Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 14: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 14: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

3 giờ sáng, chuông báo thức của Tần Giản vang lên. Cô tắt báo thức, úp mặt vào chăn lăn lộn một hồi mới khó khăn bò dậy.

Cô dậy sớm như vậy chủ yếu là muốn giặt đống quần áo bẩn ngâm từ tối qua, sau đó đi trình diện sớm ở cục.

Không ngờ vừa mới bò dậy, đang vươn vai một cái thì tiếng gõ cửa "tùng tùng tùng" đã vang lên.

“Ai đó ạ?”

Nghe thấy Tần Giản trả lời rất nhanh, giọng nói không có vẻ gì là ngái ngủ, La Hạo nói: “Dậy rồi à? Tốt, sớm đấy. Thế thì vệ sinh cá nhân nhanh rồi tập hợp ở chỗ cũ nhé!”

Tiếng nói vừa dứt, Tần Giản đã nghe thấy tiếng La Hạo chạy "rầm rầm" xuống cầu thang, thậm chí cô còn không kịp vâng một tiếng.

Tần Giản nhanh chóng đi vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, ánh mắt cô vô tình quét qua chậu quần áo bẩn dưới sàn nhà tắm, đành bất lực thở dài.

Chao ôi, không biết cái chậu quần áo này hôm nay có giặt nổi không nữa?

Khoảng 10 phút sau, Tần Giản có mặt ở cổng cục cảnh sát. Hôm nay trên xe thiếu Quách Phong. Tần Giản vừa lên xe, La Hạo đã khởi động máy. Cô hỏi: “Anh Quách đâu ạ, không đi cùng chúng ta sao?”

“Cậu ấy đi đón Diễm Mai rồi, chúng ta đi trước.”

Bên bờ biển, vẫn là Vương Văn Quang đến hiện trường sớm nhất. Mấy đồng chí cảnh sát ở đồn công an địa phương đang hỗ trợ anh chăng dây cảnh báo.

Xác chết đã được kéo lên bờ, phủ vải trắng. Sau khi La Hạo đến hiện trường, việc đầu tiên là lật tấm vải trắng lên nhìn xác chết một cái. Chỉ nghe anh trầm giọng nói: “Viên Phi.”

Vương Văn Quang gật đầu, chỉ vào tay Viên Phi nói: “Anh bảo có khéo không cơ chứ, găng tay bảo hộ lao động của anh ta hơi bị tuột chỉ, vừa vặn móc chặt vào cái khóa của cặp công văn. Khóa cặp bị móc mở ra, đồ đạc bên trong phần lớn đã bị nước cuốn trôi, chúng tôi chỉ tìm thấy vài tờ tiền 100 tệ bị kẹt trong khe và thẻ công tác của Viên Phi để ở ngăn phụ.”

La Hạo đậy tấm vải trắng lại, cười lạnh một tiếng, nói ra bốn chữ: “Thừa nước đục thả câu.”

La Hạo đứng dậy, khảo sát xung quanh một chút rồi mới dặn dò: “Lão Cao và Phương Vũ lấy chứng cứ chụp ảnh hiện trường. Văn Quang, cậu ở lại đợi Diễm Mai, sau khi kiểm tra sơ bộ thì cùng Phong Tử hỗ trợ Diễm Mai vận chuyển xác về cục. Tôi đưa Tần Giản về trước, đến lúc gặp mặt Tôn Siêu rồi.”

Tần Giản nghe thấy cái tên “Tôn Siêu” thì không khỏi ngẩn ra. Chẳng lẽ Tôn Siêu đã bị bắt về cục rồi?

Tần Giản đang mải suy nghĩ thì La Hạo đã đi ngang qua cô, để lại một câu: “Thẩn thờ gì đấy, đi thôi.”

Hai người đi xe máy về, để ô tô lại cho Vương Văn Quang. Bởi vì trong đội, ngoài La Hạo biết lái xe thì Vương Văn Quang cũng biết lái.

Thực ra họ không biết rằng Tần Giản cũng biết lái xe, chỉ là ở kiếp này cô chưa có bằng lái mà thôi.

Khi hai người về đến cục, phần lớn các bộ phận vẫn chưa làm việc, nhưng bánh bao lớn ở nhà ăn đã hấp chín.

La Hạo nghe thấy bụng Tần Giản réo lên, bèn đưa cô đến nhà ăn lấy canh và bánh bao. Thế là, khi hai người vừa bước vào phòng thẩm vấn, không gian nhỏ hẹp lập tức tràn ngập mùi thơm của bánh bao thịt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc