Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
16.
Hôm sau, tôi ngơ ngác nhìn chiếc giường bừa bộn và Thẩm Lập vẫn còn đang ngủ say, lúc đó tôi không biết nên nói gì mới phải.
Nếu như tôi chưa từng được toại nguyện tâm nguyện, có lẽ tôi sẽ tiếp tục nhẫn nhịn và tiếp tục làm một huynh đệ trọng nghĩa khí.
Nhưng trong tình cảnh này… liệu tôi có thể mơ tưởng đến những điều vốn không nên có?
Tôi đã quên mình đã ép anh ấy trở thành bạn trai thế nào, tôi chỉ nhớ cảnh tượng hôm đó thật sự rất khó coi.
Anh ngồi trên giường nhìn tôi chằm chằm, rồi mặc quần áo và bỏ đi. Sau đó, tôi lại ép anh chuyển về sống chung với tôi.
Ngoại trừ buổi tối, thời gian còn lại chúng tôi vẫn cư xử như anh em bình thường. Đêm đó, tôi hỏi anh vì sao năm xưa không tỏ tình với người mình thích.
Anh vòng tay ôm eo tôi, thở dốc từng nhịp: “Tôi sợ đến bạn mình cũng không làm được nữa.”
Tôi không ngờ một người luôn có chính kiến như Thẩm Lập lại cũng có điều để sợ.nHình như, ngoài tôi ra, cả hai người họ đều rất coi trọng tình huynh đệ này.
Còn tôi thì sao? Tôi phản bội tình nghĩa, tôi say rượu làm bậy, tôi cưỡng ép người ta đi vào con đường không nên đi…
Trong những tiếng thở dốc khó nhịn, lời thề năm xưa bỗng dưng hiện lên trong đầu tôi.
“Nếu ai không giữ nghĩa khí, phản bội huynh đệ thì sẽ không được chết tử tế.”
17.
Tôi chìm đắm trong hồi ức không thể thoát ra và mơ hồ nhận ra lời thề năm xưa có lẽ sắp thành sự thật.
Tôi thật sự sắp không được chết tử tế rồi.
Không biết có phải do khối u trong đầu chèn ép lên dây thần kinh hay không, nhưng nhiều chuyện từng khiến tôi canh cánh mãi bỗng trở nên xa vời và không còn quan trọng nữa.
Tựa như giữa tôi và ký ức có một lớp màn mỏng, mờ mờ ảo ảo, nhìn không rõ, chạm cũng không tới. Tôi lục lọi trong nhà ra một quyển sổ và định viết vài dòng ghi lại chặng cuối đời mình.
Giống như trong phim vẫn hay chiếu vậy. Nhưng rồi tôi phát hiện mình chẳng có gì để viết. Cha mẹ tôi đã sớm về thiên đàng, bên cạnh tôi chỉ có một đám bạn bè ăn chơi, tất cả, chẳng ai xứng đáng được tôi ghi tên vào sổ.
Tôi cũng chẳng có đam mê hay chí hướng sự nghiệp gì cả, ngày ngày tôi chỉ muốn sống nốt quãng đời còn lại nhờ vào gia sản bố mẹ để lại.
Chấp niệm lớn nhất đời tôi, e rằng chính là Thẩm Lập. Nếu không có anh, điều đáng ghi nhất mỗi ngày trong nhật ký tôi, chắc chỉ là hôm nay ăn gì ngon, hôm nay ngủ giấc nào đã nhất.
Thế nên, tôi viết đầy tên Thẩm Lập ở trang đầu tiên của cuốn nhật ký. Thẩm Lập, Thẩm Lập, Thẩm Lập, Thẩm Lập…
Mỗi lần viết, tôi lại tưởng tượng khuôn mặt anh hiện lên trong đầu, từng nét một. Nếu như, tôi nói là nếu như thôi…
Nếu như anh yêu tôi thì tốt biết mấy.
19.
Mẹ kiếp, có bệnh viện nào chữa được não yêu đương không?
20.
Hôm sau, tôi vẫn đi tìm Thẩm Lập và mang theo cái bánh xe bị rơi khỏi vali của anh.
Tuy anh dọn đồ sạch sẽ vac chẳng để lại chút cớ nào để tôi viện vào mà tìm anh. Nhưng trời tính không bằng người tính, lúc anh tức tối đập cửa bỏ đi, chiếc vali lại rơi mất chiếc một bánh xe.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn cái bánh xe, dường như nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Thẩm Lập hiện ra. Đây đâu phải bánh xe hỏng, đây là cái cớ ông trời ban cho tôi!
21.
Tôi tìm được Thẩm Lập thì thấy bên cạnh anh có ba bốn người bạn.
Bạn anh vừa thấy tôi đến liền liếc mắt đưa tình, chọc chọc vào tay anh và mặt mũi đầy vẻ trêu chọc hiện ra.
Sắc mặt Thẩm Lập còn đen hơn cả nắp cống ven đường.
“Anh Vân tới rồi!” Một người trong nhóm lên tiếng và kéo tay Thẩm Lập không cho anh đi.
Tôi vừa cười vừa nháy mắt đáp lại. Mấy người kia cũng biết điều, họ đùa một vài câu rồi tản ra nhường không gian riêng cho tôi và Thẩm Lập.
Tôi cứ tưởng anh sẽ lập tức xoay người bỏ đi, nên vừa định mở miệng giữ lại, lại thấy anh tuy mặt cau có nhưng vẫn đứng yên tại chỗ. Tôi chớp mắt mấy cái, nhất thời chưa hiểu ra chuyện gì.
Thẩm Lập thấy tôi ngẩn người, liền bước lại gần hai bước, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì?”
Tôi theo phản xạ khoác tay anh, áp mặt lên vai anh, nở một nụ cười thật tươi.
Tay Thẩm Lập khẽ giật mình nhưng không rút ra, chỉ là giọng càng thêm mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc cậu muốn gì? Đừng dựa vào người tôi.”
Tôi sợ anh lật mặt bỏ đi, vội vàng buông tay anh ra, rồi móc từ túi ra thứ “cớ trời ban”, à không, là cái bánh xe: “Anh làm rơi cái này ở chỗ tôi.”
Thẩm Lập nhìn bánh xe rồi mím chặt môi.
“Tôi có tâm chưa? Cố ý đem tận tay trả anh luôn đó.” Tôi cố gắng thể hiện thành ý của mình.
Thế nhưng Thẩm Lập chẳng cảm kích, anh liếc bánh xe rồi lại liếc tôi: “Chỉ vì cái này mà cậu tìm tôi?”
Tất nhiên là không rồi.
Nhưng tôi không dám nói thật mà chỉ giả vờ gật đầu. Anh nhìn tôi, như thể đã thật sự tức giận, thậm chí còn giận hơn khi tôi vừa nắm tay anh: “Tôi không muốn gặp cậu nữa.”
Tôi chột dạ.
Bao lời muốn nói để làm hòa đều nghẹn lại trong cổ, cuối cùng chỉ biết ôm cái bánh xe hỏng về nhà. Dù sao thì hôm nay vẫn được gặp anh, tôi cũng thấy vui rồi.
Vđến nhà, tôi lấy quyển sổ ra, lật sang trang mới, nghĩ ngợi rồi viết.
“Hôm nay mang bánh xe tới tìm Thẩm Lập, nhưng anh ấy bảo tôi cút đi.”
Tôi gập sổ lại, rồi chợt sợ sau này mình quên mất chuyện hôm nay, tôi lại bổ sung thêm một dòng: “Không trách anh ấy, chỉ tại cái bánh xe kia xấu quá.”
22.
Sau đó, tôi không nhịn được và lại viết kín một trang toàn tên Thẩm Lập.
Ngày mai, nhất định phải đi tìm bệnh viện chữa bệnh não yêu đương mới được.
23.
Hôm nay tôi đã chảy máu mũi suốt cả ngày.
Lúc Bạch Nguyệt Quang gọi video, tôi đang lóng ngóng tìm khăn giấy nên chẳng may ấn nhầm nút nhận cuộc gọi.
Cậu ấy giật mình la lên: “Cậu làm sao thế?”
Tôi ngẩn người một lúc, rồi tiện tay lấy áo nhấn lên mũi: “Không cẩn thận đập vào đâu đó, đau muốn chết.”
Cậu trách yêu tôi bất cẩn.
Tôi chẳng để tâm: “Thôi nào, tìm tôi có chuyện gì?”
Cậu nhìn sang bên cạnh, chớp mắt hai cái: “Không có gì đâu, tớ chỉ muốn xem cậu dạo này sống sao.”
Mặt tôi không cảm xúc, chắc chắn là biết chuyện tôi và Thẩm Lập đã chia tay nên đến hóng chuyện đây mà.
Tôi bịa chuyện không biết ngượng: “Được rồi, nói thật nha, thật ra bây giờ tôi đau lòng lắm, cái mũi này là do tôi định đập đầu vào tường, kết quả trượt xuống đập trúng mũi…”
Nói xong còn giả vờ nức nở vài tiếng: “Hu hu không có anh ấy thì sống sao đây, tôi đau lòng chết mất hu hu hu…”
Có vẻ Bạch Nguyệt Quang không nhận ra tôi đang diễn, cậu ấy vội vàng quay đầu và nói nhỏ mấy câu, sau đó hấp tấp đứng lên: “Cậu mau cầm máu đi, tôi đến ngay đây.”
Tôi tắt video, lúc buông áo ra thì máu cũng đã ngừng rồi.
Nghĩ ngợi một lát, sợ lát nữa Bạch Nguyệt Quang tới thấy máu đã hết thì lại nghi ngờ, thế là tôi bôi một lớp tương cà lên mũi.
Sau đó, còn gọi cho quán ăn gần đó và đặt một phần đồ nướng, tôi định tiếp đãi cậu ấy tử tế.
24.
Lúc Thẩm Lập dùng chìa khóa mở cửa xông vào, cũng là lúc tôi đang ngơ ngác ăn thịt nướng.
Không phải nói là Bạch Nguyệt Quang đến sao? Sao lại là Thẩm Lập?
Vừa thấy tôi đang thảnh thơi ăn uống, sắc mặt anh lập tức thay đổi, gương mặt toát lên vẻ kìm nén và căng thẳng đến cực điểm.
Anh bước nhanh đến và nhặt chiếc áo trên ghế sofa.
“Đây là cái gì?” Anh hỏi.
Tôi nghi ngờ khứu giác anh có vấn đề, mùi tương cà nồng thế mà không ngửi ra: “Tương cà.”
Thẩm Lập hít sâu một hơi, gằn từng chữ: “Cậu đùa như vậy vui lắm sao?”
Tôi không nói gì vì tôi chẳng biết biện minh thế nào cả.
Lại một lần nữa, anh nặng nề đóng sầm cửa mà đi.
Dường như trong mắt anh, tôi mãi mãi là kẻ tiêu cực và chẳng bao giờ là kiểu người tốt, đặc biệt, đặc biệt mà anh yêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






