Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 3: Đính Hôn

Cài Đặt

Chương 3: Đính Hôn

Bạch Minh Ân ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi ngơ ngác chạm phải ánh mắt của cô.

Bùi Hiên Nghi bước đến bên cạnh Nam Ly, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, chỗ hai chân mày càng nhíu chặt hơn.

Đúng lúc ấy, Nam Ly càng lúc càng tỏ ra khó chịu, khẽ bĩu môi đầy chán ghét. Cô xoay người, nhấc chân vòng qua chàng trai trước mặt và rời đi.

Thấy cô bỏ đi, Bùi Hiên Nghi mới giật mình hoàn hồn, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt chàng trai đó, vội vàng tiếp tục đuổi theo Nam Ly.

"Nam Ly, Nam Ly, cậu nghe tớ giải thích... Sáng nay, tớ không phải..."

Nam Ly quay đầu lại liếc mắt về Bùi Hiên Nghi phía sau, trong lòng hừ lạnh một tiếng: Cô chẳng muốn nghe lời giải thích của cậu ấy chút nào.

Nghĩ đến đây, Nam Ly tiếp tục bước nhanh về phía trước, không ngoảnh đầu lại mà còn tăng tốc độ.

Hai người cứ thế nhanh chóng một trước một sau rời đi.

Bạch Minh Ân ngẩng đầu, vẻ mặt có chút kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của họ, nhất thời không thể tỉnh táo lại được.

"Là... người yêu của nhau sao..."

Chàng trai cúi đầu xuống, mí mắt khép lại, dưới ánh mặt trời hàng mi màu vàng nhạt khẽ rung động, không biết nghĩ đến điều gì, anh nhẹ nhàng thở dài.

Ánh mắt một lần nữa rơi xuống tờ giấy trên mặt đất đã bị giẫm nát nhăn nhúm, trên đó để lại vài dấu giày, giữa phần tài liệu còn bị thủng một lỗ nhỏ.

Bạch Minh Ân cúi người nhặt tờ giấy từ mặt đất lên, đưa lên trước mặt mình.

Ánh sáng từ trên đỉnh đầu xuyên qua lỗ nhỏ trên tờ giấy, chiếu lên khuôn mặt quá đỗi trắng trẻo của chàng trai.

Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy cái lỗ nhỏ trên tờ giấy, Bạch Minh Ân chợt nhớ đến cô gái tóc đen mắt đen vừa nãy, hình ảnh cô cong mắt cười mỉm đứng trước mặt nói chuyện với anh.

Bạch Minh Ân suy nghĩ đến mất hồn, khi tỉnh lại lập tức thở dài thêm một lần nữa.

Nhưng hẳn là cô đã có bạn trai rồi... Chàng trai vừa nãy đuổi theo chắc là bạn trai của cô phải không? Đúng vậy, một cô gái xinh đẹp như cô sao có thể không có bạn trai được. Nhưng vừa rồi giữa họ xảy ra chuyện gì vậy? Họ cãi nhau sao?

Bạch Minh Ân lắc mạnh đầu, gạt đi những suy nghĩ thừa thãi không đáng có: Dù cô không có bạn trai thì đã sao? Cũng chẳng liên quan gì đến mình, những cô gái xinh đẹp và hoàn hảo như vậy, từ khi sinh ra đã không cùng một thế giới với mình...

Chàng trai cụp mắt xuống, hàng mi lại khẽ rung một lần nữa, giống như quả cà tím bị sương giá đánh úa, nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt lại rơi trở lại vào đôi tay mình.

Tóm lại... bảng thông tin nhập học vừa điền xong này chắc chắn không thể dùng được nữa, nhân lúc còn thời gian, anh vẫn nên đến văn phòng hiệu trưởng lấy một bản tài liệu mới.

Nghĩ đến đây, Bạch Minh Ân cầm những tờ thông tin nhập học còn lại và cuốn hướng dẫn tuyển sinh, quay người bước về phía văn phòng hiệu trưởng.

Trên tờ thông tin nhập học ở trang đầu tiên, ở một ô nào đó có in một dòng chữ không mấy nổi bật: "Học sinh đặc biệt".

...

Khác với những đứa trẻ cùng trang lứa, không có bố mẹ yêu thương...

Không có thức ăn no bụng...

Lớn lên trong trại trẻ mồ côi, không có tiền bạc, không có người thân, thậm chí không có nơi ở, vô gia cư...

Cùng với một chú chó cũng vô gia cư như anh, chen chúc trong căn nhà thuê nhỏ hẹp, ẩm thấp và tối tăm ít người lui tới.

Đây chính là cuộc sống của anh.

Sau khi Bạch Minh Ân làm việc bán thời gian tại cửa hàng tiện lợi xong và trở về nhà, anh dùng chìa khóa mở ổ khóa đã gỉ sét, một chú chó nhỏ lông trắng mượt mà đang vẫy đuôi lao về phía anh.

"Tao về rồi đây, Tiểu Thất."

Bạch Minh Ân mỉm cười đặt chìa khóa xuống ngay cửa, ngồi xổm xuống, ôm chú chó trắng nhỏ đang không ngừng vẫy đuôi trong lòng.

"Mày biết không, tao có tin vui này, tao đã thi đậu vào Học viện Newland rồi đấy. Nghe nói những học sinh tốt nghiệp từ ngôi trường này về sau đều sẽ trở thành những nhân vật quan trọng trong xã hội. Mặc dù tao luôn cảm thấy mình không may mắn, nhưng có thể nằm trong danh sách những học sinh đặc biệt đầu tiên của Học viện Newland dường như là do tao đã quá khắc nghiệt với bản thân mình. Chỉ có điều học phí sẽ hơi khó khăn, nhưng tao nghĩ chỉ cần làm thêm kiếm tiền trong khoảng thời gian này, mọi khó khăn sẽ được giải quyết... chỉ là..."

Bạch Minh Ân ngẩn người, không hiểu vì sao, trong đầu lại hiện lên hình ảnh gặp gỡ cô gái không biết tên ở trường lúc nãy.

Và không hiểu vì sao, khi nhớ đến khuôn mặt kiêu ngạo xinh đẹp của cô, hai má của thiếu niên dần dần ửng lên một màu hồng nhạt.

"Tao bị làm sao vậy, Tiểu Thất..."

Bạch Minh Ân cúi đầu xuống, đôi mắt hạnh nhân trong veo và sáng ngời tràn đầy sự bối rối và lo lắng.

Chú chó trắng nhỏ trong lòng đang mở to đôi mắt đen ướt át, ngước lên đối diện với anh.

Bạch Minh Ân "phì" một tiếng, không nhịn được cười vì những suy nghĩ trong đầu mình: "Tao bị làm sao vậy... sao lại hỏi mày vấn đề này... rõ ràng, mày cũng chỉ là một chú chó con thôi mà..."

Bạch Minh Ân đặt chú chó nhỏ trong lòng xuống, một mình vào nhà vệ sinh rửa mặt trước gương, sau khi thay đồ ngủ, anh ôm Tiểu Thất vào trong lòng dần chìm vào giấc ngủ yên bình.

Dù luôn cố tỏ ra không quan tâm, nhưng anh nghĩ, anh vẫn rất khao khát có được bạn bè.

Và khao khát...

được yêu thương.

...

Nam Ly từ khi sinh ra đến nay đã sống được mười chín năm.

Chưa bao giờ cô cảm nhận rõ ràng như lúc này, cảm giác như một tia sét giữa trời quang giáng thẳng xuống đầu mình.

"Gì cơ, đính hôn ạ?"

Nam Ly đứng trước bàn làm việc của bố, mở to mắt, lần đầu tiên nghe từ miệng bố mình về việc cô sắp đính hôn, thậm chí còn tưởng rằng mình bị ảo giác.

"Đúng vậy, Tiểu Ly, bố đã bàn bạc với chú Lục của Tập đoàn GR và cả hai đã quyết định để con đính hôn với con trai thứ hai của ông ấy."

"Tập đoàn GR..."

Nam Ly cụp mắt xuống, suy nghĩ kỹ càng, cảm thấy cái tên tập đoàn này có chút quen thuộc, khi tỉnh táo lại, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy sự kinh ngạc.

"Bố đang đùa gì vậy?"

Nhị thiếu gia của Tập đoàn GR, chẳng phải chính là kẻ thù không đội trời chung của cô, Lục Sanh hay sao?

Nam Chấn Hải ngồi ở phía bên kia bàn, dù sao cũng là người hiểu con gái nhất, nên phản ứng của Nam Ly trước vấn đề này không khiến ông ngạc nhiên.

"Đúng vậy, đây là quyết định mà bố và chú Lục đã thảo luận và thống nhất rằng hai đứa sẽ kết hôn. Sao vậy, nhìn phản ứng của con, chẳng lẽ con không hài lòng với cuộc hôn nhân này à? Bố còn tưởng rằng con và Lục Sanh từ nhỏ đã quen biết nhau, lại học cùng một trường nên hiểu rõ về nhau, ít nhất cũng có thể phát triển chút tình cảm."

Nam Ly nghe xong trong lòng nghiến răng ken két, bất mãn nói: "... Không phải. Bố, bố cũng biết mà, từ nhỏ con và Lục Sanh đã không hợp nhau, mỗi lần ở cạnh nhau chưa từng nói chuyện tử tế quá ba câu."

"Không có tình cảm cũng không sao, tình cảm vẫn có thể vun đắp bắt đầu từ bây giờ. Hơn nữa, cuộc hôn nhân này con không thể trốn tránh được, mẹ con cũng đồng ý rồi. Chúng ta đều rất hài lòng về Lục Sanh, tuy tính tình hơi xấu một chút nhưng ít ra đơn thuần, không thích chơi bời, đến giờ vẫn chưa từng có bạn gái, điểm này thì nhiều đứa trẻ trong các gia đình quý tộc thượng lưu khác không thể so sánh được. Con còn nhỏ, tất nhiên sẽ không hiểu điều này quý giá thế nào."

Nam Chấn Hải ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt tức giận và bất mãn của Nam Ly, lại thở dài một tiếng.

"Từ nhỏ con đã bị bố và mẹ chiều hư rồi nên bây giờ con không hiểu, bố mẹ làm như vậy là vì muốn tốt cho con. Khi lớn lên con sẽ tự hiểu thôi. Những gì bố mẹ có thể làm cho con cũng chỉ đến thế. Còn về bạn trai mà con đang hẹn hò ở trường, đừng tiếp tục nữa. Con bây giờ nhiều nhất cũng chỉ có thể vui chơi thêm hai năm thôi, nên hãy chia tay sớm đi, đừng để hai bên trở nên khó xử. Dù sao con cũng đã lớn rồi, sau này sẽ không ai có thể bao dung cho sự bướng bỉnh của con như bố mẹ đâu. Huống hồ trước đây không phải con từng yêu anh trai của Lục Sanh sao? Biết đâu sau chuyện lần này, mấy chuyện cũ cũng có thể được xóa bỏ một lần cho xong.”

“Bố…”

Sau khi nói những lời này, Nam Chấn Hải nhìn thấy sắc mặt của Nam Ly không ổn, chỉnh lại cà vạt trên bộ vest rồi quay người bước ra khỏi thư phòng.

Quả nhiên, ngay sau khi Nam Chấn Hải vừa bước ra khỏi phòng, bên trong lập tức vang lên tiếng đập phá đồ đạc.

Nam Ly hất tung tất cả mọi thứ trên bàn làm việc của Nam Chấn Hải xuống đất. Đĩa hoa quả vỡ tan, trái cây bên trên lăn lóc khắp nơi, nhưng Nam Ly vẫn cảm thấy chưa đủ nên rút phích cắm máy tính trên bàn, ném mạnh xuống đất!

Sau đó vang lên giọng nói đầy tức giận của Nam Ly: “Bố đừng hòng!”

Cái gì mà tâm địa đơn thuần, cái gì mà hiếm có khó tìm, chẳng qua là Lục Sanh chưa từng yêu đương nên được coi là hiếm có khó gặp? Nhưng rõ ràng Thẩm Nghiêu của cô cũng đơn thuần mà, không lăng nhăng, chỉ yêu mình cô, lại còn đẹp trai, dịu dàng và biết chiều chuộng cô, tại sao lại không bằng Lục Sanh? Tại sao lại bắt cô chia tay, tại sao chứ!

Tại sao lại bắt cô đính hôn với Lục Sanh, kẻ thù không đội trời chung mà cô chẳng ưa nổi, tại sao lại bắt cô chia tay với Thẩm Nghiêu, chẳng phải chỉ vì Lục Sanh là Nhị thiếu gia của Tập đoàn GR sao nên sẽ không cạnh tranh thương mại với họ, ngược lại còn có thể hợp tác đôi bên cùng có lợi, còn Tập đoàn Empire của Thẩm Nghiêu không chỉ cạnh tranh với nhà cô mà những năm gần đây còn đang bị xuống dốc sao? Đừng tưởng cô là kẻ ngốc!

Trong lòng Nam Ly đầy tức giận, cô muốn phản kháng nhưng lại lo lắng rằng nếu làm vậy, bố mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt và thẻ tín dụng của cô. Trong lúc không tìm ra cách đối phó, cô chỉ đành khóc lóc tìm đến người bạn trai Thẩm Nghiêu, hy vọng anh ta sẽ giúp cô nghĩ cách giải quyết chuyện này.

Bởi lúc này, trong mắt Nam Ly, hai người họ đã trở thành con thuyền cùng chung số phận, như đôi uyên ương bị chia lìa.

Thế nhưng cảm xúc mà Nam Ly vừa dồn nén lại biến mất bởi tiếng báo bận liên tục từ điện thoại.

Thẩm Nghiêu cả đêm không trả lời, biến mất không một dấu vết.

Mà trong tầng lớp thượng lưu, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, chuyện gì cũng khó mà giấu được. Đặc biệt là khi nó xảy ra với Nam Ly, tiểu thư của Tập đoàn Aurora, nhân vật nổi tiếng trong giới thượng lưu.

Chỉ trong một đêm, tin tức về việc người thừa kế Tập đoàn Aurora, Nam Ly, sắp đính hôn với Nhị thiếu gia Tập đoàn GR, Lục Sanh, đã lan truyền khắp tầng lớp thượng lưu.

Trên tờ tạp chí “Newland Daily” số mới nhất, đã đăng tải thông tin hot nhất này trong giới thượng lưu.

Vậy là chỉ sau một đêm ngắn ngủi, tin tức về việc hai Tập đoàn Aurora và GR sắp kết thông gia đã lan truyền ầm ầm khắp trung tâm thành phố trước khi Học viện Newland chính thức khai giảng vào sáng hôm sau.

Sáng hôm sau, vừa bước xuống xe trong bộ đồng phục, Nam Ly đã nhìn thấy Thẩm Nghiêu đang đứng trước cổng trường.

Nam Ly không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của mọi người xung quanh mà chạy thẳng đến chỗ Thẩm Nghiêu, ôm chặt lấy anh ta và khẽ khóc, cố gắng tỏ ra vô cùng ấm ức.

Cô muốn Thẩm Nghiêu thấy rằng cô thực sự không còn cách nào khác nên đành tạm thời đồng ý với việc đính hôn này, chứ không phải là vì cô vẫn còn cơ hội từ chối.

Nam Ly dĩ nhiên không muốn đính hôn với Lục Sanh, kẻ thù không đội trời chung với cô, nhưng cô cũng không muốn mạo hiểm việc bị mất tiền tiêu vặt và thẻ tín dụng.

Nam Ly úp mặt vào lòng Thẩm Nghiêu, trong lòng đầy oán giận, vốn dĩ bố mẹ luôn chiều chuộng cô, nhưng nhớ lại thái độ cứng rắn của bố mẹ trong việc đính hôn tối hôm qua, khiến cô càng thêm tức phẫn khi nghĩ đến khuôn mặt đáng ghét của Lục Sanh.

“Thẩm Nghiêu, anh Nghiêu, anh nói xem… em phải làm sao? Em phải làm sao đây?”

Ánh mắt Nam Ly bối rối, giọng nói yếu ớt đầy nước mắt. Ngay khi cô nhắm mắt lại, vài giọt nước mắt lấp lánh cũng lăn dài trên khóe mắt.

Những người xung quanh đang âm thầm theo dõi cảnh này đều cảm thấy xót xa: Đúng vậy, Nam Ly có lỗi gì đâu? Cô đâu phải cố tình muốn "chân đạp hai thuyền". Rõ ràng cô cũng chỉ là nạn nhân của cuộc hôn nhân ép buộc này…

【Lời tác giả】

Trong câu chuyện về tổng tài học đường và bạch liên hoa, tất nhiên không thể thiếu một cô vợ sắp cưới (chồng sắp cưới) độc ác và đáng ghét rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc