Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Về Quê Kế Thừa Tiệm Hàng Mã Ở Âm Phủ Chương 18: Điêu Khắc Gỗ Họ Triệu

Cài Đặt

Chương 18: Điêu Khắc Gỗ Họ Triệu

“Cháu mới về mấy hôm trước, trong tiệm giờ cũng chẳng có bao nhiêu vàng mã. Đây chỉ có một giỏ đầy kim nguyên bảo cháu vừa gấp, tay còn hơi lạ, nếu ông cần thì cháu biếu ông hết.” Song Diệu Trúc nói.

Hiếm khi gặp được người chịu hiểu giá trị của nghề này. Dù cô biết ông cụ cố ý muốn giúp mình buôn bán nhưng lòng vẫn thấy ấm áp. Nếu thật sự đồ giấy trong tiệm quý hiếm như thế thì bao nhiêu năm nay cô đâu thể nào tiêu hoài tiền mà không cần lo, cứ như được bà cố dưới âm gian gửi về.

Có điều ông cụ nói đúng: kim nguyên bảo do cô làm tuy chỉ là loại không vào phẩm thế nhưng vẫn tốt hơn nhiều loại giấy tiền đang được bày bán ngoài chợ.

“Ông lấy hết! Nhưng đồ cúng thì không thể nhận không, tiền này ông còn đủ!” Ông cụ cười sảng khoái, rồi quay sang gọi: “Mộc Mộc, mai con chở xe ba bánh đi mua giùm ông nhé. Vài hôm nữa ông phải đi tảo mộ. Lão Tống từng nói, từ hồi Hoài Hoa chưa biết cầm đũa nó đã biết gấp nguyên bảo rồi. Nguyên bảo nó làm chắc chắn không thể sai được.”

Song Diệu Trúc không ngờ Ông cụ lại coi trọng cả cái giỏ vàng mã ấy như thế.

“Không cần đợi đến mai!” Triệu Mộc Mộc xen vào: “Diệu Trúc mua mấy cái kệ gỗ, lát nữa có người chở đến. Khi ấy tiện thể mang giỏ nguyên bảo về cho ông luôn.”

“Được, được, được!” Ông cụ vui mừng khôn xiết, lập tức lấy bìa cứng và bút chì ra bàn ông với Song Diệu Trúc về kiểu dáng bảng hiệu cho tiệm cô, nhất quyết muốn làm cho thật đẹp.

Khi Song Diệu Trúc chuẩn bị đi thì ông cụ còn bịn rịn dặn dò: “Diệu Trúc, sau này cháu nhớ thường xuyên đến chơi nhé! Mộc Mộc, nhớ đến lấy kim nguyên bảo đấy!”

“Cháu biết rồi, ông Triệu!” Song Diệu Trúc vẫy tay, leo lên thùng xe ba bánh của Triệu Mộc Mộc.

“Thầy, người vào trong đi ạ! Con chắc chắn sẽ đem nguyên bảo về cho người!” Triệu Mộc Mộc vừa nói vừa nổ máy xe.

Hai cô gái đi trước dẫn đường, phía sau là chiếc xe tải nhỏ chở đồ.

“Ông cụ quả thật nhớ thương cái giỏ nguyên bảo đó, nhắc đi nhắc lại mấy lần, sợ tôi quên mất.” Triệu Mộc Mộc lẩm bẩm.

“À mà, Diệu Trúc, cô bao nhiêu tuổi rồi? Sao lại nghĩ về quê mở tiệm giấy?”

“Hai mươi mốt.” Song Diệu Trúc đáp: “Thị trấn phát triển tốt, tôi muốn về thì về thôi.”

“Hai mươi mốt? Cô tốt nghiệp chưa?” Triệu Mộc Mộc ngạc nhiên.

“Còn nửa năm nữa là tốt nghiệp. Tôi đi học hơi sớm.”

“Cô đúng là có gan thật! Còn trẻ thế này.” Triệu Mộc Mộc thở dài: “Lúc tôi mới ra trường còn chẳng biết mình muốn làm gì nữa kia.”

Xe ba bánh nhanh chóng đến đầu ngõ Hoa Hoè.

Con đường phía trong nhỏ quá, xe tải không vào được.

“Phòng chơi đào thoát kinh dị, đều cùng một chủ.”

Triệu Mộc Mộc nghe xong liền dịch sát lại bên Song Diệu Trúc, khẽ rùng mình: “Chỗ này với tiệm giấy của cô… hợp phong cách ghê ấy.”

“Đúng vậy! Biết đâu còn giúp tiệm tôi buôn bán tốt hơn.” Song Diệu Trúc cố ý hù dọa: “Nghe nói mấy nơi như nhà ma, mật thất… dễ chiêu hồn lắm! Ở đây còn có cây hòe trăm năm, mà hòe thì vốn thuộc âm…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, tôi sợ!” Triệu Mộc Mộc lập tức ôm chặt lấy cô, vội bịt miệng lại.

“Haha!” Song Diệu Trúc cười: “Thật ra quỷ cũng chẳng đáng sợ đâu.”

“Cô biết gì, cô từng gặp bao giờ chưa!” Triệu Mộc Mộc run run.

Song Diệu Trúc - kẻ ngày nào cũng gặp quỷ - thầm nghĩ: quỷ cũng vốn là người mà thôi.

“Dù sao thì tôi vẫn sợ!” Triệu Mộc Mộc nằng nặc kéo cô đi: “Thôi, mau vào xem kệ đặt đâu đi, công nhân sắp đến rồi.”

Trong tiền sảnh tiệm giấy, Song Diệu Trúc chỉ chỗ để kệ. Triệu Mộc Mộc nhìn quanh, nghi hoặc: “Có phải mua nhiều quá không?”

“Còn mấy cái đem lên gác, tạm thời để ở đó.” Song Diệu Trúc không nói rõ, thực ra định đưa sang tiệm quỷ.

“À, được thôi!” Triệu Mộc Mộc chú ý tới giỏ đầy kim nguyên bảo đặt cạnh quầy: “Đây là nguyên bảo cô tự làm sao? Nhìn mũm mĩm dễ thương thật, thoạt nhìn cứ như thật ấy.”

“Tất nhiên rồi, ngoài chợ đâu mua được loại này. Đây là nghề thủ công truyền lại từ thời Hán đó!” Song Diệu Trúc tự hào.

“Từ thời Hán? Có tài liệu chứng minh không? Điều kiện lịch sử rất quan trọng khi xin công nhận di sản phi vật thể đấy.”

“Có chứ! Trong đầu tôi cả đấy.” Song Diệu Trúc chỉ vào thái dương mình.

“Hứ ~ Lịch sử trong đầu cô á? Cô mới bao tuổi?” Triệu Mộc Mộc nhăn mặt: “Tôi nói nghiêm túc mà. Nếu cô nghe gia đình kể nghề này do tổ tiên truyền lại có thể tra thử huyện chí, biết đâu có ghi chép. Như thế sẽ có lợi hơn cho việc xin di sản.”

“Ừ, để khi nào rảnh tôi sẽ đi tìm.”

Thật ra, Song Diệu Trúc không đùa. Căn cứ cô có chính là quyển Bí Thuật Giấy Vàng Mã trong đầu. Nhưng không thể đem ra cho ai xem, cũng chẳng ai tin. Dù có kể, khi linh khí chưa phục hồi thì người ta cũng chỉ coi như chuyện hoang đường.

Giấy thì làm sao động được cơ chứ?

Kệ gỗ nhanh chóng được lắp xong, Triệu Mộc Mộc mang túi nilon đựng đầy kim nguyên bảo về cho ông cụ.

Trước đây, ba món nhất phẩm cô bán được ba trăm minh tệ, tức sáu trăm đồng. Nhưng cả giỏ đầy loại không vào phẩm này, chỉ bán được có ba mươi tám đồng.

Không phải cô giảm giá mà thị trường vốn như thế. Trong mắt người sống, nguyên bảo giấy chỉ là thứ đồ chơi. Thế mà giá còn cao hơn các loại giấy tiền in màu nhiều. Một tập minh tệ in chỉ hai, ba đồng là mua được.

So với minh tệ, nguyên bảo thủ công vừa đắt vừa cồng kềnh, phần lớn người ta chỉ giữ tục lệ, ngày lễ tết đốt cho người thân, chọn thứ gì tiện thì mua.

Khoa học hiện đại khiến cuộc sống dễ dàng, chi phí sản xuất hạ thấp. Chính đó mới là nguyên nhân khiến nhiều nghề thủ công truyền thống nhanh chóng trở nên lụi tàn. Người bình thường phải mưu sinh thì tất nhiên sẽ ưu tiên công dụng, cái nào rẻ hơn thì chọn cho dù kém chất lượng.

Vậy nên nếu muốn tồn tại, thì nghề thủ công truyền thống phải chuyển hướng sang giá trị văn hoá, thưởng lãm và sưu tầm. Nhưng con đường chuyển đổi vô cùng gian nan. May cho Song Diệu Trúc là cô không kiếm sống nhờ nghề này, nếu không thật sự có thể đói chết.

Lên gác, Song Diệu Trúc đưa hết mấy chiếc kệ vào tiệm quỷ, sắp đặt đồ đạc ngay ngắn. Nhờ đó, khách âm dù không chạm tay được cũng có thể nhìn rõ sản phẩm, còn cô thì cũng tiện lấy ra để bán.

Làm xong mọi việc mà thòi gian vẫn còn sớm, cô lại ôm giỏ giấy vàng ngồi chỗ quen, bắt đầu gấp thêm kim nguyên bảo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc