Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 18: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 18: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

La Hạo cúi người ghé sát vào xem, buột miệng nói: “Đây... đây là vết kim châm?”

“Phải, người chết trước khi bị ném xuống biển chắc hẳn đã bị tiêm một loại dược phẩm nào đó và đã mất ý thức.”

La Hạo gật đầu, tỏ ý đã hiểu: “Có biết là loại thuốc gì không?”

“Chưa rõ, cần phải làm phân tích sắc ký khí mới biết được. Tôi sẽ cố gắng đưa báo cáo khám nghiệm tử thi cho anh sớm nhất có thể!”

“Được, nhưng bữa trưa vẫn phải ăn đấy, không ăn đúng giờ không tốt cho sức khỏe đâu.”

Hứa Diễm Mai nghe vậy khẽ cười mỉa một tiếng: “Chuyện này ấy à, hai ta chẳng ai có tư cách nói ai đâu. Thôi được rồi, tôi tự biết chừng mực, anh mau đi phá án đi!”

Tại phòng họp, La Hạo đang tổ chức họp đội.

Người phát biểu đầu tiên là Cao Kiến Nghiệp: “Nói về đôi giày trước đi, cỡ giày là 43, chủ nhân của đôi giày chắc chỉ có bàn chân cỡ chưa đầy 42.”

Vương Văn Quang không kìm được chen vào một câu: “Hèn chi tối qua tôi túm một phát là tuột luôn chiếc giày ra, hóa ra là giày hơi rộng!”

“Đừng ngắt lời, tôi còn chưa nói xong đâu!” Cao Kiến Nghiệp lườm Vương Văn Quang một cái rồi tiếp tục: “Giày còn rất mới, số lần đi cực kỳ ít. Vì thế, không thể dựa vào độ mòn của đế giày để phán đoán điểm chịu lực khi đi bộ của người này, cũng khó mà chế tạo được mô hình bước chân chính xác. Điều duy nhất có thể khẳng định là bên ngoài ngón út chân trái của người này chắc chắn có một nốt mắt cá rất lớn.”

Vương Văn Quang rên rỉ một tiếng: “Trời ạ, manh mối này khó tra quá đi mất. Tôi đâu thể lôi tất cả những người có đặc điểm ngoại hình tương đồng đến rồi bắt họ cởi giày từng người một chứ!”

“Mò kim đáy bể, không có ý nghĩa gì mấy.” La Hạo thản nhiên nói một câu, ra hiệu cho Cao Kiến Nghiệp tiếp tục.

Cao Kiến Nghiệp gật đầu, đồng thời giơ một túi tang vật khác lên: “Vậy thì nói tiếp về cái túi vải đựng tiền này đi!”

“Nó được xé ra từ một mảnh vải của quần áo cũ màu sẫm, giặt đến mức hơi bạc màu rồi, túi được khâu thủ công, đường kim mũi chỉ cực kỳ thô kệch, nhìn là biết người không thạo việc kim chỉ khâu vá.

“Mọi người hãy chú ý vào những miếng vá vốn có trên mảnh vải này, đường khâu lại cực kỳ tỉ mỉ, tuyệt đối không phải do cùng một người làm ra.”

“Chuyện này cũng chẳng nói lên được gì!”

Vương Văn Quang nhăn nhó phân tích: “Hung thủ là nam, không thạo việc kim chỉ chẳng phải là chuyện bình thường sao? Nếu hắn khâu vá giỏi thì mới là một manh mối để đi nghe ngóng, chứ tình hình này cùng lắm chỉ cho thấy hung thủ có người nhà rất khéo tay, cũng không tuyệt đối, nhỡ đâu hung thủ nhặt bừa một bộ quần áo cũ thì sao?”

“Chưa chắc.”

Manh mối từ hai vật chứng cung cấp rõ ràng không thể trực tiếp truy vết, đúng như lời La Hạo đã nói trước đó.

Đúng là mò kim đáy bể!

Họ đâu thể lôi tất cả đàn ông cao tầm 1m82, dáng người gầy, đi giày cỡ 42, trên 30 tuổi ra, rồi lần lượt xem họ có thói quen phát âm không phân biệt được âm quặt lưỡi hay không.

Sau đó lại kiểm tra xem bên ngoài ngón út chân trái của họ có nốt mắt cá không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc