Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Khoảng một tháng trước, cô xuyên vào cơ thể của nguyên chủ, lại vừa vặn tốt nghiệp trường cảnh sát và vào làm việc tại Cục Công an thành phố nên đã dọn dẹp đơn giản căn nhà này rồi dời vào ở.
Từ khi chuyển đến, đã rất nhiều lần cô nảy ra ý định mua máy giặt. Ít nhất là mỗi khi tích tụ cả chậu quần áo cần giặt, cô đều tự nhủ ngày mai sẽ đi mua ngay.
Vậy mà khi không cần giặt đồ, cô lại cảm thấy mình vẫn còn chịu đựng được. Hơn nữa vì đang là mùa hè, quần áo mỏng nhẹ dễ giặt không tốn sức nên cô mới chần chừ đến tận bây giờ.
Nay đột nhiên cảm nhận được cường độ của công việc này, cô thề việc mua máy giặt phải được đưa vào chương trình nghị sự ngay lập tức.
Máy giặt đã mua rồi thì giữa mùa hè nóng nực thế này, dường như cô cần một chiếc tủ lạnh. Hay là giải quyết một lần luôn cho xong?
Ấy mà thôi, dạo này chắc cô không có thời gian rồi, đành phải đợi bận xong đợt này rồi tính sau.
Tần Giản ngâm quần áo bẩn vào chậu, đặt báo thức lúc 3 giờ sáng, rồi lại gieo mình xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ ngon.
Lúc này, La Hạo và Vương Văn Quang đang ở bên ngoài làm mồi cho muỗi. Để tránh rút dây động rừng, La Hạo chọn chiến thuật theo dõi. Đã là theo dõi thì chiếc xe Jeep có hơi lộ liễu, vì thế đội trưởng La đỗ xe ở một nơi vừa hẻo lánh vừa xa, hai người đành phải đi bộ tới, nấp vào một góc tương đối kín đáo để chờ đợi.
“Đội trưởng La, anh có chắc tên này tối nay sẽ hành động không?” Vương Văn Quang vừa xua muỗi vừa hỏi.
“Không chắc, nhưng có xác suất nhất định. Nếu anh ta và hung thủ tối qua chưa chia chác thì rất có thể sẽ hẹn tối nay. Như vậy chúng ta sẽ có cơ hội lần theo dấu vết.”
“Còn nếu tối qua họ đã chia chác xong rồi thì hôm nay có lẽ chúng ta phải về tay trắng.”
“Tuy nhiên cho dù vậy, Tôn Siêu vẫn là kẻ cần phải theo dõi sát sao. Chỉ cần anh ta dùng số tiền trong tay đi trả nợ, chúng ta có thể lập tức bắt giữ và yêu cầu anh ta khai báo nguồn gốc số tiền.”
“Kìa, đội trưởng La!” Vương Văn Quang kích động vỗ vai La Hạo: “Đội trưởng nhìn kìa, kia có phải Tôn Siêu không? Anh ta ra ngoài rồi?”
La Hạo liếc nhìn một cái, khẳng định: “Đúng là anh ta rồi. Thằng nhóc này động đậy rồi, chỉ sợ anh ta không động thôi!”
La Hạo và Vương Văn Quang giữ khoảng cách phía sau Tôn Siêu, bám đuôi suốt một đoạn đường đến một công viên cách nhà anh ta khoảng 1 km.
Tôn Siêu nhìn quanh quất, sau khi xác định không có gì bất thường mới trèo tường vào trong công viên.
Đợi Tôn Siêu đi vào sâu hơn một chút, La Hạo và Vương Văn Quang mới lần lượt trèo tường vào theo.
Tường bao công viên không quá cao, động tác của La Hạo và Vương Văn Quang rất nhanh nhẹn, lập tức bám theo con đường mà Tôn Siêu vừa đi.
Trong công viên tối hơn bên ngoài một chút vì cây cối che khuất một phần ánh trăng, cộng thêm việc công viên đã đóng cửa buổi đêm, ngoại trừ thỉnh thoảng có vài cặp tình nhân lén lút trèo tường vào hẹn hò thì không có ai khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)