Vì sự việc quá mức kỳ lạ, thoáng chốc mọi người quên luôn cả sợ hãi.
"Giới thiệu chút, đây là thú cưng tôi mới thu nhận. Đừng lo, không có lệnh của tôi nó không tấn công người đâu."
An Thầm chỉ tay vào luồng hắc khí. Quái vật quy tắc nháy mắt cảm thấy nhục nhã ê chề. Có thể đừng ví nó như con chó nuôi trong nhà được không!
Cô gái hoàn toàn cạn lời. Không những bình an vô sự, mà còn… thu phục luôn cả quái vật?! Cô bé này mới là đại nhân vật ẩn mình!!
Biết đâu lại là đặc vụ. Không đúng, làm gì có đặc vụ nào tài giỏi tới mức thu nạp quái vật quy tắc làm đàn em. Chắc chắn cô ấy là đặc vụ cấp cao bí mật! Hèn chi lại tốt bụng cứu vớt trẻ con, từ đầu chí cuối luôn giữ thái độ điềm tĩnh.
Mọi khúc mắc dường như đã được tháo gỡ. Cô gái lập tức bày vẻ mặt nghiêm túc:
"Em cứ yên tâm, đoạn đường tiếp theo chị nhất định sẽ phối hợp thật tốt! Chị tên Tôn Cầm, gọi Tiểu Cầm là được rồi!"
"Hả? Không cần đâu, chị lớn hơn em, để em gọi là chị Cầm đi. Em là An Thầm, cứ gọi em Tiểu Thầm."
An Thầm gãi đầu khó hiểu. Đúng là khiêm tốn. Tôn Cầm thầm cảm thán trong lòng.
Gã đeo kính cũng ngây ra như phỗng. Con nhóc này ghê gớm vậy sao? Gã chưa kịp nghĩ ngợi sâu xa, An Thầm đã xoay lưng đi thẳng ra cầu thang.
"Vụ cầu thang là do mày giở trò phải không."
An Thầm đút tay túi quần, quay sang tra hỏi quái vật quy tắc đang bế đứa bé phía sau.
"…"
Dù quái vật quy tắc không có mặt mũi, Tôn Cầm vẫn lờ mờ nhận ra vẻ chột dạ của nó. Ảo giác sao?
"Tao gỡ bỏ rồi."
Nó bế đứa nhỏ nghiêng người sang một bên, ấp úng đáp lời.
"Được, cảm ơn mày nhé."
An Thầm mỉm cười, sải bước lên lầu. Lần này mọi người thuận lợi lên tới tầng ba. Cô không nán lại mà đi thẳng lên tầng bốn. Gã đeo kính vốn định tách nhóm, giờ phút này lại ngoan ngoãn lẽo đẽo theo sau.
"Tiểu Thầm, em ở tầng mấy vậy?"
Tôn Cầm lên tiếng hỏi.
"Em hả, nhà em tầng mười, phải đi hơi lâu đấy."
"Ô hay, chị cũng ở tầng mười! Sao trước giờ chưa gặp em nhỉ?"
"Do em mới chuyển tới, bình thường cũng lười ra ngoài."
Dứt lời, An Thầm quay sang nhìn quái vật quy tắc đang giữ trẻ.
"Nhưng mà ban nãy em vừa thuê thêm một căn ở tầng hai."
Quái vật quy tắc: "…"
Mày cũng đâu cần phải nhìn chằm chằm tao mà nói.
Gã đeo kính lầm lì bám theo, cạy răng không nói nửa lời. Dẫu sao nhà gã ở ngay tầng năm, sắp đến nơi rồi. Chỉ cần về tới nhà là an toàn. Nuôi hy vọng đó trong lòng, đôi chân gã tự động rảo bước nhanh hơn.
"Tới tầng năm rồi, tôi về nhà đây."
Vừa đặt chân lên tầng năm, gã đeo kính hưng phấn reo lên. Chẳng đợi hai người kia kịp phản ứng, gã co giò chạy biến vào sâu trong hành lang.
"Thực ra chị muốn hỏi lâu rồi, gã đàn ông đó vừa hèn vừa thích ra vẻ, sao em lại cho hắn đi cùng vậy?"
Tôn Cầm thắc mắc nhìn An Thầm.
"Hả? Cho đi cùng á, em đâu có cho."
An Thầm còn hoang mang hơn. Trông mặt cô giống người lương thiện lắm sao?
"Thế dọc đường hắn cứ…"
"Cứ bám theo chúng ta á? Chân mọc trên người hắn, em đâu thể ngang ngược cấm hắn đi chung đường."
Như thế thì hống hách quá. Ngừng một lát, cô bổ sung:
"Cầu thang là tài sản công cộng, chiếm dụng làm của riêng không hay cho lắm. Chúng ta vẫn nên làm công dân có ý thức."
An Thầm trình bày với vẻ mặt đứng đắn.
Quái vật quy tắc: "…"
Tôn Cầm: "…"
Lúc cạy khóa nhà người ta sao em không rêu rao câu này?
"Hơn nữa dọc đường em cũng mặc kệ hắn, toàn tự lo chuyện của mình. Bận tâm tới loại người đó chẳng phải phí thời gian sao."
Nghe An Thầm giải thích, Tôn Cầm gật gù đồng tình. Quả thực không cần thiết phải để tâm.
Vừa bước lên tầng sáu, phía trên cầu thang bất thình lình xuất hiện một nhân viên mặc đồng phục bảo vệ.
"Đó… là người hay quỷ vậy?"
Tôn Cầm run giọng hỏi.
"Rõ ràng là quỷ rồi."
Do An Thầm đã nhìn thấy dòng chữ nổi lềnh bềnh trên đầu kẻ đó.
[Bảo vệ mất trí
Bảo vệ có quyền tấn công người lạ xông qua chốt chặn.
Bảo vệ phải cho phép cư dân đi qua.]
Chỉ có hai quy tắc này thôi sao?
"Có lên không em? Hắn không nhúc nhích kìa."
"Chưa vội."
Đọc xong hai luật lệ, An Thầm vắt óc suy tính cách chứng minh thân phận cư dân với gã bảo vệ. Khoan đã. Điều thứ nhất chỉ nói bảo vệ có quyền tấn công, đâu có khẳng định xông bừa sẽ mất mạng. Thử xem sao.
"Đứng đây đợi em."
Vứt lại một câu, An Thầm lộc cộc leo lên cầu thang.
Quái vật quy tắc đang dỗ trẻ con ngủ: "…"
Ả đàn bà này lúc nào cũng hành xử lỗ mãng thế sao? Tôn Cầm lại đinh ninh An Thầm tài giỏi như vậy chắc chắn có kế hoạch riêng.
Lúc An Thầm chỉ còn cách một mét, gã bảo vệ đột ngột hành động.
"Dám xông qua chốt!"
Gã rút con dao nhỏ trong túi ra đâm thẳng về phía An Thầm. Đã phòng bị từ trước, An Thầm lách người né tránh, tiện đà tung cước đá văng gã bảo vệ.
[3. Cư dân cần xuất trình chìa khóa khu dân cư.]
?
Nhìn quy tắc mới hiển thị, An Thầm rút chùm chìa khóa ra.
"Tôi là cư dân phòng 1003."
Thấy vậy, gã bảo vệ dừng phắt lại.
"Mời vào."
Chứng kiến cảnh tượng thót tim này, lòng Tôn Cầm rối bời. Rõ ràng nhóc con biết cách qua ải bình yên vô sự. Cớ sao còn thích lao vào động chân động tay với quái vật!
"Chị Cầm, lên đây đi!"
Tôn Cầm chìa thẻ khóa ra. Gã bảo vệ giữ khuôn mặt vô hồn mở đường cho chị ấy đi qua. Quái vật quy tắc lẽo đẽo nối gót nhưng bị gã bảo vệ giương tay cản lại.
"Không được vào."
"…"
"Đây là thú cưng tôi nuôi. Đứa bé là con tôi. Tất cả đều ở phòng 1003."
Dứt câu, quái vật quy tắc đang ôm đứa trẻ trừng mắt phẫn nộ. Mày mới là thú cưng nhà mày ấy!
"Mời vào."
"Giỏi thật đấy Tiểu Thầm. Sao em biết chỉ cần chìa khóa ra là xong chuyện vậy?"
Vừa bước lên tầng bảy, Tôn Cầm tò mò hỏi.
"Bởi vì hắn là bảo vệ. Dù khoái làm khó shipper nhưng em lại là cư dân chính cống."
Cảm thấy lời An Thầm rất có lý, Tôn Cầm gật gù. An Thầm cũng lờ mờ nhận ra một quy luật. Dường như động tay động chân với quái vật thì sẽ thu thập được nhiều quy tắc hơn.
Đơn cử như con quái vật ở tầng hai. Sau khi phá khóa, cô thâu tóm được toàn bộ quy tắc. Còn tên bảo vệ này, cô phải áp sát, thậm chí quất cho hai phát mới chịu nhả ra quy tắc cốt lõi. Phân chia dựa trên thực lực sao?
Đảo mắt sang quái vật quy tắc đang bế em bé, An Thầm gật gù. Trông nó mờ nhạt hơn tên bảo vệ thật. Quái vật quy tắc bắt gặp ánh mắt săm soi của An Thầm. Con nhãi này lại ủ mưu hèn kế bẩn gì đây.
Đoạn đường lên tận tầng mười diễn ra trơn tru, chẳng gặp thêm biến cố nào.
"Dưới sảnh quy tắc có dặn không mau chóng về nhà sẽ gặp nguy hiểm. Chúng ta mau về thôi!"
Tôn Cầm nhớ lại luật sinh tồn, quay sang giục An Thầm.
"Ok chị, chị về nhanh đi."
"Ừ, em nhớ cẩn thận đấy!"
Tôn Cầm liếc xéo luồng hắc khí cạnh An Thầm, đầy ẩn ý.
"…"
Quái vật quy tắc: Tao hèn mọn lắm hay sao mà phải xỉa xói tao?
An Thầm đẩy cửa vào nhà, lấy nước nóng pha sữa cho đứa nhỏ. Lúc nãy cô có gom chút sữa bột và bình sữa, tiện tay vơ luôn vài miếng bỉm.
"Nhóc con ngoan phết. Dọc đường không hề quấy khóc tẹo nào."
An Thầm đưa tay nựng má cục cưng nhỏ. Đứa bé bú bình say sưa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)