Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 4: Hồ Ly Tinh

Cài Đặt

Chương 4: Hồ Ly Tinh

(*)gọi phụ nữ có vẻ ngoài quyến rũ, mưu mô, giả tạo, chuyên phá hoại hạnh phúc người khác, thường là người thứ ba trong tình cảm.

“Đương nhiên đây không phải là lỗi của cậu, Tiểu Ly, có trách thì phải trách Lục Sanh, không biết đã dùng cách gì để khiến chú Nam đồng ý với cuộc hôn nhân cùng tập đoàn GR.”

Lúc này Bùi Hiên Nghi chủ động bước tới, đi đến bên cạnh Nam Ly, ánh mắt liếc thẳng về phía Lục Sanh không biết từ lúc nào cũng xuất hiện ở cổng trường.

Lục Sanh đeo cặp sách, một tay kéo quai cặp trên vai, nghe vậy hơi sững sờ, sau đó thẹn quá hóa giận, trong mắt bùng lên sự phẫn nộ.

Cậu ta…! Cậu ta không làm thế…

“Đúng vậy, Tiểu Ly, anh biết đây không phải là lỗi của em, chẳng liên quan gì đến em cả, muốn trách thì trách Lục Sanh, Tập đoàn GR và cả bố mẹ em nữa.”

Một lúc sau, Thẩm Nghiêu mới dần tỉnh táo lại, từ từ cụp mắt xuống nhìn về phía Nam Ly.

Chỉ là sâu trong đôi mắt đào hoa kia dường như vẫn còn truyền tải những cảm xúc phức tạp khó hiểu.

“Đây không phải lỗi của bố mẹ em!”

Nam Ly hơi ngẩn người, nghe vậy lập tức phản bác theo bản năng: “Có trách… thì phải trách Lục Sanh và bố mẹ của Lục Sanh! Dù sao thì em hoàn toàn không đồng ý với cái hôn ước chết tiệt này, anh yên tâm đi, Thẩm Nghiêu, đời này em sẽ không đính hôn với bất kỳ ai ngoài anh. Dẫu sao, từ nhỏ em đã không ưa Lục Sanh rồi, ghét cậu ta còn không kịp thì làm sao có thể đính hôn với cậu ta chứ? Anh cứ yên tâm đi, Thẩm Nghiêu.”

Sau khi phản bác, Nam Ly nhận ra điều gì đó, thế là ôm lấy cánh tay Thẩm Nghiêu nũng nịu.

Trong đám đông ở khoảng cách không xa, dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Lục Sanh cảm thấy tức giận và xấu hổ vô cùng, lặng lẽ đeo cặp sách rời đi.

Thẩm Nghiêu vừa ôm chặt Nam Ly trong lòng, vừa ngẩng đầu nhìn bóng lưng Lục Sanh đang lặng lẽ rời đi ở phía trước, sâu trong đáy mắt càng trở nên tối tăm và khó đoán.

Đồng thời, ngón tay anh ta từ từ siết chặt, đợi đến khi Lục Sanh rời khỏi, cuối cùng không kiềm chế được cảm xúc trong lòng: “Nhưng mà Tiểu Ly, em đã đính hôn với Lục Sanh rồi, vậy chúng ta được xem là gì? Em nói đây không phải lỗi của bố mẹ em, nhưng từ ngày chúng ta quen nhau, dù chỉ là một khoảnh khắc họ đã từng tán thành chuyện chúng ta ở bên nhau chưa?”

Giọng nói của Thẩm Nghiêu không giấu được sự oán trách, vẻ mặt cũng dần khác với bình thường.

Nam Ly ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngạc nhiên nhìn Thẩm Nghiêu, thoáng qua chút hứng thú bất ngờ.

Dù sao trong ký ức của cô, Thẩm Nghiêu luôn tỏ ra dịu dàng như gió xuân, tính cách lại hào phóng, chăm sóc cô chu đáo, chưa từng để lộ cảm xúc như lúc này.

Hoàn hảo đến mức cô không thể nhìn thấu hay nắm bắt được. Cũng chính vì thế nên Nam Ly mới chọn thích anh ta.

Nhưng giờ phút này, Nam Ly mơ hồ cảm thấy Thẩm Nghiêu trước mắt có chút khác biệt so với hình ảnh Thẩm Nghiêu trong trí nhớ của cô.

Cũng không biết Lục Sanh có nghe thấy những lời sau đó hay không, bước chân rời đi càng lúc càng nhanh.

Khốn kiếp!

Cô gái khốn nạn đó, đm, cậu ta chỉ muốn trực tiếp xông lên bóp chết cô!

Tất cả đều tại cô gái đáng ghét đó, hại cậu ta hôm nay suýt nữa bị cả trường cười vào mặt!

... Đồ đê tiện, đê tiện, đê tiện!

Lục Sanh đỏ hoe mắt, sau khi tan học ngồi vào xe của gia đình rời đi, ngón tay siết chặt quai đeo trên cặp sách.

Bố mẹ của Lục Sanh ít khi về nhà, bình thường chỉ có cậu ta và người giúp việc ở nhà.

Lục Sanh còn có một người anh trai tên Lục Thừa. Tuy nhiên, Lục Thừa cũng là một kẻ nghiện công việc, lúc nhỏ quan hệ anh em giữa Lục Sanh và Lục Thừa vẫn khá tốt, nhưng vài năm gần đây cũng đã xa cách ít nhiều.

Vì vậy, hầu hết thời gian Lục Sanh ở nhà, ngoài người giúp việc ra hầu như không gặp ai khác.

Lục Sanh về đến nhà, vành mắt đỏ hoe, vẻ mặt tức giận thay giày ở cửa, tiện tay ném cặp sách sang một bên.

Cậu mang dép lê, đứng trước một tấm bia lớn treo trong phòng khách, ném từng chiếc phi tiêu một cách mạnh mẽ.

Vẻ mặt Lục Sanh tức giận, vẫn chưa trút được cơn giận, nên chạy vào phòng ngủ lấy ra một bức ảnh của Nam Ly từ ngăn kéo, dán nó lên tấm bia trong phòng khách. Sau đó, cứ mỗi lần ném phi tiêu là lại mạnh hơn lần trước, vừa ném vừa chửi bới: “Nam Ly đáng ghét… đồ đáng ghét… đồ đáng ghét… chết đi, chết đi, chết đi!”

Mỗi mũi phi tiêu đều trúng đích, Lục Sanh có thể tưởng tượng ra khuôn mặt lồi lõm của Nam Ly trên tấm bia kia, hài lòng nhếch môi cười.

Đúng lúc này, đột nhiên phòng khách vang lên tiếng xoay chìa khóa.

Lục Sanh lập tức hoảng sợ, chưa kịp phản ứng thì cửa phòng khách đã "két" một tiếng mở ra, tiếng bước chân của đôi giày da nam vang lên.

Lục Sanh luống cuống, ánh mắt hoảng loạn, không kịp chạy tới xé bức ảnh trên tấm bia, chỉ có thể vội vàng dùng cơ thể mình che chắn trước tấm ảnh.

Khi nhìn thấy người bước vào là bố mình - Lục Minh Sinh, cậu ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu xuống.

“Là bố đấy à.”

Lục Minh Sinh đặt chìa khóa xuống ở phòng khách, quay đầu lại nhìn thấy con trai đang căng thẳng đến mức cứng đờ người, lập tức tỏ ra nghi ngờ: “Sao vậy? Tiểu Sanh, con đứng đó làm gì thế?”

Lục Sanh lập tức ý thức được điều gì đó, nhanh chóng trở nên khẩn trương, ngẩng đầu lên, vội vàng xua tay: “Không… không có gì đâu… bố.”

Tuy nhiên, lúc này Lục Minh Sinh đã bước đến trước mặt Lục Sanh, cũng nhìn thấy bức ảnh bị cậu ta che chắn phía sau.

Nhìn thấy bức ảnh ghim đầy phi tiêu, trên tấm bia cũng bị lổm chổm vài chỗ, sau đó Lục Minh Sinh quan sát gương mặt đỏ bừng của đứa con trai út, rồi ông ấy nở một nụ cười có chút khó hiểu.

Người đàn ông bước thẳng đến phía sau Lục Sanh, đưa tay giật bức ảnh bị ghim trên tấm bia xuống, cúi đầu nhìn, nụ cười càng trở nên khó đoán.

“Cái… cái này là… bố…”

Lục Sanh ngẩng mắt nhìn biểu cảm trên gương mặt ông ấy, đuôi mắt hơi cụp xuống, vẻ mặt có chút chột dạ.

“Nếu bố nhớ không nhầm thì đây là bức ảnh của cô vợ sắp cưới mới vừa đính ước cho con đúng không?”

Lục Minh Sinh đặt bức ảnh xuống, vừa đi đến bục thay giày vừa hỏi.

Lục Sanh nghiêng đầu, nhìn bức ảnh được đặt trên tủ, không tự chủ thở phào nhẹ nhõm.

“Sao vậy, nhìn dáng vẻ con như muốn trút hết thù hận lên người con bé, chẳng lẽ con không hài lòng với cô vợ sắp cưới Nam Ly này à?”

Lục Sanh lập tức ngẩng đầu!

Ánh mắt có chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó không biết nghĩ đến điều gì, đầu lại dần cúi xuống, giọng nói yếu ớt như muỗi kêu: “Đương nhiên… đương nhiên rồi, từ nhỏ con đã ghét Nam Ly, hai đứa nhìn nhau cũng không vừa mắt, người mà con ghét nhất chính là Nam Ly. Con luôn coi cô ấy là kẻ thù, nên không muốn đính hôn với cô ấy một chút nào. Bố… bố và mẹ vẫn chưa trả lời con, tại sao lại bắt con đính hôn với Nam Ly…”

“Để con đính hôn với người thừa kế Tập đoàn Aurora - Nam Ly, tất nhiên là kết quả sau khi bố, mẹ con và chú Nam cùng nhau cân nhắc kỹ lưỡng.”

Lục Minh Sinh vừa trả lời, vừa chuyển ánh mắt về phía con trai bên cạnh.

Chỉ thấy Lục Sanh sau khi nghe xong cúi đầu xuống, không rõ biểu cảm, khẽ "ồ" một tiếng.

Lục Minh Sinh thấy vậy, vẻ mặt trở nên kỳ lạ hơn, môi nhếch lên, sâu trong ánh mắt cũng mang theo chút trêu chọc, thoáng qua nhanh chóng rồi biến mất: “Nhưng bây giờ nhìn lại, nếu con ghét người thừa kế Tập đoàn Aurora như vậy, hai đứa lại không hòa hợp với nhau, dù bố và mẹ có toan tính trong làm ăn, nhưng hạnh phúc tương lai của con trai mình tất nhiên quan trọng hơn công việc rồi. Nếu vậy, bố và mẹ sẽ tìm chú Nam để thương lượng, hủy bỏ hôn ước giữa con và Nam Ly.”

Nói xong câu này, Lục Minh Sinh lại cầm chìa khóa lên, dường như muốn đi ra ngoài.

Lục Sanh thấy thế lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng hốt, vội vàng ngăn cản bố mình: “Không, đừng...”

Lời còn chưa dứt, Lục Minh Sinh vốn đã đi đến cửa lập tức dừng bước, quay người lại, ung dung nhìn đứa con trai đang vội vàng đuổi đến trước mặt ông ấy.

Lục Sanh đứng khựng lại, ngay sau đó lập tức nhận ra điều gì đó, gương mặt một lần nữa đỏ bừng lên. Cậu ta tránh né ánh mắt đầy trêu ghẹo mà bố mình, vẻ mặt trở nên lúng túng.

“Thôi… được rồi, con thừa nhận là con thích Nam Ly, từ nhỏ đã thích cô ấy. Nếu… nếu thật sự có thể đính hôn với cô ấy, thì con…”

Lục Sanh cúi đầu, chỉ muốn tìm một lỗ để chui vào, mặt và tai đã đỏ đến mức có thể nhỏ máu: “Thì con… bằng lòng.”

Nói xong câu này, Lục Sanh dường như lập tức thả lỏng, cơ thể như mất hết sức lực, sau đó cũng cúi gằm đầu xuống, trông như một kẻ thua cuộc sau một trận đấu với Nam Ly, tiếp tục tỏ vẻ chán nản.

Lục Minh Sinh nhìn con trai trước mặt, trong lòng cảm thấy buồn cười, bước tới xoa nhẹ đầu con trai an ủi: “Không sao cả, Lục Sanh. Con là con trai của bố, trong lòng con đang nghĩ gì, bố và mẹ làm sao không nhìn ra được chứ?”

Lục Sanh thấy vậy quay đầu sang chỗ khác, không cam tâm lẩm bẩm một tiếng: “Rõ ràng đến vậy sao?”

“Đương nhiên rồi, không ai hiểu con bằng bố, lí do lần này chúng ta kết thông gia với Tập đoàn Aurora, đúng là vì hợp tác thương mại, nhưng nhiều hơn nữa là vì con, Tiểu Sanh.”

“Nhưng cái cô gái đáng ghét Nam Ly đó, căn bản không coi con ra gì!” Lục Sanh oan ức nói, nhớ đến cảnh tượng sáng nay cậu ta nhìn thấy, lại càng căm tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Cô ấy còn liếc mắt đưa tình với Thẩm Nghiêu, nói ghét con ngay trước mặt tất cả mọi người, nói rằng trong lòng cô ấy, cả đời này con không thể sánh bằng Thẩm Nghiêu!”

“Cô ấy thật sự… thật sự sẽ đính hôn với con sao?”

Lại nhớ đến khuôn mặt hồ ly tinh của Thẩm Nghiêu sáng nay, Lục Sanh càng căm ghét đến tận xương tủy, trong ánh mắt tràn ngập thù hận: Đồ khốn đó, cả ngày chẳng làm việc gì ra hồn, chỉ biết gió thổi bên tai* Nam Ly!

(*)mang hàm ý xúi giục, gièm pha, giật dây để thao túng, gây ảnh hưởng.

Rõ ràng… rõ ràng từ rất lâu trước đây, Nam Ly không hề ghét cậu ta như bây giờ…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc