Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Sư phụ, mọi thứ về Tạ Văn Thao thực ra đều là do em đoán mò thôi, nhỡ đâu em nghĩ sai thì sao? Nhỡ Tạ Văn Thao đi công tác thật thì sao ạ!”
Tần Giản bỗng thấy hơi nghi ngờ chính cái ý tưởng táo bạo của mình, cô không hiểu sao sư phụ lại tin mình đến thế.
La Hạo lắc đầu: “Gã rời đi quá trùng hợp, trên đời này làm gì có nhiều chuyện trùng hợp đến vậy. Ngoại hình gã khớp với hung thủ, gã biết sự tồn tại của tiền hàng, biết thời gian và lộ trình tan làm của Viên Phi, gã cũng biết địa chỉ nhà Tạ Vĩnh Cương và có thể dễ dàng ra vào nơi đó.”
“Một nghi phạm hội tụ đủ ngần ấy điều kiện bỗng nhiên rời khỏi thành phố này, liệu có thực sự là trùng hợp không?”
“Dù là trùng hợp, dù hiện tại chúng ta có nghi oan cho gã đi chăng nữa, thì cũng phải mời gã về cục hỏi han cho rõ ràng mới có thể kết luận được.”
Nói đến đây, La Hạo vỗ vỗ vai Tần Giản, cười bảo: “Đồng chí nhỏ à, em đừng lo lắng chuyện mình đưa ra manh mối sai sẽ làm lãng phí thời gian của chúng tôi. So với việc đó thì việc đi rà soát từng người theo kiểu mò kim đáy bể mới thực sự là lãng phí thời gian.”
“Hơn nữa, muốn khóa chặt Tạ Văn Thao dường như không quá khó.”
Vậy điện thoại ở đâu ra? Đương nhiên là tiệm tạp hóa hoặc bốt điện thoại công cộng rồi...
Họ chỉ cần canh chừng hai chiếc điện thoại gần nhà Tạ Văn Thao và gần đơn vị của gã nhất là có thể biết gã có sắp xếp người báo tin hay không. Nếu có, thì hung thủ chắc chắn là Tạ Văn Thao không sai vào đâu được.
La Hạo không triệu tập những người đã phái đi rà soát về ngay. Bởi vì trước khi khóa chặt được hung thủ, việc rà soát trong một phạm vi nhất định vẫn rất cần thiết.
Riêng về manh mối Tạ Văn Thao, chỉ cần anh và Tần Giản là đủ.
Đã đến giờ trưa, lúc này dù Tạ Văn Thao có dùng phương tiện giao thông nào thì chắc hẳn vẫn còn đang ở trên xe. Vì vậy, La Hạo và Tần Giản có thể thong thả ăn một bữa trưa tử tế tại nhà ăn.
Chiều đến, hai người chia nhau ra canh giữ tại bốt điện thoại cạnh trường thể thao thành phố và tiệm tạp hóa gần nhà Tạ Văn Thao.
La Hạo cải trang đơn giản thành một người bán hàng rong, quầy hàng đặt cách bốt điện thoại khoảng 2m. Anh tựa lưng vào tường, trên đầu đắp một chiếc mũ rơm, trông như đang ngủ gật, thực tế vẫn luôn để mắt đến bốt điện thoại.
Còn Tần Giản lấy danh nghĩa cảnh sát làm nhiệm vụ để ngồi trực tiếp trong tiệm tạp hóa. Cô mặc một chiếc áo phông in hình hoạt hình, quần jeans, giày vải, đội mũ lưỡi trai.
Cô cúi đầu ngồi trong tiệm đọc báo, dưới vành mũ là nửa khuôn mặt thanh tú, trông trẻ măng và xinh đẹp vô cùng, chẳng ai có thể ngờ cô lại là một cảnh sát.
Có người vào tiệm mua đồ thấy cô, hỏi chủ tiệm cô bé này là ai mà xinh thế, chủ tiệm liền trả lời theo đúng kịch bản cô đã dặn: “À, đứa cháu họ ở xa đến chơi, người lớn bận đi làm việc nên gửi nó ở chỗ tôi nửa buổi.”
Tần Giản lật đi lật lại tờ báo trên tay đến mấy lượt, chán muốn chết. Ở thời đại này không có điện thoại di động để chơi, cô đành phải mượn sách của chủ tiệm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




