Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
La Hạo ngẩng đầu: “Nhưng mà sao?”
“Nhưng em cảm thấy hình như vợ của Tôn Siêu không nói thật.”
La Hạo khẽ nhếch môi, cười nói: “Ừ, tốt lắm, xem ra em đã nhận ra rồi. Thế lúc chiều từ nhà anh ta đi ra, sao em không nhắc đến?”
Tần Giản thầm nghĩ: Chẳng phải là đợi sư phụ nhắc đó sao, ai mà biết sư phụ cứ nhịn đến tận bây giờ chứ!
Cô đáp: “Lúc đó em tưởng sư phụ sẽ nói nên em không dám nhiều lời.”
La Hạo nhướng mày hỏi: “Thế sao bây giờ em lại nhiều lời rồi?”
Tần Giản cạn lời, suýt chút nữa không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Hôm nay cô mới phát hiện ra, vị sư phụ này của mình đôi khi thật rảnh rỗi! Nhưng ai bảo người ta vừa là sư phụ vừa là lãnh đạo cơ chứ, Tần Giản chỉ đành cười gượng, lảng sang chuyện khác: “Sư phụ, sư phụ cứ nói xem có phải vợ Tôn Siêu nói dối không nào!”
La Hạo gật đầu, lại quẳng ra một câu hỏi: “Em nhìn ra bằng cách nào?”
“Thực ra em thấy khá rõ ràng, lúc chị ta nói chuyện ánh mắt lộ rõ sự né tránh. Hơn nữa, khi em hỏi tối qua có phải Tôn Siêu luôn ở nhà không, mẹ chồng chị ta, tức là mẹ của Tôn Siêu đã cố tình ho khan một tiếng như không để ý. Chị ta nhìn mẹ chồng một cái rồi mới cúi đầu lý nhí trả lời là phải. Kết hợp với lời Tôn Siêu nói sáng nay rằng tối qua từ 22 giờ đến 24 giờ anh ta ở nhà ôm vợ ngủ, thì với những hiện tượng đó, không khó để phán đoán gia đình này có vấn đề.”
“Khá lắm.” La Hạo khẳng định một câu: “Ngoài cái đó ra, em còn phát hiện được gì nữa không?”
Tần Giản ngẩn ra: Còn cái gì khác nữa sao? Cô thực sự không chú ý tới.
Nhìn bộ dạng ngơ ngác của Tần Giản, La Hạo không làm khó cô, nói tiếp: “Em có để ý cửa chính nhà Tôn Siêu có điểm gì khác biệt không?”
Tần Giản lắc đầu.
La Hạo nói: “Cửa nhà anh ta gần đây vừa bị tạt sơn đỏ. Cho dù đã lau dọn nhưng vẫn có thể thấy dấu vết. Lúc đó em không để tâm đến cánh cửa, không thì em phải nhìn ra rồi.”
“Bị tạt sơn đỏ?”
“Đúng vậy. Em thử nghĩ xem, trong trường hợp nào thì cửa nhà một người sẽ bị tạt sơn đỏ?”
Tần Giản phản xạ nhanh như chớp trả lời: “Chẳng lẽ là đòi nợ?”
“Xác suất rất lớn, thậm chí có thể nói là trường hợp khả quan nhất. Thử nghĩ mà xem, nếu Tôn Siêu đang bị đòi nợ mà lại tình cờ biết được sự tồn tại của một khoản tiền hàng khổng lồ, lúc túng quẫn quá hóa liều, liệu anh ta có dám mạo hiểm không?”
Tần Giản gật đầu lia lịa: “Chắc chắn rồi, vậy khoản tiền hàng bị mất có liên quan đến anh ta sao?”
“Nhưng mà…”
Tần Giản suy nghĩ một chút rồi tiếp tục: “Nếu anh ta muốn mở két sắt thì phải lấy được cả hai chiếc chìa khóa trên và dưới. Chẳng lẽ cái chết của Tạ Vĩnh Cương và sự mất tích của Viên Phi liên quan đến anh ta?”
“Cho nên vụ mất tích của Viên Phi, anh ta chắc là không có thời gian gây án.”
“Còn nói về cái chết của Tạ Vĩnh Cương, anh ta đúng là có thời gian gây án, nhưng khi đó anh ta sẽ cần một đồng phạm giúp mình khiến Viên Phi biến mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
