đồng. Cánh cổng kêu “két” một tiếng khi được đẩy ra. Một năm không về, trong khe hở của những phiến đá xanh lát sân, cỏ dại đã mọc lên um tùm.
“Lần này chắc lại phải bận rộn một phen!”
Song Diệu Trúc tạm gác chuyện dọn dẹp, đặt vali xuống rồi lập tức trèo lên cây hòe già. Cô muốn xem trên cây có thật sự có một cái hốc nhỏ như trong giấc mơ hay không và trong hốc cây ấy liệu có một chiếc chìa khóa như bà cố đã nhắc đến trong giấc mơ.
Cây hòe này, hồi nhỏ cô đã trèo không dưới ngàn lần nhưng chưa bao giờ thấy hốc cây nào! Vậy mà trong giấc mơ, bà cố cứ nắm tai cô, chỉ vào cây hòe và nhắc đi nhắc lại về việc lấy chìa khóa.
“Rõ ràng chìa khóa tiệm và chìa khóa nhà đều ở chung trên móc khóa của mình, làm gì có chìa khóa tiệm nào khác? Chắc chắn là logic trong mơ rối rắm, lộn xộn…”
Song Diệu Trúc lẩm bẩm, nhanh nhẹn trèo lên vị trí mà bà cố chỉ trong mơ. Khi vạch đám cành khô lá úa ra, đôi mắt cô đột nhiên mở to: “Thật sự có!”
Ở đó thực sự có một hốc cây nhỏ cỡ miệng bát, bên trong là một chiếc chìa khóa vàng nhỏ xíu. Nó lấp lánh, tinh xảo hơn cả đồ trang sức vàng ở tiệm kim hoàn, trông vô cùng giá trị. Chiếc chìa khóa ấy hoàn toàn lạc lõng trong cái hốc cây ẩm ướt đầy lá khô này.
Nó chẳng giống như đã được cất giấu từ lâu, mà như vừa mới được đặt vào.
Vừa mới đặt vào? Ai đặt? Bà cố đã qua đời ư?
Chuyện này càng lúc càng huyền bí. Song Diệu Trúc cảm thấy tim đập thình thịch, nhưng cô không sợ hãi. Dù sao, với truyền thống gia đình, dù không định tiếp tục làm nghề tang lễ nhưng cô vẫn có lá gan được rèn từ nhỏ.
Cô vươn tay, lấy chiếc chìa khóa vàng ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








