Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 17: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 17: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

La Hạo rất hài lòng, anh gật đầu hỏi tiếp: “Mô tả lại người đó đi. Hắn có khả năng là người anh quen không, hay nói cách khác, hắn có phải người của nhà máy cao su số 1 không?”

Tôn Siêu lắc đầu: “Tuyệt đối không phải người tôi quen. Tôi thấy hắn không giống người trong nhà máy. Tôi vào làm hơn 20 năm, không dám nói là biết hết tất cả mọi người nhưng cũng nhận ra được 80%. Những người không biết có lẽ là thanh niên mới vào ở phân xưởng khác, nhưng thanh niên làm sao biết được sự tồn tại của khoản tiền này chứ, chuyện như vậy không bao giờ lọt đến tai họ đâu. Vả lại, nghe giọng nói và cách nói chuyện của người đó, có vẻ không còn trẻ lắm, ít nhất phải ngoài 30 tuổi. Chiều cao hơn tôi tầm chừng này, ước chừng phải hơn 1m80, dáng người gầy. Những người như thế tôi không nghĩ ra ai trong nhà máy khớp được.”

Tôn Siêu nghe vậy, khá kích động hỏi: “Kết thúc rồi? Vậy đồng chí cảnh sát, còn tôi thì sao? Tôi có thể đi được chưa?”

La Hạo khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ: Muốn đi? Mơ đẹp quá nhỉ!

Anh quay sang dặn dò Tần Giản: “Em sang báo cho đội trưởng Vu ở phòng bên cạnh, bảo anh ta qua đây dắt người đi, điều tra chi tiết về gã đồng hương đó và cả sòng bạc của anh ta nữa, kẻ nào cần bắt thì bắt, kẻ nào cần xử thì xử.”

“Rõ, đội trưởng La.”

Phòng giải phẫu pháp y.

La Hạo đến tìm Hứa Diễm Mai để xác minh một vài suy đoán.

Anh gõ cửa, bất ngờ là cửa mở ra rất nhanh. Anh cười nói: “Hôm nay sao mở cửa nhanh thế, tôi cứ tưởng ít nhất phải đợi 10 phút chứ!”

La Hạo lắc lắc điếu thuốc trên tay, ý bảo anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần ra ban công hút một điếu thuốc rồi mới vào.

“Vừa lúc xong việc, vào đi!” Giọng Hứa Diễm Mai trầm và khàn, có vẻ như cô đã lâu chưa uống nước.

La Hạo đi theo Hứa Diễm Mai vào trong, được cô đưa cho khẩu trang và găng tay để đeo vào. Anh vừa đeo vừa nói: “Tôi đến chỗ cô tìm chút cảm hứng đây. Thế nào, có phát hiện gì không?”

Hứa Diễm Mai đang thu dọn dao mổ, đầu cũng không ngẩng lên, đáp: “Chết do ngạt nước.”

Câu trả lời này La Hạo không thấy bất ngờ: “Có bằng chứng nào chứng minh là tai nạn hay án mạng không?”

Hứa Diễm Mai không trả lời trực tiếp câu hỏi của La Hạo mà bước về phía bàn giải phẫu, lật tấm vải trắng lên và nói: “Anh nhìn xem, tư thế của người chết không hề co quắp. Thông thường, người vô ý sẩy chân rơi xuống nước, từ lúc rơi đến lúc mất ý thức cần khoảng 3 phút, trong thời gian đó chắc chắn sẽ xảy ra sự vùng vẫy kịch liệt, vì thế tư thế sau khi chết do đuối nước thường là dạng đang chống trả.”

La Hạo không nhịn được thốt lên hỏi: “Ý cô là, Viên Phi trước khi rơi xuống nước rất có thể đang ở trong trạng thái mất ý thức? Có đúng không?”

Hứa Diễm Mai gật đầu: “Đúng vậy, lượng nước biển và bùn cát trong phổi của anh ta tương đối ít, vì thế cũng gián tiếp minh chứng cho suy đoán này. Lần theo hướng đó, tôi đã kiểm tra lại một lượt thi thể, rồi phát hiện ra cái này.”

Hứa Diễm Mai chỉ vào sau gáy thi thể, sau đó gạt một lọn tóc ra hiệu cho La Hạo nhìn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc