Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 24: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 24: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Đệ tử của Tạ Văn Thao đã nhắc rõ hai chữ “cảnh sát”, điều đó chứng tỏ hoặc là Tạ Văn Thao đã hỏi trong điện thoại, hoặc là gã đã dặn đệ tử từ trước phải lưu ý xem có cảnh sát tìm gã hay không.

Phải nói rằng Tạ Văn Thao đúng là thông minh lại bị thông minh hại. Rõ ràng là gã muốn thử lòng cảnh sát xem có nghi ngờ mình không, không ngờ lại bị tương kế tựu kế.

Bước tiếp theo chắc hẳn sẽ là kế hoạch bắt giữ Tạ Văn Thao.

La Hạo và Tần Giản về đến cục thì đã quá giờ tan làm, người của đội hình sự chẳng có ai về cả.

La Hạo đặt một giỏ táo lên bàn cho mọi người chia nhau, đồng thời chia sẻ kết quả công việc buổi chiều. Anh đặc biệt nhấn mạnh công lao của Tần Giản, khiến cô có chút ngại ngùng.

Nghe xong lời La Hạo nói, mọi người kinh ngạc tột độ!

Đầu óc Tần Giản rốt cuộc là được cấu tạo thế nào mà lại có cái suy đoán thần sầu đến thế cơ chứ? Giờ thì hay rồi, cái ý tưởng đó đúng là "quá đà" thật, nhưng mà lại trúng phóc! Mấy cô gái trẻ bây giờ đầu óc đều kỳ lạ thế sao, làm sao mà lại nghĩ đến chuyện... ờ, hai người đàn ông với nhau cơ chứ?

Gương mặt kinh ngạc của mọi người dần trở nên cứng đờ, Phương Vũ là người đầu tiên giật khóe miệng, lấy lại khả năng ngôn ngữ nhưng vẫn còn hơi lắp bắp: “Tần... Tần Giản à, cái... cái gọi là ý tưởng táo bạo này của em đúng là linh ứng thật đấy!”

Vương Văn Quang cũng đờ đẫn phụ họa: “Ừ, linh thật.”

Bởi vì anh sẽ không bao giờ nghĩ tới, vì nói cho cùng thì chuyện này cứ thấy chướng tai kiểu gì ấy.

La Hạo thì đã chấp nhận cái ý tưởng này từ sớm, lúc này vẻ mặt anh vô cùng thản nhiên, nói: “Vì Tạ Văn Thao muốn thử xem chúng ta có nghi ngờ gã không, vậy thì chúng ta hãy cứ để gã tin rằng chúng ta hoàn toàn không nghi ngờ gì cả. Chúng ta cứ đợi gã đi công tác về rồi trực tiếp chơi trò ôm cây đợi thỏ.”

Vụ án có tiến triển, đội hình sự hiếm khi được tan làm sớm. Dù cái gọi là tan làm sớm này đã muộn hơn giờ bình thường hơn 1 tiếng đồng hồ, mọi người vẫn rất vui vẻ.

Tần Giản xách hai quả táo, tâm trạng khá tốt đi bộ về nhà. Cô tạt qua mua một chiếc bánh cuốn thịt, vì không kịp ăn cơm ở nhà ăn mà lại lười tự nấu nên đành ăn tạm cho xong bữa.

Không ngờ vừa đến cửa nhà, chưa kịp mở cửa cô đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức tỏa ra từ bên trong.

Tần Giản theo bản năng nuốt nước miếng, cô xác nhận lại lần nữa là mình không đi nhầm tầng, lúc này mới rút chìa khóa tra vào ổ.

Nhưng ngẫm lại cũng chẳng có gì bất ngờ.

Tần Giản mím môi, cuối cùng cũng thốt ra được một tiếng “mẹ”, sau đó vừa thay giày vừa hỏi: “Sao mẹ lại rảnh rỗi ghé qua đây thế?”

Khương Kỳ đặt đĩa thức ăn xuống, quay đầu nhìn cô, giả vờ giận dữ: “Hừ, mẹ không đến, mẹ không đến để mắt nhìn con sống trong đống rác bẩn thỉu này sao? Quần áo không giặt, bụi không lau, còn cái sàn nhà này nữa, trước khi mẹ dọn dẹp thì đúng là không còn chỗ mà đặt chân.”

Giọng của Khương Kỳ rất dịu dàng, nhưng dù giọng có dịu dàng đến mấy mà khi rầy la người khác thì nghe cũng chẳng lọt tai cho lắm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc