Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Tần Giản khổ sở giải thích: “Mẹ ơi, tại 2 ngày nay đội của con có án lớn mà. Quần áo là con ngâm từ tối qua, vốn định sáng nay giặt, ai ngờ hơn 3 giờ sáng đã bị gọi đi hiện trường rồi. Với cả, 2 ngày trước lúc không bận con có dọn vệ sinh mà, giờ nó bẩn lại thì mẹ phải trách mùa hè nhiều bụi chứ!”
Khương Kỳ nhướng mày, kêu lên một tiếng “chà” đầy vẻ phóng đại: “Khá lắm, đúng là ba ngày không gặp, phải nhìn bằng con mắt khác rồi, đi làm được 1 tháng mà cái miệng đã dẻo nhẹo thế kia.”
Tần Giản hơi đắc ý nhướng mày, cười đáp: “Cái đó là đương nhiên rồi.”
Nhìn bộ dạng "mặt dày" này của Tần Giản, Khương Kỳ hơi kinh ngạc trước sức ảnh hưởng của công việc đối với một con người. Bà nhớ rõ lúc còn ở trường cảnh sát, con gái mình đâu có "lắm lời" như thế này!
Bà lại nhớ tới chuyện hơn 1 tháng trước mình và con gái còn cãi nhau một trận kịch liệt. Lúc đó, thái độ của con gái...
Nhắc về chuyện hai mẹ con cãi nhau, Tần Giản nắm rất rõ, chủ yếu là vì nguyên chủ nhất quyết muốn làm cảnh sát hình sự.
Lúc đó sau khi cãi xong, Khương Kỳ đã bỏ đi trong cơn giận dữ. Không thì làm sao con gái đi làm gần 1 tháng trời rồi mà người làm mẹ như bà mới xuất hiện chứ!
Tần Giản biết lúc đó nguyên chủ thực ra rất muốn thuyết phục mẹ mình, muốn bà hiểu và ủng hộ cô.
Nhưng lúc đó, Khương Kỳ biết được con gái muốn làm cảnh sát hình sự, trong lúc kích động đã không cho nguyên chủ cơ hội mở lời, cứ thế tuôn ra một tràng áp đặt, bắt cô không được làm cảnh sát, miệng nói đủ mọi lý do, nhưng làm sao nguyên chủ đồng ý cho được!
Sau đó, Khương Kỳ lại lùi một bước, bảo cô đừng làm cảnh sát hình sự, lại nói một tràng về những mặt trái của nghề này, tất nhiên nguyên chủ cũng không thể đồng ý.
Trải qua hai đợt oanh tạc của Khương Kỳ, những lời thoại mà nguyên chủ chuẩn bị sẵn rõ ràng không còn dùng được nữa và cô cũng không thể đồng ý với đề nghị của mẹ.
Vì vì, trong mắt Khương Kỳ, thái độ của nguyên chủ lúc đó rất cứng nhắc, không có chỗ để thương lượng.
Điểm mấu chốt là, Khương Kỳ tuôn ra một tràng áp đặt đầy mạnh mẽ nhưng lại giống như đấm vào bông, bảo sao bà không giận cho được!
Nguyên chủ không còn là trẻ con nữa. Năm đó cô có thể tự ý đăng ký vào trường cảnh sát, bị Khương Kỳ mắng thì xách túi vào nội trú, cuối cùng vẫn phải Khương Kỳ đến dỗ dành.
Nhưng bây giờ cô đã trưởng thành rồi, lẽ nào còn muốn mẹ phải đi dỗ mình sao?
Cô rất phân vân và không biết tại sao trong chính cái mớ cảm xúc phân vân đó, cơ thể cô đột nhiên bị Tần Giản chiếm giữ, còn linh hồn nguyên chủ thì không rõ tung tích.
Khi Tần Giản mới xuyên vào cơ thể này, bị sự phân vân ấy bủa vây nên đã chọn cách viết thư cho Khương Kỳ, hy vọng có thể hóa giải nút thắt này của nguyên chủ, để linh hồn cô ấy được an yên.
Thư gửi đi chưa đầy 1 tuần, cô đã nhận được điện thoại của Khương Kỳ. Bức thư cô viết khá phù hợp với cá tính của nguyên chủ, không sướt mướt mà chỉ phân tích quan điểm một cách có lý có tình, đồng thời ở cuối thư có nhận lỗi, nói thái độ của mình chưa tốt, vân vân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)