12.
Năm tư đại học, ba tôi đột ngột qua đời. Tất cả mọi thứ như một gánh nặng đè lên vai của một kẻ ăn chơi như tôi.
Tôi chẳng hiểu gì về cách quản lý công ty và cũng không biết phải xử lý tài sản thừa kế ra sao.
Tôi ôm chặt hộp tro cốt của ba và khóc đến không thể kiềm chế nổi, tôi không thể nào chấp nhận nổi việc chỉ trong một đêm, tôi đã mất đi người thân cuối cùng của mình…
Rõ ràng hôm qua ba còn giận tôi không chịu tiến bộ và còn hỏi tôi bao giờ mới chịu trưởng thành để tiếp quản sự nghiệp của ông?
Tôi còn đang mải chơi và chỉ muốn sống buông thả thêm hai năm nữa. Dù sao ba cũng đã chọn người và đang bồi dưỡng họ để giúp tôi lo hết mọi việc.
Ba tuy thở dài vì tôi quá bướng bỉnh, nhưng ông vẫn luôn bao dung và yêu thương tôi. Tôi thật sự không muốn chấp nhận chuyện ông đã ra đi…
Những ký ức sau đó, có lẽ vì quá đau đớn, hoặc vì khối u gây chèn ép nên tất cả đều trở nên mơ hồ và rối loạn.
Tôi chỉ nhớ là lúc đó, chính Thẩm Lập và Bạch Nguyệt Quang luôn ở bên tôi giúp tôi xử lý mọi chuyện.
13.
Lững thững sống qua gần nửa năm, tôi mới dần dần bước ra khỏi nỗi đau mất người thân.
Bạch Nguyệt Quang quá bận, hắn không thể thường xuyên đến thăm tôi nhưng vẫn luôn nhắn tin quan tâm qua WeChat với tôi chưa từng ngắt đoạn.
Còn Thẩm Lập thì rảnh rỗi hơn, anh thường xuyên đến nhà tôi. Cô giúp việc ở nhà cũng đã quen với anh, thậm chí còn bà còn cố ý chừa cửa sẵn cho anh vào.
Tôi co người lại trên ghế, uể oải nhìn anh.
Anh cau mày thiếu kiên nhẫn hỏi tôi: “Còn định ngu người đến bao giờ nữa?”
Thế là tôi bị anh kéo ra ngoài, ngày ngày chạy bộ, ngày ngày leo núi và đi đây đi đó giải sầu. Anh đúng là một người anh em tốt. Có thể làm bạn với tôi đến mức này thật không dễ gì.
Hôm đó, bọn tôi leo núi ban đêm, tôi thở hồng hộc vừa nói, thật sự không leo nổi nữa.
Thẩm Lập vẫn kéo tôi đi và vẫn ép tôi leo thêm nửa tiếng đồng hồ. Tôi ôm lấy cánh tay anh, vừa thở dốc vừa xin tha:
“Anh ơi, anh ơi, tha cho em đi, em thật sự hết sức rồi…”
Anh để mặc tôi ôm, rồi lạnh nhạt nói: “Là cậu đòi đi leo núi ban đêm đấy nhé. Tôi đã hủy ba cuộc họp, dời cả hai ngày làm việc để đi với cậu.”
Tôi bắt đầu giở thói vô lại: “Có còn là anh em nữa không? Là anh em thì im miệng đi.”
Anh nhướng mày: “Được, tôi im. Thế rồi sao?”
Tôi càng làm tới, nhảy phắt lên người anh như một cái bao không xương: “Thì anh cõng em lên.”
Anh thở dài.
Tôi cứ tưởng anh sẽ quay lại đi cáp treo xuống núi, ai ngờ anh thật sự cõng tôi, bước từng bước một leo tiếp lên đỉnh.
Tôi nằm trên lưng anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, nhịp nhàng hòa cùng nhịp tim tôi.
Anh đã đi hơn ba nghìn bước, từ lưng chừng núi đến tận đỉnh, suốt quãng đường không hề than phiền, không những vậy còn dặn dò tôi một câu:
“Nếu buồn ngủ thì cứ nằm ngủ một lát.”
Đến đỉnh núi, anh vẫn không đặt tôi xuống.
Gió núi thổi ào ào làm tà áo hai đứa bay phần phật. Trong khoảnh khắc đó, tôi có ảo giác rằng trên thế giới này chỉ còn lại hai chúng tôi.
Có người ở không xa hô vang: “Mặt trời mọc rồi! Mặt trời lên rồi!”
Thẩm Lập hiếm khi gọi tên tôi: “Tô Vãn.”
“Mặt trời lên rồi.”
14.
Tôi bắt đầu trở lại cuộc sống bình thường.
Để tránh gợi lại ký ức đau buồn, tôi đã dọn khỏi biệt thự ấy và tự mua cho mình một căn hộ đơn. Thẩm Lập bận giải quyết đống công việc tồn đọng, còn Bạch Nguyệt Quang thì giúp tôi dọn nhà.
Cậu ấy lục được một đống ảnh trong phòng tôi, nhìn ra toàn là ảnh của ba chúng tôi. Có ảnh chụp chung ba người, cũng có ảnh hai người và số còn lại là ảnh đơn.
Cậu ấy im lặng ngồi bệt trong góc, lật xem từng tấm ảnh. Khi tôi phát hiện ra thì cậu ấy đã gần lật xong cả quyển album dày cộp.
Bạch Nguyệt Quang cảm động nói:
“Ái chà, cậu quý trọng tình bạn của tụi mình đến vậy sao, đúng là huynh đệ tốt.”
Tôi vội gật đầu: “Ừ, đúng đúng đúng.”
“Ảnh cậu ấy nhiều quá nên tôi đã gom riêng một album khác đựng rồi.”
Cậu ấy gặng hỏi: “Thật không? Ở đâu? Cho tôi xem với?”
Tôi chỉ đại vào một cái thùng bên cạnh: “Ngay kia kìa.”
Cậu ấy cười cười xong lại thở dài:
“Cái thùng đó do tôi sắp xếp mà, cậu nghĩ tôi ngốc à? Dù gì tôi cũng từng là thủ khoa đấy.”
Tôi bĩu môi không đáp.
Chỉ giỏi hơn tí về trí thông minh thì đã sao, EQ đâu có cao.
15.
Vài tháng sau, Bạch Nguyệt Quang chuẩn bị ra nước ngoài du học để tiếp tục con đường học thuật.
Ba đứa tụi tôi tụ họp tiễn cậu ấy. Ban đầu nói sẽ không uống rượu, nhưng rồi nhắc đến tình huynh đệ nên cả ba lại rót hết ly này đến ly khác.
Bạch Nguyệt Quang như trở về thời cấp ba, khoác vai tôi với Thẩm Lập, miệng hô to nào là tình nghĩa, nào là anh em, nào là không thể phản bội…
Lúc đưa micro cho cậu ấy chắc cậu hát ngay bài “Anh em tốt”.
Tôi cũng uống không ít, vừa ợ hơi rượu vừa cười ha hả. Bạch Nguyệt Quang nhìn tôi mãi, rồi bắt đầu kể lại chuyện kết nghĩa ngốc nghếch hồi trước.
Còn nhắc luôn lời thề tôi từng phát: “Nếu ai không giữ nghĩa khí, phản bội huynh đệ thì sẽ không được chết tử tế.”
Tôi nghe câu này mà hai tai nóng ran vì xấu hổ. Cuối cùng, sau khi tiễn cậu ấy yên ổn xong, tôi loạng choạng vào phòng bên cạnh và ngã xuống giường.
Nửa đêm, trong lúc ngủ mơ, tôi cảm thấy bên cạnh hình như có người. Có lẽ do đã quen mơ xuân trong thời gian dài, tay tôi theo phản xạ mò sang người bên cạnh, lướt một đường thẳng đến chỗ nhạy cảm.
Mơ màng giữa chừng, tôi dường như nghe thấy Thẩm Lập gọi tên tôi. Tôi nhíu mày. Sao hôm nay trong mơ anh ấy lắm lời thế? Tôi lật người đè lên, bịt miệng anh lại: “Thẩm Lập, im đi.”
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tên mình, anh lập tức im bặt, sau đó trong từng hành động ngày càng táo tợn của tôi, tiếng thở dốc của anh dần trở nên hỗn loạn… Tôi mơ hồ nghe thấy anh nói “đừng”.
Nhưng tôi chẳng buồn quan tâm, tôi vẫn theo bản năng của những giấc mơ mà tôi đã quen thuộc và trèo lên người anh. Ngay khoảnh khắc ấy, cơn đau gần như khiến tôi tỉnh cả rượu, nhưng Thẩm Lập đã phản lại và đè lên tôi…
Sau đó, cả căn phòng như cuộn trào trong thủy triều mãnh liệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








