Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 16: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 16: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Bắt đầu từ nửa tháng trước, bọn chúng không cho tôi vay nữa mà bắt đầu ép tôi trả tiền. Đồng chí cảnh sát, anh nói xem, nếu tôi có tiền thì tôi có đi vay nặng lãi không? Tôi đi cầu xin gã đồng hương đó, tôi nói tôi sẽ cai cờ bạc, xin gã cho thêm thời gian để tôi trả nợ dần, cái đồ trời đánh đó lại xúi tôi bán nhà bán đất!”

Tôn Siêu khổ sở thở dài mấy tiếng mới nói tiếp: “Tôi thừa nhận, khi nghe nói về khoản tiền hàng đó, tôi đã nảy lòng tham.”

“Đêm đó khi tôi đến phòng tài vụ thì phát hiện cửa không khóa. Lúc đó tôi còn nghĩ đúng là trời ban cơ hội, ít nhất cũng đỡ phải cạy một cánh cửa. Không ngờ vừa bước vào, tôi thấy một người đang ngồi xổm trước két sắt, thò tay móc tiền từ bên trong ra.”

“Chính là người tối qua sao?” La Hạo hỏi.

Tôn Siêu gật đầu: “Đúng thế. Lúc đó nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu nhìn thấy tôi, hắn cũng rất kinh ngạc. Sau đó, khi thấy cái xà beng trên tay tôi, rõ ràng thái độ của hắn thả lỏng hơn. Hắn đứng dậy, nói trúng phóc mục đích tôi đến đó, rồi bảo tôi cứ giả vờ như không biết gì, hắn sẽ chia cho tôi một phần tiền.”

“Tôi đồng ý. Dù lúc đó tôi chưa biết con số cụ thể của khoản tiền là bao nhiêu, mà cũng chẳng cần biết, miễn sao số tiền tôi nhận được đủ để trả nợ là xong. Thậm chí, tôi còn hơi tham lam khi mở miệng đòi thẳng 6 vạn tệ. Đối phương do dự một lát rồi đồng ý, nhưng hắn chỉ hứa đưa trước cho tôi 1 vạn tệ. Hắn bảo sợ tôi cầm tiền xong sẽ lật lọng, bán đứng hắn.”

“Tôi mới bảo, tôi còn chẳng biết mặt mũi anh ra sao thì bán đứng cái gì? Ồ, phải rồi, đêm đó hắn cũng đội mũ và đeo khẩu trang, giữa mùa hè thế này mà không sợ nổi rôm sảy sao.”

“Hắn nói hắn có kế hoạch riêng, nhất định phải để người trong nhà máy khi đi làm tự mình phát hiện mất tiền rồi báo án, chứ không được do tôi tố giác, nếu không sẽ làm hỏng kế hoạch của hắn.”

“Tôi thầm nghĩ, mình tố giác hắn làm cái quái gì, đến lúc đó chính tôi cũng chẳng giải thích nổi vì sao mình biết chuyện. Lúc đó tôi chỉ nghĩ miễn là hắn đưa tiền đúng hẹn là được, tôi không tự mình đi tố giác được thì chẳng lẽ không viết được thư nặc danh sao? Thế là tôi đồng ý, sau đó hắn đưa cho tôi một xấp tiền rồi bảo tôi đi mau, hẹn tối hôm sau lúc 23 giờ gặp nhau tại bàn đá dưới gốc liễu trăm tuổi ở công viên Vạn Liễu.”

“Tôi nghe hắn nói chi tiết, có vẻ không phải muốn lừa mình nên cầm tiền rồi đi.”

La Hạo hỏi: “Hắn hứa cho anh 6 vạn tệ, trước đó đã đưa 1 vạn tệ, đáng lẽ phải đưa thêm 5 vạn tệ nữa mới đúng, tại sao cái túi vải tối qua chỉ có 2 vạn tệ?”

Tôn Siêu trả lời: “Hắn vẫn không tin tôi. Hắn hẹn tôi 3 đêm sau vào lúc 23 giờ lại gặp nhau ở chỗ cũ để đưa nốt 3 vạn tệ còn lại. Hắn bảo vụ án này chắc chắn sẽ kết thúc trong vòng 3 ngày, án kết thúc, tôi nhận được tiền thì cứ đem tất cả những chuyện vừa xảy ra chôn chặt trong lòng. Tôi nghĩ bụng, 3 ngày thì 3 ngày, tôi chẳng vội gì nên đã đồng ý. Hắn vừa đưa tiền cho tôi xong thì các anh ập ra.”

Trạng thái của Tôn Siêu lúc này rất rệu rã, sau khi phòng tuyến tâm lý bị phá vỡ, anh ta trả lời mọi câu hỏi rất dứt khoát.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc