Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Tôn Siêu đang cúi đầu ngồi đó, dáng vẻ như đã ngủ thiếp đi. Lúc La Hạo và Tần Giản mở cửa bước vào, anh ta không có phản ứng gì. Đến khi mùi thơm của bánh bao thịt chui vào mũi, anh ta bỗng choàng tỉnh.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu, cổ họng không tự chủ được mà nuốt nước miếng ực một cái, câu đầu tiên anh ta thốt ra lại là: “Các đồng chí cảnh sát, tôi oan quá, tôi có làm gì đâu. Đúng rồi, tiền, tiền đều là người đó ép tôi lấy mà!”
La Hạo không thèm để ý đến Tôn Siêu, coi hắn như không tồn tại, kéo ghế ngồi xuống và nói với Tần Giản: “Nào, ngồi xuống ăn đi. Bánh bao này ngửi là biết nhân thịt lợn bắp cải rồi, nhà ăn chúng ta làm món này là nhất đấy!”
Tôn Siêu rõ ràng là ngẩn người, sau đó lại kêu lên: “Không phải, đồng chí cảnh sát, nghe tôi nói đã, tôi thật sự bị oan mà.”
Tần Giản hiểu ý đồ của La Hạo, cũng coi Tôn Siêu như người tàng hình. Cô ngồi xuống, cười nói chuyện phiếm với La Hạo: “Thật ạ? Thế thì em phải nếm thử cho kỹ mới được. Em đến đây hơn 20 ngày rồi, đây là lần đầu tiên gặp nhà ăn làm bánh bao thịt lợn bắp cải đấy!”
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Tôn Siêu.
Còn Tôn Siêu thì vừa cuống, vừa sợ, lại vừa đói, cảm xúc càng lúc càng trở nên nóng nảy, phiền muộn.
Cuối cùng, La Hạo và Tần Giản đã ăn xong và nói chuyện xong, Tôn Siêu thì đã nén nhịn đến mức sắp phát điên rồi. Lúc này La Hạo và Tần Giản mới đặt hộp cơm sang một bên, nhìn về phía Tôn Siêu.
Trong nháy mắt, biểu cảm của hai người như thể nghệ thuật biến mặt trong Hí Kịch vậy, trở nên cực kỳ nghiêm nghị.
Tôn Siêu bị họ nhìn chằm chằm, bất giác rùng mình một cái.
La Hạo đập mạnh một tiếng, ném cuốn sổ lên bàn, đẩy cho Tần Giản rồi gắt giọng hỏi: “Họ tên?”
“Tôn Siêu.”
“Giới tính?”
“Nam.”
“Tuổi?”
“40 tuổi.”
“Chức vụ?”
“Chủ nhiệm phân xưởng 1, nhà máy cao su số 1.”
Đối diện anh, Tôn Siêu vô thức trở nên căng thẳng. Hai ngón trỏ của anh ta đan chặt vào nhau, đầu cúi thấp không dám nhìn thẳng vào mắt La Hạo.
Phòng thẩm vấn rơi vào im lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng gõ bàn đều đặn của La Hạo.
Đột ngột, La Hạo lên tiếng hỏi: “Anh nợ bên ngoài bao nhiêu tiền?”
Tôn Siêu ngẩng đầu, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc nhìn La Hạo, như muốn hỏi: Sao anh biết được?
“5 vạn tệ.”
La Hạo thầm nghĩ: Chà, khá đấy chứ, nợ không ít đâu!
“Sao mà nợ?”
“Tín dụng đen.” Tôn Siêu thấy chút chuyện riêng tư của mình đã bị cảnh sát đào ra sạch sẽ, dứt khoát buông xuôi, khai báo thành thật: “Năm ngoái tôi bị một gã đồng hương lừa, dính vào cờ bạc. Gã đồng hương đó lúc trẻ chẳng ra gì, nhưng nghe nói mấy năm trước đi theo một ông chủ lớn từ Hương Cảng sang, có vẻ phất lên rồi.”
“Gã đến Phố Giang tìm tôi, ra tay cực kỳ hào phóng. Nhưng mà, ôi, gã dắt tôi chơi tới chơi lui thế nào lại sa vào bàn bạc. Đến khi tôi nhận ra có gì đó không ổn thì đã lún quá sâu rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
