Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 13: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 13: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Đối phương có dáng người cao gầy, bước chân vững chãi, đi thẳng về phía bàn đá nơi Tôn Siêu đang ngồi.

Đến trước bàn đá, người mặc đồ đen không ngồi xuống. Hắn có vẻ đã nói gì đó với Tôn Siêu, nhưng do khoảng cách khá xa nên La Hạo và Vương Văn Quang không nghe rõ.

Chỉ thấy sau khi nói xong, hắn đưa cái túi vải cho Tôn Siêu.

Ngay lúc này, La Hạo ra hiệu tay cho Vương Văn Quang, ý bảo mỗi người phụ trách một tên.

Người mặc đồ đen trông có vẻ nhanh nhẹn hơn Tôn Siêu, nên La Hạo để Vương Văn Quang đi bắt hắn. Còn về phần mình, anh đã 37 tuổi, không chấp nhận mình già không được, anh đành chọn "quả hồng mềm" Tôn Siêu để xử lý.

Đây cũng là cách để tăng tỉ lệ bắt giữ thành công.

Nhận được tín hiệu của La Hạo, Vương Văn Quang lao ra trước, La Hạo bám sát theo sau.

Quả nhiên người mặc đồ đen rất nhạy bén, lập tức phát hiện có biến. Hắn hét lớn với Tôn Siêu đang định mở túi vải đếm tiền: “Có người, chạy mau, chia nhau ra mà chạy!”

Vương Văn Quang tăng tốc đuổi theo hướng tên đồ đen chạy trốn, vừa chạy vừa quát: “Cảnh sát đây, đứng lại!”

Tên đồ đen phía trước coi như không nghe thấy, vẫn liều mạng chạy. Vương Văn Quang có tốc độ chạy thuộc hàng nhất nhì trong cả đội hình sự, dù vậy vẫn không thể rút ngắn được bao nhiêu khoảng cách với đối phương.

Mãi đến khi tên đồ đen trèo tường, lúc hắn vừa leo lên điểm cao nhất, Vương Văn Quang mới kịp chộp lấy chân hắn.

Tuy nhiên, tên đồ đen đạp mạnh một cái khiến Vương Văn Quang loạng choạng, sau đó hắn nhảy xuống tường tiếp tục chạy bán sống bán chết. Thứ còn lại trong tay Vương Văn Quang chỉ là một chiếc giày bị anh túm chặt.

Vương Văn Quang nhanh chóng đứng vững, tạm thời vứt chiếc giày xuống đất, trèo qua tường tiếp tục truy đuổi.

Bị chậm lại một chút như vậy, khoảng cách giữa anh và tên đồ đen lại bị kéo giãn ra.

Mất một chiếc giày, tên đồ đen dứt khoát đá nốt chiếc còn lại đi rồi tiếp tục cuồng chạy.

Chẳng mấy chốc, hắn đã chạy vào một con ngõ nhỏ. Những con ngõ quanh co uốn lượn làm tăng độ khó cho việc truy bắt. Cuối cùng, thật đáng tiếc, Vương Văn Quang vẫn mất dấu người.

Vương Văn Quang thở hổn hển đi bộ quay lại, đầu cúi thấp, có chút nản lòng.

Trên đường đi, anh nhặt chiếc giày còn lại của tên đồ đen. Quay lại công viên, quả nhiên La Hạo đã khống chế được Tôn Siêu.

So với tên kia, độ khó khi bắt Tôn Siêu thấp hơn nhiều. Gã này sau khi nghe tên đồ đen bảo chạy đi còn đứng ngẩn người mất vài giây.

Mấy giây đó đủ để La Hạo lao đến trước mặt hắn. Kết quả là Tôn Siêu chạy không được mấy bước đã bị La Hạo đè xuống đất, còng số 8 bập vào tay, cái túi vải cũng thuận lý thành chương mà rơi vào tay La Hạo.

Thấy Vương Văn Quang quay lại, La Hạo hỏi: “Người chạy mất rồi à?”

Vương Văn Quang chỉ gật đầu, không nói gì.

La Hạo không hề ngạc nhiên, anh bảo: “Nhìn tốc độ khởi động của tên đó là tôi đã thấy mông lung rồi. May mà em cũng có thu hoạch đấy chứ!”

Ánh mắt La Hạo dời sang đôi giày trong tay Vương Văn Quang.

Vương Văn Quang thuận theo ánh mắt anh, theo bản năng nhấc tay lên nhìn rồi nói: “Chứ còn gì nữa, một đôi giày thối.”

La Hạo cười nói: “Tốt, đêm nay thu hoạch khá dồi dào, thu quân thôi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc