Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
8.
Bắt đầu từ ngày đó, tôi cố tình thân thiết hơn với Thẩm Lập.
Mang cơm cho anh, kiếm cớ tán gẫu rồi lại liên tục gửi tin nhắn phiền phức cho anh. Anh kiên nhẫn trả lời từng cái một và chỉ cho rằng tôi quá rảnh rỗi.
Dạo đó, Bạch Nguyệt Quang bận tối mắt. Thỉnh thoảng gặp mặt được thì lại còn tỏ vẻ ghen ghen một chút, và trách tôi chưa bao giờ quan tâm cậu ấy như vậy.
Tôi cười hì hì cho qua, rồi lại tiếp tục bám riết lấy Thẩm Lập. Anh xoa đầu tôi rồi làm ra vẻ nghiêm khắc: “Sao vẫn giống trẻ con thế.”
Tôi cười xòa chẳng để tâm, và vẫn kiếm đủ lý do để dính lấy anh. Có một hôm, tôi lôi kéo được anh tới một buổi tiệc.
Người trong buổi đó anh chẳng quen ai, nên anh chỉ ngồi uống rượu và lặng lẽ nhìn tôi chơi đùa. Chỉ cần nghĩ đến việc anh đang nhìn mình là tôi thấy phấn khích. Tôi uống liền mấy chai và chơi mấy trò càng lúc càng táo bạo.
Tới vòng chơi “thật hay thách”, có người hò hét hỏi tôi có đang thích ai không.
Tôi đảo mắt một vòng, rồi nhìn về phía Thẩm Lập, chẳng nghĩ ngợi gì, tôi liền chỉ tay: “Người tôi thích ngồi ngay kia kìa!”
Mọi người không ngờ tôi dám nói toạc ra, lập tức cả đám nhao nhao vây lại hỏi cho ra lẽ ai mới là “bạn trai bí mật” của tôi.
Tôi thì nửa tỉnh nửa say và ngồi tựa vào bàn cười ngớ ngẩn. Cả dãy đó toàn trai đẹp, nhưng trong mắt tôi, Thẩm Lập vẫn là người đẹp trai nhất.
Một thằng em nhanh mồm chỉ vào anh và hét to: “Anh Vân! Có phải anh đẹp trai này là do anh dẫn tới đúng không?”
Nó tưởng tôi với Thẩm Lập sớm đã thành đôi, hôm nay tụi tôi đến đây là để tuyên bố chủ quyền, nó liền hùa theo: “Hai người đúng là đẹp trai, trời sinh một cặp…”
Tôi lại uống thêm vài ngụm, vừa quay đầu sang thì bắt gặp ánh mắt Thẩm Lập đang nhìn chằm chằm vào tôi. Cái nhìn ấy không hề chớp mắt và cứ thế nhìn tôi không rời.
Giống hệt như trong giấc mơ.
Cả người tôi lạnh toát. Nụ cười mơ màng trên mặt cứng đờ, chai rượu trong tay cũng rơi xuống và vỡ thành từng mảnh, tôi cũng tỉnh nửa cơn say.
Chết tiệt, đáng lẽ không nên uống đến nhiều thế… Tôi vừa làm gì thế này?
Giờ tôi vẫn còn đang theo đuổi người ta, ngay cả tính hướng còn chưa dám hé miệng. Cho dù có định tỏ tình thật thì cũng không thể là trong hoàn cảnh thế này, đặc biệt là trước mặt đám người này…
Anh trai tôi cũng có mặt trong buổi tiệc hôm đó, anh ngồi cùng bàn, vừa ngậm điếu thuốc vừa nửa cười nửa không mà nhìn chúng tôi như đang xem trò vui.
Tôi hoảng loạn đảo mắt một vòng, cuối cùng quăng ánh mắt cầu cứu về phía anh.
Anh nhướng mày nhìn tôi.
Hai chúng tôi mắt đối mắt ba giây, rồi cuối cùng, anh vẫn chịu giúp tôi giải vây.
Anh ghé sát tai tôi rồi cười khẽ một tiếng, sau đó còn cố tình thổi một hơi khói thuốc vào mặt tôi.
Ngay khi anh khoác vai tôi, ánh mắt Thẩm Lập cũng liền rời đi, anh ta lặng lẽ vuốt ve ly rượu và không nói một lời.
9.
Từ sau hôm đó, Thẩm Lập bắt đầu tránh mặt tôi. Tin nhắn tôi gửi cũng chỉ được anh lựa và trả lời, lúc có lúc không.
Tôi vừa thẹn vừa buồn. Hôm ấy, tôi rủ anh ra ngoài chơi nhưng lại bị từ chối. Không có việc gì làm, tôi chợt nhớ đến Bạch Nguyệt Quang, sau đó tôi liền chạy đến trường tìm anh ta.
Vừa đến dưới ký túc xá thì tôi bắt gặp Thẩm Lập - người vừa một tiếng trước còn nhắn với tôi rằng đang họp - tay cầm bó hoa hồng đang đứng cạnh Bạch Nguyệt Quang.
Từ đó về sau, tôi bắt đầu âm thầm theo dõi bọn họ.
Và cũng từ đó, tôi đụng phải vô số lần hai người họ lén lút gặp nhau riêng.
10.
Ba tháng sau, trong tiệc sinh nhật của Bạch Nguyệt Quang, tôi chuốc cho cả hai người họ say mèm rồi lần lượt tra hỏi từng người.
Tôi hỏi Bạch Nguyệt Quang có đang thích ai không. Cậu ta ngơ ngác nhìn tôi, rồi bỗng nhiên gào lên một câu: “Tôi muốn hiến dâng tuổi trẻ cho khoa học!”
“Đồ điên.” Tôi nhăn mặt đầy ghét bỏ vac đẩy anh ta lên ghế sofa, sau đó kéo cổ áo Thẩm Lập lên.
“Tôi hỏi anh, anh có thích ai không?”
Anh ôm chặt chai rượu, không nói gì. Tôi hỏi đi hỏi lại, cuối cùng bực mình giật chai rượu khỏi tay anh, đập cái “rầm” lên bàn.
Thẩm Lập không có chai rượu ôm nữa, nên bèn quay sang ôm lấy tay tôi. Tôi giãy giụa mấy lần không thoát ra được, nên đành chán nản ngồi phịch xuống đất cùng anh và lại hỏi lại câu ban nãy.
Anh trầm ngâm rất lâu, rất lâu rồi cuối cùng cũng nói: “Có.”
Tim tôi chùng xuống một nhịp, tôi vội vàng truy hỏi: “Là ai?”
Anh đáp lửng lơ: “Chính là… người bên cạnh tôi… Là một người đặc biệt đặc biệt tốt…”
Chỉ cần nghe đến bốn chữ “đặc biệt đặc biệt tốt”, tôi liền hiểu rõ kết cục.
Nhưng tôi vẫn cố chấp không buông tha: “Anh thích cậu ấy ở điểm nào?”
Thẩm Lập cười khẽ một tiếng: “Thích… thích cái cách cậu ấy không chịu làm người ta yên tâm…”
Mới đầu buổi tiệc, tôi với anh còn ngồi đó phàn nàn Bạch Nguyệt Quang mỗi lần làm thí nghiệm là quên ăn quên ngủ, khiến người khác phải lo lắng không thôi.
Tôi bỗng thấy lòng đau nhói, buột miệng phản bác: “Nhưng cậu ấy không thích anh.”
Nụ cười của anh chậm rãi tắt lịm. Rất lâu sau, tôi mới nghe thấy anh khẽ nói: “…Tôi biết.”
11.
Mỗi đêm về, tôi lại nhớ đến lời thề năm xưa rằng ba đứa sẽ mãi mãi là anh em tốt, lòng lại nghĩ hay là buông tha cho Thẩm Lập đi.
Thế nhưng, hễ trời sáng, chỉ cần mơ thấy giấc mộng dịu dàng nào đó tôi lại không nỡ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


