Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Hả?”
Bị tổn thương nên muốn giải thoát? Bị phản bội nên muốn báo thù? Hay chỉ đơn giản là vì tiền?
Đều có khả năng cả!
Có lẽ còn nhiều khả năng hơn để giải thích.
Được Tần Giản nhắc nhở như vậy, thử phóng đại sự xấu xa của nhân tính ra mà xét thì đúng là không nên hoàn toàn loại trừ người nhà và bạn bè của hai nạn nhân.
Tuy nhiên, vì Tần Giản đã đưa ra ý tưởng này, chứng tỏ cô đã có đối tượng nghi vấn.
Và về mặt logic, cô hẳn đã có thể tự lý giải được rồi.
Nếu không, theo cách nghĩ thông thường, cô sẽ không nghĩ tới phương diện này.
Bởi vì thông thường nếu nghi ngờ hung thủ là người nhà hoặc người thân của nạn nhân thì nhất định phải thấu hiểu được động cơ nào đó của hung thủ.
“Em chắc đã có đối tượng nghi vấn rồi nhỉ!” La Hạo hỏi.
Tần Giản gật đầu, thốt ra một cái tên: “Tạ Văn Thao.”
“Là cậu ta sao?”
La Hạo hồi tưởng lại chiều cao và dáng người của Tạ Văn Thao, dường như khá khớp với đặc điểm ngoại hình của hung thủ.
Chẳng qua đặc điểm đó tương đối phổ biến, không có giá trị tham khảo mang tính quyết định.
Sau đó, anh lại nhớ lại cách phát âm của Tạ Văn Thao, không thấy cậu ta có thói quen phát âm không phân biệt được âm quặt lưỡi.
“Cách phát âm của Tạ Văn Thao cơ bản là chính xác, không khớp với lời Tôn Siêu nói. Tuy nhiên, không loại trừ khả năng cậu ta giả vờ, em nói tiếp đi.”
Tần Giản thấy La Hạo không phản bác mình, bèn nghiêm sắc mặt nói: “Đúng vậy, lúc Tôn Siêu nói câu hắn có thói quen phát âm không phân biệt được âm quặt lưỡi, em từng nghi ngờ suy đoán của mình. Nhưng một khi mạch tư duy đã hình thành thì giống như đi vào ngõ cụt, thế nào cũng không thoát ra được.”
La Hạo cười nói: “Không cần cố tình thoát ra, biết đâu em nghĩ đúng thì sao. Nói xem em phát hiện ra vấn đề ở điểm nào nào!”
“Sư phụ, sư phụ còn nhớ cô kế toán tên Thẩm Phương nói Viên Phi đã nhỏ giọng đe dọa Tạ Vĩnh Cương một câu gì đó không? Lúc đó Tạ Vĩnh Cương đã đùng đùng nổi giận, thậm chí còn dọa nếu Viên Phi dám nói ra, ông ta sẽ giết chết Viên Phi. Sau đó Viên Phi nói, cùng lắm thì cùng chết, để xem lúc đó ai mất mặt hơn.”
“Hãy nghĩ xem chuyện gì có thể khiến Tạ Vĩnh Cương mất mặt? Ông ta không phải là hạng người tham ô, vậy thì chỉ có thể là vấn đề lối sống thôi.”
“Vấn đề lối sống ư? Ông ta là một người đàn ông độc thân, dù có công khai yêu đương hay lén lút hẹn hò thì dường như cũng chẳng có gì mất mặt, trừ phi...”
Nói đến đây, Tần Giản liếc nhìn La Hạo một cái rồi mới khó khăn mở miệng: “Trừ phi người ông ta yêu là đàn ông.”
Tần Giản thấy khó khăn không phải vì thấy khó mở lời, mà là cảm thấy ở thời đại mà phong tục tập quán còn lâu mới cởi mở như đời sau này, La Hạo sẽ thấy chướng tai.
Quả nhiên, La Hạo nghe xong, khóe miệng giật giật, khẽ “rít” một tiếng, rõ ràng là thấy hơi rùng mình.
Cái ý tưởng này của Tần Giản đúng là giống như chính cô đã nói, hơi bị quá đà rồi!
Quá đà đến mức không chỉ khiến anh thấy chướng tai, mà lúc này còn thấy hơi lợm giọng.
La Hạo cố nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Em tiếp tục đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




