Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 21: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 21: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Vâng, thực ra ý tưởng này đã lởn vởn trong đầu em từ trưa hôm qua rồi, chỉ là do em thấy hơi phi lý nên không dám nói.”

La Hạo thầm nghĩ: Em cũng biết là phi lý à! May mà sự phi lý của em vẫn còn chút căn cứ.

“Mãi đến chiều lúc ở cục, em nhìn thấy Tạ Văn Thao, em bèn áp đặt suy nghĩ của mình lên người cậu ta. Cậu ta và Tạ Vĩnh Cương là đôi bạn nối khố cùng nhau lớn lên...”

Trong lòng cô lại đang thầm nhủ: Em đâu có cố ý, chẳng qua là xem mấy cái mẩu chuyện linh tinh ở đời sau nhiều quá nên thành thói quen thôi mà! Hiu Hiu!

Tần Giản tiếp tục nói: “Em nghĩ tình cảm của Tạ Văn Thao và Tạ Vĩnh Cương chắc chắn không bình thường. Tạ Vĩnh Cương lớn tuổi thế này vẫn không kết hôn, chắc vì Tạ Văn Thao nhỉ!”

“Thứ tình cảm này họ không dám công khai, nhưng Viên Phi có lẽ đã vô tình bắt gặp nên dùng nó để đe dọa Tạ Vĩnh Cương. Tạ Vĩnh Cương quay lại bàn bạc với Tạ Văn Thao, dứt khoát làm một lần cho xong để Viên Phi hoàn toàn ngậm miệng. Thế là, trên đường Viên Phi tan làm, hai người đã đánh gục anh ta, đợi đến nửa đêm lúc không có người thì ném xuống biển.”

La Hạo gật đầu: “Câu chuyện nghe khá ổn, cũng có lý đấy. Tiếp đi, nói xem vì sao Tạ Vĩnh Cương lại chết?”

Tần Giản bèn tiếp tục: “Em nghĩ chắc là vì sau này Tạ Văn Thao đã kết hôn sinh con, tình cảm dành cho Tạ Vĩnh Cương đã biến chất rồi. Một khi tình cảm đã biến chất thì sự tồn tại của mối quan hệ này sẽ trở thành gánh nặng cho cậu ta.”

“Bây giờ nếu có thể giải quyết dứt điểm một lần, sau này không bao giờ phải lo lắng sợ hãi bị người ta phát hiện nữa, đồng thời có được một khoản tiền lớn, tội gì không làm? Quan trọng hơn là, sau một chuỗi thao tác như vậy, cậu ta còn có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Viên Phi, còn mình thì đến cục cảnh sát nhận xác cho Tạ Vĩnh Cương, đóng vai người tốt để tự tẩy trắng cho mình.”

Tần Giản vừa dứt lời, La Hạo đã "tưng" một cái đứng phắt dậy.

Tần Giản giật nảy mình, hỏi: “Sư... sư phụ, sư phụ sao thế ạ?”

“Không có gì, đi, gọi điện cho trường thể thao thành phố, xem tên này còn ở đơn vị không. Tôi nghi ngờ hành động tối qua có thể đã rút dây động rừng rồi.”

Lời nói của La Hạo rõ ràng là đã công nhận ý tưởng của Tần Giản, liệt Tạ Văn Thao vào diện nghi phạm số 1.

Điện thoại gọi đến trường thể thao thành phố, không ngoài dự đoán, La Hạo được thông báo rằng Tạ Văn Thao đã đi công tác ở tỉnh lân cận từ sáng sớm nay, thay cho một đồng nghiệp có mẹ già đang đổ bệnh.

Nắm đấm của La Hạo nện mạnh xuống bàn.

Anh thầm mắng: Quả nhiên là thằng ranh này!

“Sư phụ, giờ mình tính sao? Sang tỉnh bên bắt người luôn ạ?”

“Không, không đúng, để tôi nghĩ kỹ lại đã.” La Hạo lẩm bẩm rồi lắc đầu, anh nói khẽ: “Nếu Tạ Văn Thao thực sự sợ tội bỏ trốn thì biến mất luôn chẳng phải tốt hơn sao? Tại sao còn phải đi công tác thay đồng nghiệp, lại còn cho chúng ta một địa điểm có thể dễ dàng truy vết?”

“Chuyện này không hợp logic! Trừ phi...”

Tần Giản hỏi dồn: “Trừ phi sao ạ?”

“Trừ phi gã này không chắc liệu chúng ta đã nghi ngờ gã hay chưa nên mới để lại cho mình một đường lui.”

Nói đến đây, giọng La Hạo to dần lên: “Nếu hai ngày nay chúng ta không tìm gã, gã sẽ thuận lý thành chương mà quay về. Nếu chúng ta tìm gã, gã sẽ chuồn luôn. Tôi đoán gã chắc chắn có để lại mắt xích chỉ điểm!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc