"Trông mày nhỏ thế này, đứa bé không phải con mày đúng không?"
Quái vật quy tắc cũng khá thích đứa trẻ này. Nó trông tròn vo, y hệt một viên chè trôi nước.
Nhìn là thấy ngon miệng.
"Nhặt được đấy."
An Thầm giao thằng bé cho quái vật quy tắc, nhìn quanh căn phòng bừa bộn của mình.
Chuyển đến đây hai ngày rồi mà cô vẫn chưa dọn dẹp xong.
Đúng lúc đó, trên bức tường trắng lại hiện ra một dòng chữ.
[5. Khi trời tối, tuyệt đối đừng ra ngoài hay mở cửa, bởi không ai biết bên ngoài có thứ gì.]
An Thầm nhìn ra ngoài cửa sổ. Dù sương mù dày đặc chẳng thấy rõ thứ gì, cô vẫn cảm nhận được trời đang sập tối.
Không biết chuyện gì sẽ xảy ra, An Thầm liền hỏi quái vật quy tắc đang bế đứa trẻ.
"Rồi sẽ xảy ra chuyện gì?"
Quái vật quy tắc vốn không muốn nói, nhưng hạn chế trên người buộc nó phải mở miệng.
"Sức mạnh của quái vật quy tắc sẽ tăng gấp đôi. Chỉ những ai ở trong nhà mình mới không bị tấn công. Quái vật quy tắc sẽ tìm mọi cách lừa cư dân ra ngoài."
Ra là vậy.
An Thầm thầm hiểu, bước tới xoa đầu quái vật quy tắc dù chẳng chạm được vào gì.
"Chó ngoan~"
"…"
Đừng tưởng nó không hiểu!
Đợi đến khi trời tối hẳn, An Thầm quan sát quái vật quy tắc bỗng nhiên biến hình.
Trông quái vật quy tắc hiện giờ chẳng khác gì người bình thường, sắc mặt hơi nhợt nhạt.
"Này, mày chết ở cầu thang thế nào vậy?"
An Thầm đột ngột hỏi.
Nghe vậy, mặt quái vật quy tắc càng thêm trắng bệch. Nó ngơ ngác nhìn An Thầm:
"Sao mày biết?"
"Tao cứ biết thế thôi."
"…Tao đột tử ở cầu thang."
Nói ra điều này, chính nó cũng thấy xấu hổ.
An Thầm chẳng phản ứng gì. Quái vật quy tắc thực chất là linh hồn của những người đã chết bị yêu dị hóa.
Hoặc những người bị ô nhiễm tinh thần trong lãnh địa quy tắc, mất đi lý trí cũng sẽ biến thành yêu dị.
Vì thế, những nơi có nhiều người chết rất dễ hình thành lãnh địa quy tắc.
Lần này Cục giám sát dị văn đã rà soát ít nhất mười mấy địa điểm, chẳng ngờ lại nằm ở tòa nhà dân cư của khu này.
"Con người sau khi chết không muốn rời đi, linh hồn sẽ luôn tồn tại. Thời gian trôi qua, họ cũng sẽ cảm thấy quá cô đơn. Đến lúc muốn đi thì chẳng đi được nữa. Mãi đến khi gặp dị văn quy tắc mới có khả năng giành lại cơ thể, điều kiện để duy trì là phải tuân thủ quy tắc của quái vật: ăn thịt người, giết người."
Quái vật quy tắc nặng nề kể lại, An Thầm chỉ nghiêng đầu.
"Sao tự nhiên mày nói nhiều thế?"
"…"
Nó ngậm miệng! Ngậm miệng là được chứ gì!
"Mày tên gì?"
An Thầm lại hỏi.
"…Không nhớ nữa."
"Hả? Mày chỉ nhớ mình đột tử ở cầu thang thôi à?"
"…Đúng."
Cũng đáng thương phết.
An Thầm khoanh tay, vắt chéo chân.
"Vậy tao chính thức ban tên cho mày: Bảo mẫu số 1!"
"…Cút!"
Tại tầng năm, gã đeo kính đang ngủ say bỗng giật mình tỉnh giấc vì tiếng gõ cửa.
Giờ này rồi, còn ai gõ cửa phòng gã nữa?
"Có ai ở trong không? Mở cửa đi, tôi là đặc vụ, tới giải cứu anh đây!"
Đặc vụ?
Cũng đúng, đã lâu như vậy rồi, đặc vụ cũng nên tới tiếp viện.
"Làm sao tôi biết anh có phải đặc vụ hay không?"
Dù trong lòng đã tin một nửa, gã đeo kính vẫn cẩn thận hỏi lại.
"Số hiệu của tôi là 7009, biệt danh Phi Hổ! Phụ trách cứu hộ từ tầng năm đến tầng bảy! Nếu anh không tin, tôi sẽ đi tìm người sống sót ở các phòng khác trước, lát nữa quay lại đón anh."
Nghe đối phương nói vậy, gã đeo kính bắt đầu sốt ruột.
Lỡ lát nữa họ đưa những người khác ra ngoài trước thì sao?
"Đừng, tôi đi cùng anh bây…"
Cửa vừa mở, đứng ngoài đó chẳng phải là vị đặc vụ gã hằng mong đợi.
"Mắc mưu rồi…"
Sinh vật bằng thịt cao hai mét cất giọng kỳ dị. Phần đầu của nó lại là nửa người trên của một người đàn ông, trước ngực đeo tấm thẻ.
Trên đó ghi chữ "Phi Hổ".
"Cứu… cứu!"
Gã đeo kính còn chưa kịp kêu lên trọn vẹn đã bị nuốt chửng.
"Khó ăn quá…"
Cùng lúc đó, đội cứu hộ bên ngoài nhận được một tin dữ.
"Phi Hổ hy sinh rồi."
Bạch Kỳ đỏ hoe mắt báo cáo với Long Lục sau khi cảm nhận được sợi dây liên kết với Phi Hổ đứt đoạn.
Long Lục nhắm mắt đau đớn, bất lực lên tiếng:
"Báo cáo lên trên xin hỗ trợ từ đặc vụ cấp B, thông báo cho các đặc vụ dưới cấp C đang ở trong dị văn quy tắc rút lui."
Vấn đề bên trong nghiêm trọng hơn dự đoán của họ rất nhiều.
Hai phút sau, một đặc vụ khác lao vào hét lớn.
"Mất liên lạc với các đặc vụ rồi!"
Bạch Kỳ đưa tay bưng miệng.
Làm sao bây giờ…
Nhìn sang Long Lục, gương mặt anh chẳng còn biểu cảm gì, những đường gân xanh nổi dọc mu bàn tay đã bán đứng tâm trạng anh.
"Tôi phán đoán sai lầm. Tôi sẽ vào đó đưa họ ra."
Long Lục cởi áo khoác chuẩn bị bước ra ngoài, Bạch Kỳ vội vàng chạy tới cản lại.
"Không được đâu đội trưởng, anh đi rồi chúng em biết nghe lệnh ai!"
"Long Lục, cậu cứ ngoan ngoãn ở yên đó đi. Cấp trên đã cử người tiếp quản rồi. Dị văn quy tắc lần này ít nhất cũng cỡ C+, không phải thứ cậu xử lý được đâu."
Một người đàn ông mặc áo măng tô bước từ ngoài vào, vẻ mặt cợt nhả vẫy tay với Long Lục.
"Chào phó cục…"
Bạch Kỳ cúi chào người đàn ông, kéo Long Lục sang một bên.
Dù không cam tâm, Long Lục cũng chỉ đành tuân lệnh.
"Cậu đã cố gắng hết sức rồi, đi nghỉ ngơi đi."
Người đàn ông đút tay túi quần, vỗ vai Long Lục.
Tòa nhà số 22 này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì mà lợi hại đến vậy?
Anh ta phải đích thân vào xem thử.
Bên phía An Thầm cũng vang lên tiếng gõ cửa.
"Cứu… cứu mạng. Nếu bên trong có người, xin hãy mở cửa. Tôi là đặc vụ Xuân Cáp, gặp tình huống khẩn cấp mới phải nhờ cư dân giúp đỡ… Nếu có ai ở trong, xin hãy…"
Xuân Cáp ôm bả vai, nghe tiếng rục rịch chậm rãi vọng đến gần, biết rằng quái vật quy tắc sắp tìm được mình.
Cô đã gõ rất nhiều cánh cửa, chẳng có cánh cửa nào mở ra.
Mọi người không dám mở cũng phải, suy cho cùng quy tắc cấm mở cửa cơ mà.
Phải làm sao đây, cô sắp chết ở nơi này ư…
Chưa kịp chấp nhận số phận, An Thầm đã mở cửa.
"Vào đi!"
Sức lực An Thầm rất lớn, quái vật còn chưa tới cô đã lôi tọt Xuân Cáp vào phòng.
"Mày… mày không sợ đó là quái vật quy tắc à?"
Bảo mẫu số 1 cũng phải hoảng hồn trước sự to gan của An Thầm.
"Đời này tao chưa biết chữ sợ là gì."
An Thầm giữ khuôn mặt không chút cảm xúc, ngồi xổm xuống trước mặt Xuân Cáp.
"Xuân Cáp?"
"Cô… cẩn thận, đằng sau có quy tắc…"
Xuân Cáp nén đau chỉ ra sau lưng An Thầm. An Thầm xua tay, thản nhiên đứng dậy đi tìm hộp y tế.
"Kệ nó đi, bảo mẫu tôi mới tìm đấy."
"…"
Bảo mẫu số 1 tức giận, đành nuốt cục tức vào bụng.
Xuân Cáp thấy thật khó hiểu. Bảo mẫu gì cơ, quái vật làm bảo mẫu á?
Mất quá nhiều máu khiến đầu óc cô dần trở nên mông lung.
"Được rồi, cô đừng nói nữa, tôi cầm máu cho cô trước đã."
Hộp y tế của An Thầm rất đầy đủ. Lúc cô cởi áo Xuân Cáp ra chuẩn bị bôi thuốc, Bảo mẫu số 1 tự giác quay lưng đi.
"Cảm ơn cô…"
Xuân Cáp không trụ nổi nữa, ngoẹo đầu ngất lịm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)