Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án Chương 11: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Cài Đặt

Chương 11: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

“Tuy nhiên, chuyện này thêm một người biết là thêm một tầng rủi ro. Thay vì hợp tác với người khác, chi bằng tự mình làm. Vì vậy, tôi thiên về giả thuyết Tôn Siêu chỉ đơn thuần muốn chiếm đoạt tài sản.”

“Tối qua anh ta ra khỏi nhà chắc là nhắm thẳng đến phòng tài vụ của nhà máy cao su số 1 rồi, đáng lẽ là định cạy két sắt, không ngờ lại tình cờ đụng phải hung thủ đang cầm hai chiếc chìa khóa tới trộm tiền.”

Tần Giản nghe mà gật đầu liên tục, không nhịn được phụ họa: “Đúng vậy, cứ theo hướng tư duy này thì sau khi Tôn Siêu và hung thủ chạm mặt, cả hai không ai tố giác ai mà lựa chọn chia chác.”

“Hung thủ có thể tiếp tục ẩn mình, còn về phần Tôn Siêu, anh ta còn chưa kịp làm gì, cũng không để lại dấu vết nào, hoàn toàn có thể thừa nước đục thả câu.”

La Hạo bổ sung thêm: “Em nói đúng. Đồng thời theo hướng này cũng giải thích được tại sao Tôn Siêu lại thông đồng lời khai với người nhà từ trước. Đó là vì ngay từ tối qua anh ta đã biết tiền hàng bị mất, trong khi những người khác thì đến sáng nay mới biết. Trường hợp đến sáng nay mới biết thì anh ta làm gì có thời gian về nhà để kịp thông đồng với người thân!”

Tần Giản vỗ tay một cái, bỗng thấy hơi phấn khích: “Sư phụ, mọi thứ đều khớp rồi! Tiếp theo chúng ta phải làm gì? Đi gặp tên Tôn Siêu này sao?”

“Chúng ta cái gì chứ, là tôi.”

Ánh mắt La Hạo mang theo ý cười nhưng giọng điệu lại khá ghét bỏ: “Cái đồ nhóc con như em bây giờ thì về nhà tắm rửa đi ngủ đi. Ngủ cho đẫy giấc rồi sáng mai đến trình diện sớm. Chân tay thì bủn rủn cả rồi mà còn đòi gặp người này gặp người kia. Dắt em theo tôi chỉ sợ vướng chân vướng tay thôi.”

“Được rồi, lát nữa trời tối hẳn, để Văn Quang đi cùng tôi một chuyến là được, em rút lui đi!”

“Ồ.” Giọng Tần Giản có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến đôi chân đã mỏi nhừ của mình, cô đành chấp nhận thực tế.

Đúng thật, cô rất có thể sẽ là người ngáng đường. Hơn nữa, đặt trường hợp Tôn Siêu vì sợ tội mà muốn chạy trốn hoặc phản kháng thì sao? Họ chắc chắn phải bao vây anh ta, nhỡ đâu Tôn Siêu chọn điểm yếu nhất để tấn công, nhắm vào cô thì khổ.

Đến lúc đó, chưa nói đến việc cô có thể bị thương, mà còn có khả năng để Tôn Siêu tẩu thoát khỏi tay mình. Vậy nên cứ để anh Quang thay thế vị trí của cô là ổn thỏa nhất.

Tần Giản vừa về đến nhà là gieo mình xuống giường ngay lập tức, chẳng màng hình tượng mà rên rỉ một tiếng: “Ôi, mệt chết mất.”

Cô nằm nghỉ ngơi ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ mới không chịu nổi cơ thể đầy mồ hôi sau một ngày dài và bộ quần áo đã mấy lần ướt đẫm rồi lại khô.

Cô lồm cồm bò dậy đi tắm và thay một bộ đồ sạch sẽ.

Sau đó, nhìn đống quần áo bẩn, Tần Giản lại thề thốt không biết là lần thứ bao nhiêu rằng nhất định phải mua một chiếc máy giặt càng sớm càng tốt.

Sau khi Tần Lãng qua đời, nguyên chủ và mẹ vẫn luôn sống ở đây, cho đến khi nguyên chủ thi vào trường cảnh sát và bắt đầu ở nội trú, mẹ của nguyên chủ cũng vì kinh doanh mà chuyển đi nơi khác, căn nhà này bỏ trống đã lâu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc