Bà thím bên cạnh thở dài rồi vung tay vuốt mặt.
Kể từ khi dị văn quy tắc xuất hiện, con người từ hoảng loạn, sợ hãi ban đầu nay đã trở nên tê liệt, thậm chí có phần phấn khích. Suy cho cùng, những người sống sót qua dị văn quy tắc đều nhận được một khoản tiền tuất khổng lồ. Họ còn có cơ hội trở thành đặc vụ cấp cao. Dù vậy, ai cũng hiểu rõ những thứ này đều phải đánh đổi bằng mạng sống.
"Xác suất mười phần trăm mà chúng ta cũng dính trúng…"
An Thầm khoanh tay đứng lặng lẽ trong góc, ánh mắt dán chặt vào chiếc thang máy tầng một đã bị khắc biểu tượng quy tắc. Khi dị văn quy tắc hình thành, nó sẽ kéo khu vực xung quanh vào để tạo thành một lãnh địa quy tắc. Rõ ràng, tòa nhà số 22 nơi cô sống đã thất thủ.
Những cư dân bước vào tòa nhà số 22 này đã trở thành cá nằm trên thớt. Giờ chỉ còn xem Cục giám sát dị văn có kịp thời hành động phong tỏa tòa nhà, cử người vào cứu viện hay không. Trước lúc đó, họ phải tự cứu lấy bản thân.
Lúc An Thầm mải suy tính, gã đàn ông đá tường lúc nãy lại bắt đầu ầm ĩ.
"Chết tiệt, sao còn chưa cử người tới cứu chúng ta?! Ông đây mà ra ngoài nhất định sẽ tìm chúng tính sổ!"
Những người khác không lên tiếng nhưng vẻ mặt lo âu đã tố cáo tâm trạng của họ.
"Ồn ào cái gì."
Giọng An Thầm hơi khàn, ánh mắt mất kiên nhẫn lướt qua gã đàn ông.
Giờ mọi người mới chú ý tới một cô gái nhỏ đứng khuất trong góc. Gã hói thấy một con nhóc cũng dám làm mất mặt mình, không nén được siết chặt nắm đấm định xông lên dạy cho cô một bài học.
"Người lớn nói chuyện, trẻ con…"
"Chưa đọc sổ tay dị văn quy tắc bao giờ à? Gặp dị văn quy tắc phải giữ bình tĩnh, giữ đầu óc tỉnh táo. Nuốt hết vào bụng rồi sao?"
An Thầm lườm gã một cái, hoàn toàn không sợ hãi.
Gã hói lại thấy hơi gờn gợn trong lòng, lầm bầm rút tay về. Những người khác hơi ngớ ra, không hẹn mà cùng cúi đầu.
Đảo mắt nhìn quanh, sảnh tầng một hiện tại có chừng sáu người. Ngoài An Thầm thì có gã hói, bà thím, gã nhân viên văn phòng đeo kính, một cô gái trẻ và một bà cụ. Vẫn chưa rõ mỗi hộ gia đình có bao nhiêu người, tòa nhà này cao tận hai mươi tầng.
An Thầm là người đầu tiên bước vào sảnh tầng một. Đã gần nửa tiếng trôi qua kể từ khi người cuối cùng tiến vào, không có thêm ai xuất hiện. Lẽ nào bên ngoài đã phong tỏa tòa nhà này rồi?
Giữa lúc cô bận suy đoán, bảng quảng cáo cạnh thang máy từ từ biến đổi, hiện lên một dòng chữ.
[Quy tắc sinh tồn tại tòa nhà số 22
Biết đâu, trở về nhà mình mới là lựa chọn tốt nhất.]
"Quy tắc, quy tắc xuất hiện rồi!"
Bà thím vội che kín miệng, ngón tay run rẩy chỉ vào bảng quảng cáo.
Dĩ nhiên An Thầm đã nhìn thấy ngay từ giây đầu tiên. Cô luôn chờ đợi quy tắc xuất hiện. Khi chưa có quy tắc, hành động nông nổi chẳng khác nào tìm đường chết. Quy tắc có thể lẫn lộn thật giả, nhưng vẫn tốt hơn đâm vào như ruồi mất đầu.
Tóm lại, cô nhất định phải sống sót. Vì khoản tiền tuất hậu hĩnh kia!
"Quy tắc bảo về nhà, chúng ta… có về không?"
Gã nhân viên đeo kính đẩy gọng kính, dường như muốn tìm kiếm người đồng hành.
"Muốn đi thì tự đi, rủi quy tắc này là giả thì sao. Tôi cứ ở đây chờ cứu viện!"
Gã hói không chịu, nhà gã ở tận tầng cao nhất. Ai biết giữa đường sẽ xảy ra tai nạn gì.
"Nhưng không nghe theo quy tắc, chốc nữa gặp nguy hiểm…"
"Bà già này chừng này tuổi rồi mà còn phải chịu tội thế này!"
Hiện trường lại ồn ào. An Thầm bực dọc gãi gáy, tự mình bước lên cầu thang bộ. Nguyên do là cô đã nhìn thấy quy tắc của thang máy.
[Thang máy sinh tử, có 50% xác suất đến tầng an toàn, đồng thời cũng có 50% xác suất…]
Đừng nói là 50%, dù dính 1% xác suất chết thảm, cô cũng không dám cược. Về phần tại sao cô lại nhìn thấy quy tắc mà người khác không thấy, An Thầm không rõ. Giấu kín chuyện này là đúng đắn, trở nên đặc biệt không phải chuyện tốt. Rất phiền phức.
"Cô ta lên lầu rồi!"
"Sao lại đi cầu thang bộ, lẽ nào cô ta biết chuyện gì?"
"Một con nhóc thì biết cái gì…"
Gã nhân viên thấy An Thầm lên lầu liền vội vàng bám theo. Nhà gã ở tầng năm, nhìn thấy quy tắc gã đã định về nhà. Những người khác vẫn còn do dự, lúc này có người chung suy nghĩ đương nhiên là chuyện tốt. Dù cô gái này trông chẳng có vẻ gì lợi hại, có bạn đồng hành vẫn hơn.
"Hai người họ đi rồi…"
Bà thím xoa xoa hai bàn tay, trong lòng dằn vặt.
Cô gái từ đầu đến cuối không nói lời nào cũng nhanh chóng đuổi theo, trong bụng thầm mắng chửi. Trót bực mình lão già hói này đến chết mất, lại bắt cô ở cùng chỗ với hạng người này. Quái vật dị văn chưa tới thì cô đã tức chết trước rồi.
An Thầm không quan tâm xem người khác có đi cùng hay không. Nhà cô hơi xa, nằm đúng ở tầng mười. Hai người phía sau không nhanh không chậm bám theo, ăn ý giữ im lặng.
Đi chừng hai phút, An Thầm đột nhiên đứng yên, hai mắt dán chặt vào tay vịn bên cạnh.
"Sao thế?"
Gã đeo kính lập tức lên tiếng hỏi.
"Hình như chúng ta đi loanh quanh tại chỗ, đây vẫn là tầng hai."
Giọng nói bình thản của An Thầm lại khiến tim hai người kia nháy mắt thắt lại.
"Sao cô biết…"
"Muốn biết phải không, đi xuống dưới là hai người sẽ rõ."
An Thầm không nhúc nhích. Cô gái trẻ mím môi, vòng lại đi xuống cầu thang. Gã đeo kính không dám bước tiếp, đứng im cạnh An Thầm.
Một phút sau, gã đeo kính chạm mắt với cô gái vừa từ trên lầu đi xuống. Khoảnh khắc này, sau lưng gã đeo kính bỗng tê rần, mồ hôi lạnh vã ra.
"Tiêu rồi! Chắc chắn chúng ta đã sập bẫy! Tất cả là tại cô, nếu không vì cô tôi cũng chẳng đi cầu thang bộ!"
Sự căng thẳng bùng nổ vì sự cố nhỏ này, gã đeo kính gào lên với An Thầm. An Thầm gãi tai, phớt lờ gã, rẽ ngang bước vào tầng hai.
Cô gái thấy vậy vội vàng theo sát, không quên mỉa mai gã đeo kính:
"Đầu óc ngu đần đi kèm cái gan chó."
Cô lườm gã đầy khinh bỉ rồi rảo bước đến cạnh An Thầm. Gã đeo kính ngây ra một thoáng, mặt đỏ bừng ngay lập tức, tức tối trừng mắt nhìn bóng lưng hai cô gái. Thế nhưng gã đành bất lực bám theo sau. Do gã không dám ở một mình.
An Thầm không ngờ cô gái này lại độc mồm như vậy, rõ ràng lúc ở tầng một chẳng nói tiếng nào.
Tầng này ước chừng có mười căn hộ, hành lang dài dằng dặc, tưởng như không có điểm dừng.
"Cô tìm cái gì thế?"
Cô gái lên tiếng hỏi An Thầm.
"Tìm gì à? Dĩ nhiên là tìm mấy thứ quái quỷ rồi."
Sắc mặt An Thầm không đổi, hoàn toàn không cảm thấy lời mình nói có thể hù chết người khác.
Ở một diễn biến khác, tổ hợp ba người già cả tại sảnh tầng một vẫn ngồi yên chờ cứu viện.
"Mẹ kiếp, bọn cứu viện sao còn chưa tới! Tiền thuế ông đóng đúng là nuôi báo cô một lũ vô dụng!"
Gã hói tức giận tiếp tục chửi rủa. Bà thím với khuôn mặt đưa đám bên cạnh lại phát hiện trên bảng quảng cáo vừa xuất hiện quy tắc mới.
[2. Mãi không chịu về nhà hiển nhiên là có nguy hiểm.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)