0.
Cháu sắp chết rồi.
Bác sĩ đã nói thế.
Đây là lần thứ tư tôi đi khám.
Bác sĩ hỏi: “Có phải cháu lại quên uống thuốc rồi đúng không?”
Tôi chớp mắt, do dự rất lâu rồi vẫn thú nhận: “Cháu quên mất rồi.”
Ánh mắt ông ấy nhìn tôi như thể giáo viên đang nhìn một đứa học trò hư đang trong tuổi nổi loạn.Ông lại kê đơn, lại dặn tôi nhớ uống thuốc và lại nói, nếu điều trị tích cực thì vẫn còn hy vọng.
Tôi cười cười nhưng không đáp lời.
1.
Tôi về nhà thì thấy Thẩm Lập đang thu dọn đồ đạc.
Nhìn chiếc vali to tướng bên cạnh anh ta, tôi muốn nói gì đó để giữ người, nhưng miệng tôi cứ cứng đờ không thốt ra nổi.
Anh liếc tôi một cái, sau đó không nói gì, rồi lại quay đầu tiếp tục nhét đồ vào va-li. Trong đó là đủ thứ lặt vặt, nào là sách, cốc, hộp bút, đèn ngủ nhỏ và vân vân.
Anh ấy nhét tất cả những gì thuộc mình vào trong đó như thể muốn xóa sạch dấu vết của mình khỏi chốn này. Khi anh vừa đậy nắp vali lại, tôi đưa tay đỡ giúp.
Có vẻ anh rất ghét tôi đụng vào đồ của mình, ngay lập tức, anh giật chiếc vali ra xa. Chiếc vali trượt trên sàn và phát ra âm thanh chói tai.
Anh chẳng buồn giữ thể diện với tôi, giọng nói lạnh lùng xen đầy chán ghét vang lên:“Tránh xa tôi ra.”
… Được rồi.
Tôi ngoan ngoãn nhích qua một bên và nhìn anh kéo vali bước ra khỏi cửa một cách nhanh chóng.
2.
Người đàn ông nóng nảy ấy chính là bạn trai tôi.
À không, chính xác hơn là bạn trai cũ. Chúng tôi mới chia tay từ ba ngày trước.
Là anh ấy chủ động chia tay. Vì bạch nguyệt quang của anh mới từ nước ngoài trở về thì đã bị người của tôi sắp xếp cướp mất rồi, không những vậy cả hai vừa mới công khai hôm kia, haha.
Nói anh ấy thảm cũng đúng. Khi người kia còn ở bên, anh còn chẳng dám tỏ tình vì sợ nói ra sẽ mất cả tình bạn.
Vào ngày người kia vừa đi, anh đã bị tôi chuốc say rồi kéo lên giường, sáng hôm sau anh ấy biến thành bạn trai của tôi, chắc chỉ mình tôi đơn phương công nhận điều ấy.
Đợi mãi, cuối cùng thì bạch nguyệt quang cũng trở về… nhưng lại bị người khác cướp mất.
Tất cả bạn bè đều bảo tôi là người ép anh vào đường cùng, và cũng là người lôi Thẩm Lập xuống vũng bùn.
Tôi muốn phản bác, nhưng nghĩ lại, hình như… cũng đúng thật.
Trong mắt người ngoài, tôi là một kẻ ăn chơi trác táng; trong miệng cha tôi, tôi là đứa phá gia chi tử; còn với thầy cô, tôi chỉ là thứ bùn nhão không thể đắp thành tường.
Lẽ ra tôi nên mục rữa ở một xó tường và không nên kéo cả ánh trăng trên cao cùng tôi rơi xuống vũng lầy.
Nhưng tôi lại thích ánh trăng đó.
Thứ tôi đã thích, một khi rơi vào tay tôi thì nhất định phải là của tôi.
3.
Hôm qua, sau khi Thẩm Lập rời đi, tôi bắt đầu kiểm đồ trong nhà xem thiếu cái gì.
Đồ dùng chung của hai đứa nhiều lắm, anh ấy chắc chắn sẽ bỏ quên thứ gì đó. Lúc ấy, tôi sẽ có cớ đem trả và lại được gặp anh.
Nhưng anh lại dọn sạch đến không còn một cọng lông nào. Thậm chí, ngay cả mấy cây hành lá mà cả hai đứa trồng chung, anh cũng nhổ một nửa mang theo.
Tôi nhìn nửa khóm hành còn lại và im lặng. Không cần chia đều như vậy đâu mà.
4.
Nửa đêm không ngủ được, tôi ngồi xổm bên mấy cây hành bị nhổ mất một nửa và nhớ lại những ngày đã qua.
Thực ra, tôi và Thẩm Lập cũng từng có lúc vui vẻ.
Bạch nguyệt quang của anh từng là bạn chung của cả ba chúng tôi. Ba đứa từng trốn học cùng nhau, đánh nhau cùng nhau, chép bài tập cùng nhau và giả bệnh cùng nhau…
Dù hai người họ quậy như giặc nhưng học vẫn giỏi, còn tôi thì luôn đội sổ trong lớp. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng đến tình anh em của tụi tôi.
Quậy phá xong thì cùng viết kiểm điểm, và tất nhiên, ba đứa cùng xếp hàng đứng ngoài hành lang. Tôi rõ ràng là người gây họa, nhưng vì bên cạnh có hai học sinh giỏi đi cùng nên lúc nào cũng kiêu hãnh ngẩng cao đầu như con gà trống thắng trận.
Hai người họ vừa nhịn cười vừa bảo tôi bớt làm màu và đừng quá mất mặt nữa. Tôi bực mình, huých người này một cái, đẩy người kia một cái, rồi bị giám thị mắng cho sấp mặt.
Nếu không phải nhà tôi có tiền, chắc tôi sớm đã bị đuổi học rồi. Năm lớp 12, ba đứa trốn học đi hát karaoke và quậy tới nửa đêm, mỗi đứa uống hết nửa thùng bia. Bạch nguyệt quang uống say khướt, hắn ôm chặt lấy tôi với Thẩm Lập đòi kết nghĩa huynh đệ tại chỗ, đời đời kiếp kiếp làm anh em.
Lúc đó tôi còn chưa phân biệt rõ mình thích Thẩm Lập kiểu gì, mà đơn thuần chỉ cảm thấy cần phải nhanh chóng buộc chặt với anh.
Tôi hô to uống cạn nửa chai bia, rất ngu ngốc mà thề độc: “Ai phản bội anh em thì chết không tử tế!”
Sau kỳ thi đại học, hai người họ vào Đại học A, còn tôi thì đi đường vòng thi mỹ thuật, tôi đeo bám ba tôi và bắt ông ấy quyên góp, xây cho trường C bên cạnh một tòa nhà, lúc ấy tôi mới chen chân được vào.
Rảnh rỗi suốt ngày, tôi cứ chạy sang tìm họ. Dần dần, họ bận rộn hơn. Bạch nguyệt quang bận học hành, hắn ta đã sớm hoàn thành chương trình và lao đầu vào làm thí nghiệm.
Thẩm Lập thì ở công ty nhà vac bắt đầu thực tập từ tầng thấp nhất. Một người mặc áo blouse trắng trong phòng thí nghiệm, một người mặc âu phục đen bảnh bao.
Họ trưởng thành sớm hơn tôi, và bây giờ chẳng còn dáng hình ngốc nghếch như xưa nữa. Chỉ có thể mượn lời người khác hoài niệm, lúc ấy tôi mới thấy chút dư vị của thời cùng nhau nổi loạn.
Còn tôi, tôi bắt đầu chuyên tâm làm cậu ấm ăn chơi. Để giết thời gian, tôi kết bạn với đủ kiểu người và rong ruổi khắp nơi đây đó.
5.
Tôi đã gặp rất nhiều người và nhiều kiểu người khác nhau.
Có một anh bạn đặc biệt ngầu và cực kỳ đẹp trai. Nhưng đi chơi thì cũng như tôi, cũng thuộc số hiếm hoi chẳng dính gái. Tôi tưởng anh ta là người sạch sẽ nghiêm túc.
Ai ngờ có lần tôi thấy anh ta hút thuốc trong một góc tối, và có một gã đàn ông mặc trench coat dài, trông cực kỳ có khí chất nắm lấy cằm anh ta, buộc anh ta nhả khói rồi hôn hơn một phút.
Cả đám xung quanh lập tức reo hò. Lúc đó, tôi mới biết, thì ra anh ấy đã có người yêu, không những vậy lại còn là đàn ông.
Hôm sau, anh ấy nhìn vẻ mặt ngại ngùng của tôi và cười mắng: “Còn nhỏ mà xấu hổ cái gì.”
Tôi vội tỏ ra mạnh mẽ: “Ai nói em không hiểu mấy thứ này, em biết nhiều lắm!”
Anh ấy chọc tôi: “Vậy thử với anh xem sao?”
Nói rồi anh ta ngồi sát lại vac phả khói vào mặt tôi.
Tôi bị sặc hơi và ho sặc sụa, mặt thì đỏ như cà chua chín.
6.
Về đến nhà, tôi bắt đầu tra cứu kiến thức về đồng tính, từ 1 và 0 nghĩa là gì, tiếp đến 38 là tư thế khi làm tình.
Tôi nhìn chằm chằm mấy tấm hình hai người đàn ông trần trụi trên màn hình, cứ tưởng mình sẽ thấy ghê tởm, nhưng không.
Ngược lại, tôi cứ thất thần nhìn mãi.
Trong ảnh, có một người nơi khóe mắt có nốt ruồi giống y hệt Thẩm Lập. Tôi ngơ ngẩn rất lâu, sau đó mơ màng đi rửa mặt rồi nằm xuống giường, hôm ấy, tôi đã mơ một giấc mộng hoang đường.
Tôi mơ thấy mình nằm bò bên giường của Thẩm Lập, mắt tôi dán lấy nhìn nốt ruồi nơi khóe mắt anh ta.
Nhìn từ lúc mặt trời lặn đến lúc trăng lên cao, đếm được đúng chín nghìn chín trăm chín mươi chín lần hít thở của anh.
Ngay khoảnh khắc đếm đến lần thứ mười nghìn, nốt ruồi nhỏ xíu bám trên làn da tái nhợt kia run rẩy một cái.
Ngay sau đó, Thẩm Lập mở mắt ra.
7.
Sau khi tỉnh dậy, tôi nằm đừ người trên giường rất lâu. Đôi mắt ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi không sao xua đi được.
Tôi nằm thêm nửa tiếng nữa mới rón rén bò dậy đi giặt quần lót.
Tôi thật sự không biết tại sao lại mình lại không thể quên được giấc mơ đêm qua. Chỉ cần nhớ tới nó thôi là tim tôi đập loạn, như thể mỗi nhịp tim vang lên là một lần tôi nhớ đến anh ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
