Cân nhắc chốc lát, gã chỉ thẳng vào chiếc thang máy.
"Nhưng… bọn họ đều đi thang bộ cả."
Bà thím dè dặt cất lời.
"Thế bà tự đi thang bộ đi, xem bà dám không."
Câu nói của gã hói làm bà thím nín bặt.
Bà cụ lại chẳng mấy bận tâm. Sống đến tuổi này, bà sớm đã chẳng màng chuyện sống chết.
"Bà cụ, bà không vào thang máy à?"
Bà thím nhíu mày hỏi thăm.
"Đi đi, hai người cứ đi đi. Bộ xương già này không chịu nổi giày vò nữa đâu."
Bà cụ dứt khoát ngồi phệt xuống đất, nhắm nghiền mắt.
"Bà có đi không, không đi tôi đóng cửa đây!"
Gã hói gắt gỏng quát.
Bà thím quay mặt đi không đành lòng nhìn thêm, bước vào thang máy. Bấm chọn tầng tám, cánh cửa kim loại từ từ khép lại.
Ngay khoảnh khắc bước lên, bên trong thang máy bỗng phát ra tiếng loa:
"Chào mừng quý khách đến với thang máy sinh tử, quý khách có 50% xác suất bình an rời khỏi đây. Chúc quý khách một ngày vui vẻ."
Bà thím run bắn người, lẩy bẩy nhìn quanh. Gã hói cũng lập tức siết chặt tay vịn.
"Một, tận một nửa xác suất lận mà! Chắc chắn sẽ ổn thôi."
Thang máy nhanh chóng dừng ở tầng tám. Bà thím nhắm tịt mắt, lo sợ giây tiếp theo bản thân sẽ mất mạng.
"Tầng tám. Xin hành khách chú ý an toàn khi bước ra."
Nghe thông báo, bà thím mở bừng mắt dáo dác nhìn. Hình như không sao cả!
Gã hói đứng im bất động, dán mắt vào bà thím để xem lúc bước ra ngoài bà ta có chết hay không.
Vừa an toàn dậm chân ra ngoài, hai đầu gối bà thím bủn rủn, ngã bệt xuống sàn. Bà đã gặp may…
Gã hói thấy thế cũng vội vàng muốn xông ra, lại bị một bức tường vô hình cản lại.
"Tầng của quý khách chưa tới, vui lòng không đi lại lung tung."
"Tôi không đi tầng 20 nữa! Tôi xuống ngay tầng tám!"
Gã hói luống cuống gào lớn với chiếc thang máy.
"Tầng của quý khách chưa tới, vui lòng không đi lại lung tung."
Cửa thang máy đóng lại chậm chạp, mặc kệ tiếng gầm rú của gã.
Bà thím thoát nạn trong gang tấc, cố chống cặp chân rã rời, tập tễnh đi về nhà. Chồng bà bình thường thích đi câu cá, phỏng chừng chiều mới về. Cháu trai cũng đang học mẫu giáo. Bên ngoài hẳn đã phong tỏa, nghĩ đến việc người nhà vẫn bình an vô sự, hốc mắt bà thím đỏ hoe. Tốt quá rồi.
Còn gã hói trong thang máy thì túm chặt vạt áo, tim đập thình thịch. Một nửa xác suất, gã chắc chắn cũng không sao. Chắc chắn… chắc chắn thế.
"Tầng hai mươi, đã tới."
Tới rồi! Gã chưa kịp mừng rỡ được hai giây đã chợt nhận ra. Thang máy không mở cửa cho gã xuống!
"Ây da! Xem ra không xuống được rồi, hi hi hi…"
Đèn trong thang máy vụt tắt. Gã hói kinh hoàng há hốc miệng nhưng chẳng thốt nổi âm tiết nào. Cứ như có bàn tay bóp nghẹt lấy cổ họng gã. Ba giây sau, âm thanh điện tử trầm đục lại vang lên.
"Chào mừng quý khách đến với thang máy sinh tử."
Cùng lúc đó, bên ngoài tòa nhà số 22 ồn ào huyên náo.
"Chúng tôi đã khẩn cấp phong tỏa hiện trường dị văn quy tắc. Theo thống kê, có chừng 110 người mắc kẹt bên trong! Ước tính có 16 người già, 10 trẻ em, số còn lại là những người có khả năng tự cứu."
Bạch Kỳ ôm xấp tài liệu vừa tổng hợp xong, báo cáo với đội trưởng Long Lục.
"Thật khó phòng bị, rõ ràng đã chuẩn bị chu toàn mà dị văn quy tắc vẫn xuất hiện ở khu vực ngoài tầm kiểm soát."
Long Lục mang vẻ mặt nặng nề, hỏi tiếp:
"Đây tệ nhất cũng là dị văn cấp C. Viện binh bao lâu nữa mới tới?"
"Có vài người tới trước rồi, em đã phát sơ đồ toà nhà để họ vào cứu người."
"Hầy… Lần này đông người quá."
Long Lục mệt mỏi xoa mi tâm. Bạch Kỳ xót xa nhìn cấp trên, tiếp tục hoàn thành phần việc thống kê. Mạng người quan trọng, không thể trễ nải dù chỉ một phút!
Ngoài vạch kẻ phong tỏa, các cảnh sát đang ra sức ngăn cản đám người nhà đang vô cùng hoảng loạn.
"Con tôi! Con tôi mới được mấy tháng thôi! Tôi chỉ chạy ra ngoài mua mớ rau… hu hu con ơi!"
"Để ông già này vào trong đi cậu trai, bà nhà vẫn đang đợi tôi mang bánh trứng về. Tôi có chết cũng phải chết cùng bà ấy, hai ông bà đã hẹn nhau rồi!"
"Vợ tôi vẫn còn ở nhà! Không có tôi cô ấy sẽ sợ lắm!"
Cảnh sát đau đầu kiên nhẫn giải thích rằng đã phái đặc vụ vào trong tìm kiếm cứu nạn. Nhưng liên quan đến người thân ruột thịt, đám người nhà này sao có thể giữ bình tĩnh cho được.
An Thầm vẫn đang đi dọc hành lang tầng hai tìm nguyên nhân gây ra quỷ đả tường, cô gõ cửa từng nhà một. Bất kể bên trong có người hay không, hiển nhiên chẳng ai dám ra mở cửa. An Thầm bực dọc, thứ giở trò quỷ quái đó chắc chắn nấp ở tầng này.
"Để tôi trực tiếp cạy khóa từng phòng luôn cho xong."
Cô gái trẻ bên cạnh ngẩn ra, không hiểu ý An Thầm.
An Thầm gỡ chiếc trâm cài trước ngực xuống, bẻ thẳng đoạn ghim kim loại rồi cúi người ngoáy vào ổ khóa. Ba giây sau, cánh cửa bật mở.
"Tự ý xông vào nhà dân là phạm pháp đấy!"
Gã nhân viên đeo kính lên tiếng cảnh cáo.
"Đâu có quy tắc nào cấm cạy khóa đâu."
An Thầm hờ hững bỏ lại một câu rồi đẩy cửa bước thẳng vào trong.
Vừa đặt chân vào phòng, bức tranh treo trên tường bỗng biến thành tờ giấy trắng, từ từ hiện ra quy tắc.
[Quy tắc sinh tồn tại tòa nhà số 22
3. Nếu không lên được cầu thang bộ, có thể do những cư dân cũ đang giở trò đấy, hãy thử đi thang máy xem sao.
4. Đừng tùy tiện xông vào nhà người khác, nếu lỡ xông vào căn phòng trống không người, rất có thể sẽ xảy ra những chuyện ngoài ý muốn.]
Đọc hai quy tắc mới tinh này, An Thầm vuốt cằm suy tư. Cô gái trẻ cũng bước theo vào. Nhìn thấy mấy dòng chữ, cô lập tức quay sang phía An Thầm, cau mày nói:
"Chúng ta vi phạm quy tắc thứ tư rồi."
"Ừ, nhưng chẳng phải chúng ta vẫn ổn sao?"
An Thầm mỉm cười, đi thẳng về phía phòng ngủ.
Quy tắc thứ tư nhắc nhở, lỡ xông vào phòng không người sẽ dễ gặp sự cố bất ngờ. Rõ ràng bây giờ chẳng có biến cố gì xảy ra. Điều này chứng tỏ căn nhà này vốn không có ai ở.
Đứng trước phòng ngủ, An Thầm gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. Cô tiếp tục gõ, bên trong bỗng vang lên tiếng ê a như trẻ sơ sinh.
"Trẻ con sao?"
An Thầm khẽ ngạc nhiên. Cô dùng trâm cài áo cạy khóa, đẩy cửa bước vào. Một em bé sơ sinh đang nằm khóc trên chiếc nôi cạnh giường lớn. Đáng lý ra trẻ con khóc phải rất chói tai, đằng này đứa bé lại chỉ ư ử vài tiếng, trông hệt như tủi thân lắm.
"Trời ạ, sao lại để đứa bé xíu thế này ở nhà một mình chứ."
Cô gái trẻ bụm miệng nhìn đứa bé trong nôi.
"Chắc mẹ bé cũng không ngờ vừa ra khỏi nhà một chốc đã gặp phải cảnh này."
An Thầm đáp, bước tới chăm chú nhìn đứa nhỏ. Không ngờ sinh linh bé bỏng này chẳng sợ người lạ, ngược lại còn nhìn An Thầm cười khanh khách. Cân nhắc vài giây, An Thầm ẵm đứa bé lên. Cô quan sát chiếc địu đặt bên cạnh, dứt khoát đeo đứa bé ra sau lưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)