Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 23: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 23: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Chủ tiệm đâu phải người hay đọc sách, chẳng có gì cho cô mượn, chỉ có mấy xấp báo cũ hỏi cô có xem không.

Tần Giản tất nhiên là xem rồi, có còn hơn không mà!

Quá trình mai phục thật tẻ nhạt. Sau không biết bao nhiêu tờ báo cũ, tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng vang lên.

Đột nhiên, chuông điện thoại lại reo, chủ tiệm nhấn loa ngoài: “Tìm ai thế?”

“Chị Trương ạ, em là Tạ Văn Thao đây, chị giúp em gọi vợ em một tiếng với!”

“Được rồi, đợi chút nhé!” Chủ tiệm nói xong liền hướng ra sạp sửa xe đối diện đường lớn tiếng gọi: “Lão Lưu ơi, ông giúp tôi gọi vợ cậu Văn Thao với, sạp sửa xe để tôi trông cho một lát.”

Phía đối diện lập tức vang lên một giọng nói già nua: “Được rồi, tôi đi ngay đây.”

Tần Giản vẫn giơ tờ báo lên, ra vẻ như đang chăm chú đọc, thực ra cô chẳng vào đầu được chữ nào nữa. Tim cô đập thình thịch vì phấn khích, đợi lâu như vậy, cuối cùng mục tiêu cũng xuất hiện rồi.

Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ ngoài 30 tuổi thở hổn hển chạy đến. Cô ấy mỉm cười chào chủ tiệm rồi mới cầm lấy ống nghe, nói: “Văn Thao, em đây.”

Lúc này điện thoại không còn để loa ngoài nữa nên Tần Giản không nghe thấy giọng Tạ Văn Thao, cô chỉ nghe thấy vợ gã nói: “Không có ai đến nhà cả! Ở nhà mọi chuyện đều tốt, anh cứ yên tâm đi! Anh ở ngoài nhớ chú ý nghỉ ngơi, không có việc gì thì cúp máy đi, tiền điện thoại đắt lắm.”

Nghe giọng điệu của vợ Tạ Văn Thao, dường như cô ấy không hề biết chồng mình đã làm chuyện gì. Cô ấy chỉ nghĩ đơn giản là chồng đi công tác gọi về báo bình an và hỏi thăm nhà cửa.

Sau khi vợ Tạ Văn Thao rời đi, Tần Giản không rời khỏi tiệm ngay lập tức, vì làm vậy sẽ quá lộ liễu. Nhỡ chủ tiệm nhận ra điều gì rồi lỡ miệng nói ra thì hỏng hết việc.

Vì vậy, La Hạo đã hẹn với cô là cho dù mục tiêu xuất hiện cũng cứ án binh bất động, đợi anh đến đón là được.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, La Hạo xuất hiện với một chiếc giỏ lớn trên tay.

Hai người cùng rời đi, đi bộ một quãng đường rất xa rồi mới lên chiếc xe Jeep ở một góc khuất.

“Sư phụ, bên phía sư phụ có thu hoạch gì không?” Tần Giản vừa lên xe đã sốt sắng hỏi ngay.

La Hạo cười bảo: “Nhìn cái mặt này của em là biết bên kia có thu hoạch rồi!”

Tần Giản nhướn mày, vẻ mặt khá đắc ý: “Sư phụ, nhìn vẻ mặt sư phụ chắc cũng thu hoạch không nhỏ đâu nhỉ!”

“Cái cô nhóc này, dám trêu chọc cả sư phụ mình rồi đấy à, xem lát nữa tôi xử em thế nào!” La Hạo giả vờ hung dữ lườm Tần Giản một cái, nhưng trong lòng anh lại càng thêm yêu quý cô học trò nhỏ này.

Đúng là miệng vàng lời ngọc, vừa nói đã khóa chặt được hung thủ, cô học trò này quả thực là phúc tướng của anh!

Trên đường về, hai người trao đổi kết quả mai phục.

So với những gì Tần Giản nghe được là Tạ Văn Thao dường như không hỏi vợ về tình hình cảnh sát, thì những gì La Hạo nghe được lại hoàn toàn khác.

Phía La Hạo canh được là đệ tử của Tạ Văn Thao. Các buổi tập ở trường thể thao cứ cách một khoảng thời gian sẽ có lúc nghỉ ngơi. Tạ Văn Thao chắc hẳn đã dặn dò đệ tử trước, bảo anh ta vào giờ nghỉ hãy ra bốt điện thoại ngoài trường đợi gã gọi về.

Thế là, La Hạo nghe thấy đệ tử của Tạ Văn Thao nói: “Sư phụ, sau khi sư phụ đi không có cảnh sát nào đến tìm sư phụ cả, cũng không có ai đến nghe ngóng chuyện của sư phụ đâu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc