Đến cửa hàng thịt heo hay mua, trùng hợp sao hôm nay ông chủ chưa kịp cắt vấn đề nguyên toàn bộ hai dải thịt ba chỉ của cả con heo.
Nhìn miếng ba chỉ lạc mỡ đan xen đẹp mắt, Đàm Ly nghĩ ngay đến thịt kho đông pha. Cô lấy hết phần thịt ba chỉ, không cần nhờ chủ quán cắt mà mang về tự làm sau.
Chủ quán nói đầu giờ chiều sẽ mổ một con nữa hỏi cô cần không, Đàm Ly không ngần ngại mua luôn phần ba chỉ đó.
Nhờ chủ quán ngày nào có thịt ngon như vậy cũng để cho mình. Nhưng nếu tỉ lệ không cân đối thì không cần giữ vì cô sẽ không lấy.
Món thịt kho đông pha nếu thịt không có sự cân bằng giữa mỡ và nạc thì xem như chưa nấu đã thất bại. Thật ra gần đây còn có một cửa hàng nữa nhưng thịt ở đó không ngon nên cô không mua.
Đàm Ly có nguyên tắc của mình, chỉ bán đồ bản thân thấy ngon, bán xong thì nghỉ chứ không phải vì số lượng mà buôn bán.
Ve đến quán cô xử lý thịt heo trước. Ngâm với nước muối loãng 15 phút sau đó rửa sạch lại bằng nước.
Tiếp đến đun nồi nước to, cho rượu Thiệu Hưng, hành hoa, gừng và hoa tiêu vào. Nước sôi cho thịt vào đun 3 phút vớt ra rồi rửa lại sạch với nước.
Làm như vậy thịt sạch và không có mùi hôi, lại thoang thoảng có mùi thơm của hành gừng tiêu cùng với rượu.
Dương Anh Đào nhìn Đàm Ly đang cắt thịt heo, miếng nào miếng đó bằng nhau như đúc mà không cần dùng đến khung đo.
Cô đã từng 1 lần được ăn thịt kho đông pha của tiểu Ly làm, cái hương vị đó phải gọi là cực phẩm trong cực phẩm mà cô được ăn, làm cô nhung nhớ mãi không thể nào quên được.
"Tiểu Ly để lại một phần trưa ăn đi. Trưa nay tớ muốn ăn thịt kho đông pha.”
Đàm Ly nhìn cô bạn đang nhặt rau nhưng mắt nhìn chằm chằm miếng thịt heo trên tay mình thì thoải mái đồng ý. Cô chưa thấy cô gái nào có tâm hồn ăn uống như tiểu Đào. Bất cứ lúc nào cũng có thể liên tưởng đến món ăn được.
Cũng may nhà ông ngoại có hai nồi đất niêu to, lấy ra rửa sạch ráo nước là dùng được.
"Trời ơi tiểu Ly ơi, thơm quá đi.”
"Thơm muốn chết rồi.”
"Aiz...vẫn chưa được ăn sao."
Ngay cả đến ông Vạn cũng kìm lòng không được theo tiểu Đào dẫn vào bếp, vừa mở nắp nòi đất thì mùi thơm lừng tràn ra. Qua lớp khói mờ ảo, từng miếng thịt vuông vức đẹp mắt từ từ hiện rõ.
Đàm Ly thấy vậy hỏi hai người có muốn ăn trưa luôn không, vừa nghe đến đây cả hai ông cháu đều gật đầu ngay lập tức.
Cuối cùng trước khi mở quán ba ông cháu ăn uống thoải mái dưới bóng cây. Không ai biết là bây giờ ở bên ngoài đã có người đang ngóng trông vào quán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



