"Cô định mang theo đứa bé này sao?"
Cô gái kinh ngạc nhìn An Thầm.
"Có vấn đề gì à?"
An Thầm thản nhiên cõng đứa bé lên lưng, gật gù hài lòng. Không khóc không quấy, hiểu chuyện phết!
Gã đeo kính thấy hai người họ bình an vô sự mới dám bước vào. Nhìn hành động của An Thầm, gã thầm mỉa mai. Quả nhiên là đàn bà, xót thương thừa thãi, do dự thiếu quyết đoán. Ngu xuẩn.
"Cô không sợ bị liên lụy sao?"
Cô gái khó hiểu. Trông dáng vẻ An Thầm đâu giống kiểu người nhiệt tình xông xáo thế này.
"Liên lụy tôi à? Nó ngoan ngoãn thế này, lại chẳng nặng là bao."
An Thầm đáp vẻ bất cần. Nếu định mệnh bủa vây kết cục phải bỏ mạng tại đây, chẳng lẽ vứt đứa bé lại thì cô có thể sống sót sao? Giả dụ cô không chết, tiện tay cứu một mạng người cũng tốt. Tính toán đường nào cũng có lãi, cớ sao cô gái này lại nhìn mình bằng ánh mắt đó. Hơn nữa… ngày bé nếu không nhờ chú Trần dang tay cứu vớt, e là cô đã bỏ xác bên vệ đường từ lâu rồi.
"Cô…"
Cô gái không nói thêm lời nào, chỉ mỉm cười. Trông dáng vẻ ngỗ ngược khó thuần, thực chất tâm can lại quá lương thiện.
"Bé con, đi thám hiểm cùng dì nào."
An Thầm nhoẻn miệng cười, bước ra khỏi cửa chuẩn bị cạy khóa căn hộ tiếp theo.
Gã đeo kính mải miết tính toán, hễ tìm được cách lên tầng ba sẽ lập tức tách nhóm. Cứ bám theo hai người đàn bà này thì sớm muộn cũng mất mạng. Giữa hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc còn nuôi mộng cứu nhân độ thế, không phải đồ ngốc thì là gì? Nhưng gã lại quên bẵng mất, chính thâm tâm gã cũng khao khát được đặc vụ đến cứu mạng.
Vừa phá xong ổ khóa thứ hai, trước mặt An Thầm liền bật lên vài dòng quy tắc.
[Cư dân tử vong ở cầu thang
Cư dân không thể tồn tại trong căn phòng đã có khách thuê mới.
Nếu khách thuê mới đồng ý thu lưu cư dân đã chết, cư dân phải tuân thủ mệnh lệnh của khách thuê.
Cư dân được phép ăn thịt người lạ tự ý bước vào phòng khi chưa được phép.]
Trúng thưởng rồi. Xem ra chính thứ quỷ quái này đứng sau giở trò.
Mở khóa xong An Thầm đứng yên tại chỗ. Thấy vậy cô gái cũng không nhúc nhích. Vài giây trôi qua, An Thầm giơ tay gõ lên cánh cửa vừa cạy tung.
"Xin chào, tôi có thể vào trong không?"
Cô gái bên cạnh cạn lời. Khóa nhà người ta cũng phá hỏng rồi, giờ còn làm bộ hỏi có được vào hay không? Gã đeo kính bó tay lườm nguýt một cái.
Bên trong im lìm. Cô gái tưởng An Thầm sẽ xông thẳng vào thì lại nghe thấy tiếng vang lên:
"Xin chào, nếu ngài không lên tiếng, tôi coi như ngài đã ngầm đồng ý nhé."
"Không… được…!"
Âm thanh ồm ồm như dã thú cất lên từ trong nhà khiến gã đeo kính cùng cô gái giật mình thon thót. Giờ họ mới ý thức được, trong phòng có đồ dơ bẩn! Chắc vì luôn có An Thầm đi đầu dò đường, họ đã buông lỏng cảnh giác. Mồ hôi lạnh toát ròng ròng dọc sống lưng, tay chân tê dại. Giữa ranh giới sinh tử mỏng manh này sao có thể lơ là cơ chứ!
Nghe đối phương cự tuyệt, An Thầm vuốt cằm thong thả đáp lời.
"Tôi đến xem nhà, chủ nhà định cho thuê lại căn này. Nếu ngài cấm cản, tôi đành báo cho chủ nhà đến giải quyết vậy."
Bên trong chìm vào tĩnh lặng vài giây, âm thanh quái gở kia lại vang lên.
"Vào đi."
An Thầm tháo chiếc địu, bế đứa nhỏ giao cho cô gái bên cạnh.
"Chờ tôi một lát."
"Khoan đã…"
Cô gái chau mày. Lời còn chưa dứt, An Thầm đã sải bước vào trong. Đứa bé nằm ngoan trong vòng tay tò mò chớp đôi mắt to tròn nhìn cô.
Quái vật quy tắc nấp trong phòng thu hết cảnh này vào mắt, phẫn nộ lườm An Thầm. Con người xảo trá. Nó vừa há miệng cho phép An Thầm bước vào, cô lập tức vứt bỏ đứa nhóc trên lưng ra ngoài.
An Thầm điềm nhiên dạo quanh căn phòng quan sát cặn kẽ.
"Đón nắng tốt đấy, không gian cũng rộng rãi."
Quái vật quy tắc cạn lời. Căn phòng tối om như hũ nút, con người này mở mắt nói nhảm cái quái gì vậy.
An Thầm ngó đông ngó tây. Ánh mắt quái vật vẫn như ghim chặt vào người cô.
"Được, tôi chốt thuê căn này!"
"Hơ hơ, nói thuê là thuê được sao? Tao phải thấy hợp đồng thuê nhà mới tính…"
Quái vật buông lời đầy ác ý, đinh ninh An Thầm chẳng đời nào đào ra được bản hợp đồng.
"Hợp đồng ư?"
An Thầm mỉm cười, rút nhanh một tờ giấy giấu trong cuốn sách dưới gầm đèn bàn.
"Chẳng phải đây sao?"
"Sao mày lại tìm ra được!!"
Cảm nhận được xiềng xích quy tắc trên người có dấu hiệu lung lay, quái vật gào lên đầy sợ hãi. Không đúng, cô ta không có bút. Toàn bộ bút trong phòng đã bị nó mang đi giấu kĩ. Ý nghĩ ấy lóe lên giúp quái vật quy tắc lấy lại bình tĩnh.
"Sao? Thầm cười cợt tao không có bút à?"
Lúc loanh quanh sờ nắn khắp nơi An Thầm đã phát giác ra, căn phòng này tuyệt nhiên vắng bóng bất cứ thứ gì có thể vạch ra nét chữ. Nhưng chẳng hề hấn gì, chỉ cần tóm được bản hợp đồng là đủ. Cô thò tay vào túi áo khoác rút ra cây bút luôn mang theo bên người, phóng bút ký rồng bay phượng múa ngay dưới góc giấy.
"Không!!"
Quái vật quy tắc xông thẳng về phía cô nhưng tên đã ký, luật đã thành. An Thầm chính thức hóa thân thành khách thuê mới, tước đoạt đường sống của nó.
"Đừng, đừng mà!"
Cơ thể dần tan biến khiến quái vật quy tắc vùng vẫy trong đau đớn.
"Thật đáng thương, hay thế này đi, tao thu nhận mày nhé, mày chịu không?"
An Thầm ngả người xuống sô pha, chống cằm dõi theo hình hài sắp tan biến của quái vật, tươi cười nói.
Khoảnh khắc chữ ký thành hình, hợp đồng có hiệu lực, căn phòng lập tức bừng sáng.
"Chịu, tao đồng ý!!"
Bản năng khao khát sống sót thôi thúc quái vật quy tắc gật đầu cái rụp. Lời vừa dứt, cơ thể nó ngừng bay hơi, bắt đầu từ từ ngưng tụ lại. Dưới sự áp chế mạnh mẽ của vị khách thuê mới là An Thầm, hình hài nó thu bé lại chỉ bằng một phần mười ban đầu. Không sao… ả đàn bà này chắc chắn không biết chuyện nó buộc phải phục tùng mệnh lệnh…
"Vậy đã thu nhận mày rồi, mày phải tuân lệnh tao. Bằng không, mày cũng chẳng còn lý do gì để tồn tại trên đời nữa."
An Thầm tươi cười buông lời. Nụ cười ngọt ngào rớt vào mắt quái vật quy tắc lại hệt như ma quỷ hiện hình. Rốt cuộc ai mới là quái vật quy tắc đây! Nó mất phong độ quá rồi.
"Chắc ả chết gục trong đó rồi, đúng là nghé con không sợ cọp, cứ ảo tưởng lũ quái thai kia ăn chay chắc…"
Gã đeo kính còn chưa dứt câu, An Thầm đã đút hai tay vào túi thong dong bước ra. Lẽo đẽo phía sau là một luồng hắc khí.
Cảnh tượng quái gở khiến đôi chân gã rã rời, ngã bệt xuống sàn.
"Nhanh! Chạy mau! Cô ta bị khống chế rồi."
An Thầm phớt lờ lời gã, bước tới đón lấy đứa bé rồi ném sang cho quái vật quy tắc.
"Từ giờ trở đi mày phải bảo vệ đứa bé này, không được để nó gặp bất cứ nguy hiểm nào, rõ chưa?"
"…Rõ rồi."
Quái vật quy tắc nhẫn nhục vươn hai luồng hắc khí cuộn lấy đứa bé ấp vào lòng.
"Cái…"
Cảnh tượng nhuốm màu huyền ảo này làm cô gái thất thần.
"Cô… nó… chuyện này…"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)