Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 2: Bảo Bố Mẹ Cậu Cố Gắng Hơn Chút Nữa

Cài Đặt

Chương 2: Bảo Bố Mẹ Cậu Cố Gắng Hơn Chút Nữa

Nam Ly một mình trên con đường đi tới lớp học, trên đường đi, cô cảm nhận được ánh mắt chăm chú của những người xung quanh không ngừng đổ dồn về phía mình.

Trong lòng Nam Ly vô cùng khó chịu, không còn chút tự mãn như khi được mọi người chú ý lúc nãy, chỉ muốn cúi gằm mặt xuống để không ai để ý đến mình, nhưng lại buộc phải ngẩng cao đầu, nở nụ cười duyên dáng để giữ "hình tượng nữ thần" trước mặt mọi người. Trong lòng cô đang mắng chửi Bùi Hiên Nghi không tiếc lời gì.

Cái tên Bùi Hiên Nghi đáng ghét, rốt cuộc đã chết ở đâu rồi, chẳng lẽ không biết cô là đứa mù đường sao...

Nam Ly vừa bước tiếp vừa nở nụ cười, đồng thời nhìn sang vài tòa nhà màu trắng bằng đá cẩm thạch có vẻ ngoài trông giống hệt nhau. Sau khi đánh giá một lúc, cô dựa vào trí nhớ của mình và bước vào một trong những tòa nhà giảng dạy.

Là đây rồi... chắc chắn là chỗ này.

Nam Ly lẩm bẩm trong lòng một lúc, ban đầu bước chân còn tỏ ra do dự, nhưng sau đó cô quyết đoán bước vào.

Số lượng học sinh tụ tập xung quanh ngày càng đông, chen chúc từng lớp trong từng lớp, vây kín chỗ Nam Ly đang đứng, một số người thậm chí bắt đầu reo hò náo nhiệt, có người đã lấy máy ảnh ra và liên tục chụp "tách tách" về phía Nam Ly.

"A a a a! Nữ thần Nam Ly thật đẹp quá, em nhập học vào đây chỉ để được nhìn thấy đàn chị Nam thôi đó, thật sự quá đẹp!"

"Đúng là nữ thần hạ phàm, đàn chị Nam hãy nhìn về phía em này!"

"Nhìn em này, Nam Ly, nhìn em đi!"

"Hãy nhìn chúng em đi đàn chị Nam!"

Trong lòng Nam Ly bực bội: Đúng là một đám ngu ngốc.

Mày hơi nhíu lại, nhưng ngay giây tiếp theo cô nâng mặt lên nở nụ cười, mắt không chớp nhìn vào những ánh đèn flash đang nhấp nháy, bước đều không ngừng giữa đám đông, nụ cười trên khuôn mặt vẫn rạng rỡ và đoan trang.

Lục Sanh đang đeo cặp sách, phía sau còn có vài tên đàn em cao thấp cao thấp khác nhau, từ xa đi đến trường học. Nhìn thấy cảnh này, cậu ta hơi khựng lại.

Ánh mắt Lục Sanh dừng ở trên người Nam Ly, đến khi phản ứng lại, cậu ta khẽ nhếch môi, trên môi phát ra một tiếng hừ lạnh mang vẻ chế giễu.

"Hừ, có gì ghê gớm đâu."

Cậu thiếu niên quay người, tiếp tục vác chiếc cặp trên vai, không ngoảnh đầu lại mà nhanh chóng rời đi.

Mặc dù không nhớ đường đến lớp học, nhưng Nam Ly vẫn dựa vào trực giác mà đoán đúng hướng.

Đứng cách cửa lớp không xa, sau khi nhìn thấy bảng tên "Lớp ba năm hai" ở trước mặt, Nam Ly khẽ cong môi, trong lòng nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Dù sao thì, một khuyết điểm như mù đường sao có thể để lộ ra rồi bị người khác biết chứ? Trong mắt đám ngu ngốc kia, cô nhất định phải là hình mẫu hoàn hảo không tì vết. Nam Ly sao có thể có khuyết điểm được? Cô phải hoàn hảo.

Không đúng, cô vốn đã rất hoàn hảo, từ "hoàn mỹ không tì vết" chính là nói về cô.

Nghĩ đến đây, khóe miệng Nam Ly khẽ cong lên đắc ý, cô đưa ngón tay lên, nhận thấy ống kính điện thoại ở bên cạnh, thế là giả vờ e thẹn vuốt nhẹ mái tóc bên tai.

Khi nghe thấy tiếng hít thở kinh ngạc của đối phương, trong lòng Nam Ly càng thêm hài lòng. Cô ngẩng cằm lên, tiếp tục bước về phía cửa lớp.

Tuy nhiên, mới đi được vài bước, trước mắt đã bị một người khác chặn lại.

Nam Ly ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, mái tóc dài hai bên mặt đồng thời bay ngược ra sau, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế cùng đôi mắt hạnh nhân sáng long lanh đầy sức sống, khiến người khác không thể bỏ qua.

Nam Ly nhíu mày, nhìn cậu thiếu niên trước mặt một lúc, rồi hơi khó chịu gọi tên đối phương: "Lục Sanh."

Lục Sanh từ sáu tuổi đã cùng cô nhập học vào Học viện Newland, là Nhị thiếu gia của Tập đoàn GR và cũng là kẻ thù không đội trời chung của cô.

Cậu ta ghen tị vì cô có thành tích xuất sắc, tài năng nghệ thuật, học vấn và thể thao đều nổi bật, giành mất danh hiệu "Nhân vật tiêu biểu được chú ý nhất năm" mà cậu ta cho rằng đáng lẽ phải thuộc về mình. Dù có cố gắng đến đâu, cậu ta vẫn luôn bị cô vượt mặt, mỗi năm vì thứ hạng học tập mà cậu ta bị người ta gọi là "Vua về nhì."

Vì vậy, Lục Sanh luôn oán hận cô, tâm hồn non nớt của cậu ta bị tổn thương không ít, dần dần phát triển thành việc so kè với cô ở mọi thứ nhưng luôn bị cô vượt xa. Có lẽ qua nhiều năm, cậu ta càng trở nên méo mó và đen tối, nhất quyết muốn tranh đua với cô cho bằng được.

Nghĩ đến đây, Nam Ly khẽ cong môi, trong lòng càng tự mãn, ánh mắt thoáng hiện vẻ xấu xa, cô bước tới trước mặt Lục Sanh.

"Lại gặp nhau rồi đấy, Vua về nhì, hy vọng năm mới cậu đừng thua thảm quá nhé."

Nam Ly nhìn theo bóng lưng của cậu ta, khẽ nhếch môi hừ một tiếng, rồi lại ngẩng cao đầu bước vào lớp với dáng vẻ kiêu ngạo.

Vừa vào trong, ánh mắt đầu tiên cô nhìn thấy là Bùi Hiên Nghi đã ngồi sẵn trên ghế.

Nam Ly khựng lại, trong mắt thoáng qua một tia tức giận rồi biến mất.

Cô bước thẳng đến chỗ ngồi, sau đó không thèm liếc mắt nhìn cậu ấy thêm lần nào nữa.

Nam Ly đến không quá sớm, trên bàn đã chất đầy thư tình cùng vô số hộp quà tinh xảo.

Vừa ngồi xuống, các công tử tiểu thư đã chờ đợi từ lâu lập tức vây quanh vị trí của Nam Ly, người nói người cười, ồn ào không ngớt.

Bình thường, Nam Ly ghét nhất những kẻ ngu ngốc này đến gần mình, dù cô chỉ thích hưởng thụ ánh mắt sùng bái và ngưỡng mộ của họ. Nhưng nếu họ đến quá gần, đối với cô đó chính là một sự xúc phạm.

Nhưng bây giờ, Nam Ly vẫn cong môi, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ, những ngón tay đeo găng tay ren tinh xảo và nhẫn kim cương cầm lấy một trong những bức thư tình đặt trên bàn, cố ý nói về phía Bùi Hiên Nghi: “Yên tâm đi, lớp trưởng, đàn anh và mọi người… Những bức thư tình mà mọi người viết, tớ sẽ đọc kỹ từng bức.”

Vừa dứt lời, xung quanh lại vang lên tiếng hít thở và xì xầm, các cô gái nhìn Nam Ly với ánh mắt càng thêm ngưỡng mộ, còn các chàng trai thì nhìn cô với ánh mắt đầy tình cảm.

Gia thế cao quý, xinh đẹp, hiền lành và dịu dàng... những từ này luôn đại diện cho Nam Ly.

Cô chính là nữ thần của toàn bộ Học viện Newland, là nguồn cảm hứng trong lòng mọi người, là nhân vật quan trọng không thể chối cãi của trường. Thế nhưng, khác với những cậu ấm cô chiêu khác – mang dáng vẻ kiêu ngạo, xa cách, thậm chí có người còn độc mồm ác miệng, xem trời bằng vung khiến ai cũng thấy khó gần – Nam Ly lại không như vậy.

Nam Ly khác biệt hoàn toàn với tất cả họ, cô là người đặc biệt nhất. Cũng chính vì điều đó mà Nam Ly được tất cả mọi người ở Học viện Newland tôn trọng và yêu mến, bất kể nam hay nữ.

Cảm nhận được những cảm xúc ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, lòng tự mãn và kiêu hãnh của Nam Ly ngày càng tăng lên.

Cô khẽ cong mắt, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đã được chăm chút tỉ mỉ, mỗi sợi đều tỏa ra hương thơm.

Ở góc phòng, Lục Sanh dùng sách che nửa khuôn mặt, vừa lơ đãng đọc sách trong tay, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Nam Ly.

Thấy cảnh này, cậu ta lại nhếch mép phát ra tiếng chê bai: "Chậc, thật giả tạo."

Một ngày học nhanh chóng kết thúc.

Nam Ly mau chóng thu dọn đồ dùng học tập và sách vở trên bàn, thực ra, cô vốn không chú ý nhiều đến các bài giảng hàng ngày ở trường.

Hầu như mỗi ngày gia đình đều sắp xếp gia sư dạy kèm riêng cho cô, chương trình học ở trường cô đã thuộc nằm lòng, thậm chí đã học xong hai năm cuối và đang tiếp tục học chương trình đào tạo cao hơn.

Mỗi ngày đến Học viện Newland chỉ là hình thức mà thôi.

Sau khi thu dọn xong đồ đạc trong cặp, Nam Ly định quay người rời đi nhưng bị Bùi Hiên Nghi chặn lại.

Trong lòng Nam Ly vẫn còn đang bực tức vì chuyện hồi sáng, khi nhìn thấy Bùi Hiên Nghi, cơn giận vốn đã nguôi ngoai lại bùng lên.

Cô thẳng thừng bước qua như thể cậu ấy không hề tồn tại.

Chàng trai phía sau dần dần chạy theo nhanh hơn, nhưng Nam Ly không thèm ngoảnh đầu lại, chỉ cong môi, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng, trong lòng vừa tức giận vừa cảm thấy oan ức.

Đúng lúc Nam Ly bước nhanh hơn, cô vô tình không chú ý đường đi và va chạm mạnh với một người phía trước.

Chàng trai trước mắt loạng choạng vài bước rồi ngã xuống đất, mấy tờ giấy và quyển bài tập trong tay rơi tung tóe, bay lộn xộn khắp nơi.

Chàng trai mặc áo sơ mi trắng tay ngắn sạch sẽ, quần jean cũ đã bạc màu, mái tóc vàng nhạt bồng bềnh có vài lọn dính vào má, gương mặt rất đẹp, làn da trắng mịn trông như sứ có thể dùng tay bóp nát. Khí chất trong sáng, đôi mắt hạnh nhân sáng rực và rất giống với Nam Ly.

Vóc dáng chàng trai quá gầy yếu nên khi va chạm với Nam Ly, anh nhanh chóng ngã xuống đất.

Khi ngã, anh kêu lên một tiếng, không phải vì đau mà vì nhìn thấy những tài liệu rơi vãi trên mặt đất.

Nam Ly liếc nhìn anh, tâm trạng hiện tại cực kỳ tệ, việc cô xin lỗi tên ngốc nghèo hèn này quả thực là chuyện viển vông. Đôi lông mày hơi nhíu lại lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, ánh mắt thoáng qua sự kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống, nhưng do thói quen giả vờ lâu năm nên cô không để lộ hoàn toàn, khóe miệng vẫn vô thức cong lên.

Nam Ly thậm chí chẳng thèm nhìn những tài liệu rơi vãi dưới đất, huống hồ Học viện Newland không phải nơi mà ai cũng có thể vào được, chắc hẳn đây là con cháu của một nhân viên nào đó trong Học viện, tóm lại, loại người này muốn vào Học viện Newland —đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Nam Ly đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu nhìn chàng trai đang cúi người vội vàng nhặt những thứ rơi vãi trên mặt đất. Dần dần, bàn tay anh di chuyển đến gần chân Nam Ly.

Chàng trai ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt nhìn Nam Ly rồi nhanh chóng dời đi, trên má ửng đỏ lên một chút, giọng nói mang chút áy náy: “Xin lỗi... cái đó... xin hỏi, có thể...”

Nam Ly cúi xuống, lúc này mới nhận ra rằng gót giày của mình đang đè lên một tờ giấy đầy chữ.

Cô nhếch môi, ánh mắt thoáng qua một tia xấu xa, từ từ nhấc gót giày lên.

Khi chàng trai vừa lộ vẻ vui mừng, miệng liên tục nói "cảm ơn" thì Nam Ly đột nhiên lại dẫm mạnh gót giày xuống, dùng lực giẫm lên tờ giấy vài lần, sau đó đá mạnh tờ giấy đã nhàu nát và rách một lỗ to về phía anh.

Chàng trai cúi đầu, nhìn hành động của Nam Ly hơi ngẩn người. Khi ngẩng đầu lên, những lọn tóc vàng nhạt trên trán bị gió thổi nhẹ lay động, đôi mắt hạnh nhân rất giống Nam Ly nhìn cô với ánh mắt hơi ngạc nhiên.

Còn cô thì nhẹ nhàng kéo khóe miệng, cúi đầu xuống, đôi bông tai tinh xảo và sang trọng bên tai lắc nhẹ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt tròn xinh đẹp lúc này đang ánh lên niềm vui rạng rỡ, trong sáng và ngây thơ.

Cô an ủi: “Không sao đâu, lần sau bảo bố mẹ cậu cố gắng hơn chút nữa là được mà! Ai bảo tôi là A chứ?”

【Tác giả có lời muốn nói】

Đây là đoạn gặp gỡ điển hình giữa tổng tài bá đạo và bạch liên hoa trong truyện học đường! Họ đã gặp nhau!! Thật ngọt ngào!!! (Đã bị ngọt ngất)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc