Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 5: Học Sinh Đặc Biệt

Cài Đặt

Chương 5: Học Sinh Đặc Biệt

Nam Ly đã ghét mình đến mức này rồi, vậy thì cô thật sự... thật sự vẫn sẽ đính hôn với mình sao?

Lục Sanh cắn chặt môi dưới, cúi đầu, ngón tay cũng dần siết chặt.

Đúng lúc này, Lục Minh Sinh đột nhiên bước tới, đặt tay lên vai con trai, ánh mắt đầy chắc chắn: "Con bé sẽ đồng ý thôi, Tiểu Sanh."

Lục Sanh bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vui mừng vừa không dám tin: "Thật hả bố?"

Nhưng ngay sau đó, cậu ta lại cúi đầu xuống, vẻ mặt trở nên chán nản: "Nhưng cô ấy ghét con như vậy... người cô ấy thích cũng không phải là con. Với tính cách tự phụ và bướng bỉnh của Nam Ly, chắc chắn cô ấy sẽ không đồng ý đính hôn với một người mà cô ấy ghét như thế. Con hiểu tính tình của cô ấy mà. Bố không cần an ủi con đâu."

"Cho dù bây giờ Tiểu Ly không thích con thì sao? Nhưng điều đó có quan trọng gì chứ, Tiểu Sanh, con là chồng sắp cưới chính thức của con bé, nhìn dáng vẻ của con bây giờ xem, chẳng ra làm sao cả. Là chồng sắp cưới của Tiểu Ly, con phải thể hiện khí chất và thái độ của một người chồng tương lai đúng nghĩa. Ngay cả con cũng không nghĩ rằng Nam Ly sẽ đính hôn với mình, cứ cúi đầu buồn bã như vậy thì ai sẽ thích con, coi trọng con đây?"

Lục Minh Sinh nhìn con trai với ánh mắt đầy nghiêm túc, trên khuôn mặt ông ấy hiện rõ vẻ thất vọng: "Dù sao đi nữa, đừng để tâm đến suy nghĩ của Tiểu Ly, ít nhất bây giờ trước mặt mọi người, con đang mang thân phận là chồng sắp cưới của Nam Ly, thế là đủ rồi. Hãy nhớ, thân phận chồng sắp cưới của con chính là lợi thế lớn nhất. Có danh phận này, cho dù bây giờ Tiểu Ly có thích thằng nhóc Thẩm Nghiêu đến đâu, mối quan hệ giữa họ vẫn không đường hoàng, chỉ có con mới là người bạn đời hợp pháp của con bé, bố nói như vậy con đã hiểu chưa? Tiểu Sanh?"

Lục Sanh dần nhận ra điều gì đó, mở to mắt, vẻ mặt ngạc nhiên: "Bố, ý bố là..."

Lục Minh Sinh gật đầu: "Muốn chiếm được trái tim của Nam Ly, điều con cần làm là tận dụng tốt thân phận chồng sắp cưới này. Chỉ cần mối quan hệ giữa con và Nam Ly có chút cải thiện là được, tình cảm là thứ có thể bồi đắp dần dần. Còn về con bé và Thẩm Nghiêu, qua một thời gian nữa, khi hôn ước giữa con và Tiểu Ly chưa bị hủy bỏ, cộng thêm việc Tiểu Ly dần không còn ghét con như trước. Bố dám khẳng định, thậm chí con không cần phải làm gì, với tính cách của thằng nhóc nhà họ Thẩm, mối quan hệ giữa thằng bé và Nam Ly sớm muộn cũng sẽ gặp vấn đề. Đến lúc đó, hôn sự giữa con và Nam Ly sẽ không ai có thể ngăn cản được nữa."

Nghe xong, trong mắt Lục Sanh tràn đầy niềm vui sướng, cậu ta liên tục gật đầu: "Cảm ơn bố đã nhắc nhở con, bố ạ. Con rất vui, và may mắn vì bố mẹ luôn yêu thương và lo lắng cho con."

"Hơn nữa, lý do khiến thằng nhóc nhà họ Thẩm được Tiểu Ly thích chẳng phải là dựa vào dáng vẻ giả tạo đó hay sao? Thằng bé giả vờ dịu dàng, hiểu chuyện, thì con cũng có thể như vậy; thằng bé giả vờ khoan dung độ lượng, con cũng có thể làm được. Huống hồ, dù tính cách Tiểu Ly có nổi loạn đến đâu, nếu để con bé vì một người đàn ông mà chống lại bố mẹ, bố nghĩ con bé sẽ không làm như vậy đâu. Ở độ tuổi này, bọn trẻ biết gì về tình yêu? Hãy nhớ kỹ, con trai à, bây giờ trái tim của Tiểu Ly chưa hoàn toàn thuộc về con, chịu khó hy sinh một chút, chịu đựng một chút cũng đáng giá. Điều quan trọng nhất của con bây giờ là nắm bắt lấy trái tim của Nam Ly."

Lục Minh Sinh xoa đầu con trai, tiếp tục nói: "Đồ ngốc, con là con trai của bố mẹ, nếu không giúp con thì ai sẽ giúp đây?"

Ánh mắt Lục Sanh rạng rỡ, cậu ta nhận được câu trả lời gần như chắc chắn, tưởng tượng khung cảnh trong tương lai không xa sẽ được ở bên Nam Ly, tâm trạng hân hoan không thể bình tĩnh lại.

Tuy nhiên, ngay sau đó, cậu ta lại chợt nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng bố rời đi, lông mày hơi nhíu lại, sâu trong đáy mắt lộ ra vẻ đấu tranh và do dự.

Nói đi cũng phải nói lại… hình như bố vẫn chưa biết chuyện anh trai từng hẹn hò với Nam Ly phải không?

Có nên nói cho bố biết chuyện anh trai từng yêu đương với Nam Ly không?

Lục Sanh cau mày, vẻ mặt ngày càng phân vân.

Một lúc sau, lông mày cậu ta hơi giãn ra, nhưng trong lòng quyết định không nói cho bố biết chuyện giữ anh trai và Nam Ly.

Thôi… ít nhất bây giờ, tạm thời không nói cho bố biết. Dù thế nào đi nữa, tất cả những chuyện đó cũng đã là quá khứ rồi.

Lục Sanh cúi đầu, dùng hàng mi đen che giấu ánh mắt phức tạp.

...

Học viện Newland

Cuộc thi đấu kiếm thường niên đang diễn ra vô cùng sôi động.

Phát thanh viên ngồi trên khán đài, thông báo qua micro về trận đấu sắp tới: "Tiếp theo sẽ là thành viên lớp ba năm hai, Lục Sanh và thành viên lớp hai năm ba, Thẩm Nghiêu, không biết kết quả của trận đấu này sẽ ra sao? Đếm ngược ba giây, trận đấu chuẩn bị bắt đầu..."

Ngay khi tiếng còi của trọng tài vang lên, Lục Sanh trong bộ đồ đấu kiếm đã bắt đầu hành động.

Đồng thời, tất cả khán giả trên khán đài đều sôi sục, có người thậm chí đứng dậy, nhiệt tình hò reo cổ vũ.

Không chỉ riêng hai thí sinh đấu kiếm Thẩm Nghiêu và Lục Sanh, mà cả hai đều là nhân vật đại diện cực kỳ nổi tiếng tại Học viện Newland, sở hữu lượng fan đông đảo.

Quan trọng hơn, tin tức mới lan truyền trong giới thượng lưu của Newland đã được tất cả học sinh trong trường biết đến, vì vậy hầu hết mọi người đều háo hức muốn xem "drama" này.

Trên sân đấu, một người là chồng sắp cưới được gia tộc chỉ định của tiểu thư Nam Ly Tập đoàn Aurora, một người là bạn trai tin đồn đang trong giai đoạn yêu đương ngọt ngào với tiểu thư Nam Ly.

Tạm thời vẫn chưa thể xác định ai là "chính thất", ai là kẻ thứ ba phá hoại mối quan hệ này. Trên các nền tảng mạng xã hội của Newland, mọi người bàn tán sôi nổi, mỗi người có một ý kiến khác nhau, tranh luận gay gắt nhưng không ai thuyết phục được ai.

Trong tình huống này, đúng là "tình địch gặp nhau, lửa hận bùng lên". Mỗi khi hai người này có bất kỳ hành động nào, mỗi lần chạm mặt chắc chắn đều gây ra những làn sóng lớn trong tầng lớp thượng lưu của Newland.

Cuộc so tài trên sân đấu ngày càng căng thẳng, Thẩm Nghiêu và Lục Sanh không ai nhường ai.

Đám đông hào hứng hét lên, reo hò, thậm chí có người vì quá kích động mà lao thẳng từ chỗ ngồi xuống dưới, nếu không có các thầy cô và nhân viên an ninh đứng sẵn để ngăn chặn thì rất có thể đã xảy ra một vụ ồn ào lớn, trở thành tiêu đề trên trang nhất của tờ "Newland Daily" ngày mai.

Trong khi đó, nhân vật chính còn lại trong câu chuyện tranh chấp giữa hoa hồng đỏ và trắng này lại đang yên lặng ngồi ở một góc khuất trên khán đài.

Nam Ly lúc thì mở gương ra tô son điểm phấn, lúc thì vuốt tóc, đảm bảo rằng nhan sắc của mình hoàn hảo mọi góc độ, đủ sức đối phó với những ống kính chết người từ các phóng viên báo chí luôn rình rập khắp nơi.

Dù sao Nam Ly cũng hiểu rõ, dù mình có ngồi ở góc khuất đến đâu, chỉ cần nơi nào có cô, nơi đó chắc chắn sẽ là trung tâm của thế giới.

Bùi Hiên Nghi ngồi bên cạnh Nam Ly, nhìn trận đấu căng thẳng trên sân mà không khỏi lo lắng thay cho Thẩm Nghiêu.

Năm ngoái, cậu ấy và Thẩm Nghiêu vốn không ưa gì nhau, nhưng giờ đây bỗng nhiên xuất hiện một Lục Sanh khiến hai người họ phải ngầm thỏa thuận hợp tác để cùng nhau đối phó.

Thế nhưng, khi Bùi Hiên Nghi quay sang, thấy Nam Ly đang tỏ ra thờ ơ, tập trung vào việc chỉnh trang nhan sắc, vuốt tóc, kiểm tra nếp gấp váy, tư thế ngồi, thậm chí cả đồ ăn vặt của một cô gái ngồi phía trước, chứ không hề chú ý đến trận đấu.

Bùi Hiên Nghi thấy vậy, khóe miệng giật giật một chút, không nhịn được hỏi: “Cậu không lo lắng sao? Tiểu Ly? Cậu không muốn Thẩm Nghiêu thắng à?”

“Tất nhiên là tớ muốn Thẩm Nghiêu thắng rồi. Dù ai thắng cũng được, miễn là tên đáng ghét Lục Sanh thua là tớ vui rồi.”

Nam Ly vừa nói vừa đặt gương xuống, lạnh lùng hừ một tiếng, ngẩng cằm lên: “Nhưng dù tớ lo lắng cho Thẩm Nghiêu thì có ích gì? Tớ lo lắng thì anh ấy sẽ thắng sao?”

“…” Khóe miệng Bùi Hiên Nghi lại giật giật: Có lý quá, khiến cậu ấy không biết phải trả lời thế nào.

Đúng lúc hai người đang nói chuyện, trên sân đấu đã quyết định thắng bại.

Dù sao Thẩm Nghiêu cũng hơn Lục Sanh một khóa học, chỉ hơn một tuổi nhưng thân hình khỏe mạnh hơn hẳn, chưa kể Thẩm Nghiêu còn gia nhập đội đấu kiếm sớm hơn Lục Sanh một năm.

Khi tiếng còi trọng tài vang lên, kết quả đã rõ ràng.

Lục Sanh không cam lòng cởi áo khoác ngoài của mình, ném thanh kiếm trong tay xuống đất. Việc thua cuộc trước mặt người mình thích khiến lòng tự trọng của cậu ta bị tổn thương.

Ngay lúc đó, Thẩm Nghiêu cũng cởi áo khoác của mình ra.

Lục Sanh không biết có phải do quá mệt hay không, nhưng cậu ta chợt thấy ảo giác... cậu ta nhìn thấy Thẩm Nghiêu, người vốn nổi tiếng hiền lành và tốt bụng trong mắt mọi người, giờ đây lại nở một nụ cười lạnh lùng đầy chế giễu.

Lục Sanh ngẩn người, chưa kịp phản ứng, còn đang nghi ngờ ánh mắt của mình, thì Thẩm Diêu bất ngờ giơ ngón giữa lên rồi từ từ đảo xuống.

Kèm theo đó là vẻ mặt cực kỳ khiêu khích, trông vô cùng đáng ghét và đầy tính thách thức.

Lục Sanh thấy vậy, sắc mặt đen lại, ánh mắt bừng lên lửa giận, nắm chặt hai bàn tay.

Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu cậu ta lóe lên nhiều hình ảnh.

Lời bố cậu ta nói tối qua, quyết tâm của bản thân, ánh mắt của Nam Ly đang ngồi trên khán đài dõi theo cậu ta và cuối cùng là vẻ mặt chế giễu và khiêu khích của Thẩm Nghiêu lúc này…

Lục Sanh hít sâu một hơi, không do dự thêm nữa, lao thẳng về phía Thẩm Nghiêu trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả khán giả, cậu ta siết chặt nắm đấm, đôi mắt tràn ngập lửa giận, đánh thẳng vào khuôn mặt mà từ lâu cậu ta đã muốn đấm nát của Thẩm Nghiêu!

Trong cuộc ẩu đả sau đó, Lục Sanh mới nhận ra một điều, Lục Sanh là Lục Sanh,Thẩm Nghiêu là Thẩm Nghiêu, cậu ta mãi mãi không thể trở thành anh ta.

Muốn chiếm được trái tim của Nam Ly, cậu ta sẽ dùng cách của riêng mình.

...

Cuộc ẩu đả cuối cùng cũng kết thúc.

Nam Ly đưa hai cậu thiếu niên vào phòng y tế, rồi mới yên tâm rời đi. Ngay khi cô xoay người bước đi, vẻ lo lắng ban nãy trên khuôn mặt cô biến mất hoàn toàn, khóe môi cong lên, bước chân nhẹ nhàng, thậm chí còn vui vẻ ngân nga bài hát, ánh mắt toát lên niềm vui sướng.

Phải… sự lo lắng, sợ hãi, buồn bã ban nãy, thậm chí cả những giọt nước mắt giả vờ rơi trước ống kính phóng viên…

Tất cả đều là diễn kịch.

Giờ đây, tâm trạng của Nam Ly cực kỳ tốt, đôi mắt tròn sáng trong trẻo lấp lánh, trông cô tươi sáng và quyến rũ lạ thường: Hỏi thử xem, có gì bằng việc hai người đàn ông đang đứng trên đỉnh cao xã hội thượng lưu có thể bất chấp tất cả, đánh nhau vì cô trước mặt các phóng viên, bạn học, thầy cô và hàng loạt ống kính?

Chắc chắn chẳng bao lâu nữa, những bài báo mới nhất sẽ đăng tải, tất cả mọi người sẽ biết rằng có hai người đàn ông đã từng đánh nhau vì cô trước mặt truyền thông.

Và tất cả sẽ biết rằng cô là một người phụ nữ xinh đẹp, dễ thương, đầy quyến rũ, đồng thời sở hữu những phẩm chất tốt đẹp như lương thiện và biết quan tâm người khác, thật hiếm có làm sao!

Không sai, cứ đưa tin về cô đi, cứ viết về cô như thế đi, hãy để cho mọi người cả thế giới đều biết tới!

Nam Ly càng nghĩ càng hào hứng, vui vẻ đến mức không kiềm được mà nhảy nhót trên đường về lớp.

Đúng lúc cô vừa đi được một đoạn, phía sau bỗng vang lên một giọng nói có chút quen thuộc.

“À… Xin lỗi, bạn học, cậu có biết đường tới lớp ba năm hai đi như thế nào không?”

Bạch Minh Ân vừa hỏi đường, vừa kéo theo một chiếc vali lớn và nặng, tay gãi đầu một cách ngại ngùng, nhìn bóng dáng mảnh mai của cô gái trước mặt.

… Hả?

Nam Ly hơi ngẩn người, từ thế giới mộng tưởng nãy giờ trở về thực tại, quay lại nhìn chàng trai phía sau.

Trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Bạch Minh Ân cũng ngẩn người rồi nhanh chóng tỉnh táo.

Chàng trai vẫn mặc chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần jean đen như lần gặp trước.

" Ai là bạn học của cậu?"

[Lời tác giả]

À, ở đây mình sẽ tiết lộ một chút, thân phận của Bạch Minh Ân không hề tầm thường đâu nhé, phía trước cũng đã cài cắm vài manh mối rồi. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa phơi bày hết, nên nhân vật này sẽ còn nghèo thêm một thời gian nữa (có thể là khá lâu đấy).

Mặc dù đôi khi mình cũng thích những nhân vật nam chính đáng thương nghèo khổ, nhưng nữ chính thì không phải kiểu người đi giúp đỡ kẻ khác thoát khỏi cảnh nghèo đâu nha~

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc