Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 27: Trốn Thoát

Cài Đặt

Chương 27: Trốn Thoát

Một tuần cứ như vậy dần trôi qua, những người bên ngoài vẫn chưa tìm thấy Nam Ly.

Còn Nam Ly thì mỗi ngày đều sống trong cái kho cũ tối tăm này, luôn ở cùng Bạch Minh Ân.

Dù là ăn cơm, ngủ… thậm chí khi Nam Ly vào phòng tắm để tắm rửa, Bạch Minh Ân cũng sẽ đứng ngoài cửa, dùng ánh mắt khó hiểu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cô.

Mỗi ngày Bạch Minh Ân chỉ ra ngoài một lúc, khi trở về anh sẽ mang đến cho Nam Ly những món đồ ăn vặt và trái cây mà cô cần, cùng với các vật dụng sinh hoạt khác.

Cho đến tận bây giờ, Nam Ly vẫn không nghĩ rằng tất cả những chuyện này có thể do một mình Bạch Minh Ân làm ra.

Vì vậy... chắc chắn bên ngoài có người đang giúp anh.

Chỉ là… người đó là ai đây…

Nam Ly ngồi trên bàn ăn, cúi mắt xuống, ngồi đối diện với Bạch Minh Ân vừa ăn vừa suy nghĩ.

Vào lúc này, hàng loạt khuôn mặt hiện lên trong đầu cô, cuối cùng dừng lại ở một gương mặt cụ thể.

Khi đã suy nghĩ ra đáp án, đôi đũa trong tay Nam Ly cũng từ từ ngừng lại.

Nam Ly đặt bát đũa xuống, trong lòng bắt đầu có những phỏng đoán mơ hồ.

“… Sao vậy? Tiểu Ly?”

Thấy cô đặt đũa xuống, Bạch Minh Ân cũng theo đó đặt bát đũa của mình xuống.

Bạch Minh Ân ngẩng đầu nhìn về phía Nam Ly, trong ánh mắt thoáng qua một chút hoang mang nhưng sau đó vẫn cố gắng mỉm cười, giọng điệu như đang lấy lòng: “Tiểu, Tiểu Ly… Có phải bữa cơm anh làm không hợp khẩu vị của em không?”

Ngay khi nghe thấy giọng nói của Bạch Minh Ân, Nam Ly lập tức thoát khỏi dòng suy nghĩ, sau đó mỉm cười với anh, đồng thời trong lòng dâng lên cảm giác ghê tởm và bực bội khó tả.

Nhưng may mắn thay… Sau một tuần sống chung với Bạch Minh Ân, anh đã giảm bớt sự cảnh giác đối với cô.

Xem ra… đã đến lúc cô thực hiện kế hoạch trốn thoát của mình rồi.

Nghĩ đến đây, Nam Ly ngồi đối diện với Bạch Minh Ân, một lần nữa ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng không chút cảm xúc nhìn Bạch Minh Ân đầy vẻ âm u.

Đến bây giờ, Nam Ly mới hiểu tại sao khi lần đầu tiên gặp Bạch Minh Ân, ngay từ cái nhìn đầu tiên thôi là cô đã có cảm giác chán ghét khó tả.

Hóa ra… đó là giác quan thứ sáu trong tiềm thức của cô đang mách bảo, người đàn ông trước mặt này chính là khắc tinh* định mệnh của cô.

(*)một số người có vận mệnh xung khắc, không mang lại may mắn cho người khác

Nam Ly nhếch mép, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ giễu cợt lạnh lùng, nhưng ngay sau đó lại nở một nụ cười rạng rỡ, cầm bát đũa trên bàn lên.

“Anh nghĩ nhiều quá rồi đấy, Minh Ân, món ăn anh nấu rất ngon, luôn là món ăn yêu thích của em.”

Lời vừa dứt, Bạch Minh Ân lập tức thở phào nhẹ nhõm, nắm đấm siết chặt trên đầu gối cũng từ từ buông lỏng, mi mắt run nhẹ, đôi mắt vẫn còn ươn ướt : “Cảm ơn… cảm ơn em, Tiểu Ly.”

“Em chịu ăn món ăn anh nấu , thật sự là tốt với anh quá rồi.”

Cậu thiếu niên tóc vàng da trắng, khi cười trông thật sạch sẽ, thánh thiện, đôi mắt còn đọng lại những giọt nước mắt trông như một thiên thần.

Nam Ly quay đầu đi, không hiểu vì sao trong lòng chợt dâng lên một cảm giác mắc ói.

Sau đó lại không kiềm chế được, cảm giác buồn nôn từ dạ dày trào lên cổ họng.

Nam Ly cố nhịn nhưng cuối cùng không chịu nổi, đưa tay ôm ngực, cô bắt đầu nôn khan trên bàn ăn trước mặt Bạch Minh Ân.

“Em sao vậy? Tiểu Ly?”

Ánh mắt Bạch Minh Ân lập tức tràn đầy hoảng loạn, anh chạy vội đến bên cạnh Nam Ly, lo lắng nắm lấy bàn tay run rẩy của cô.

Lúc này, sắc mặt Nam Ly tái nhợt đến đáng sợ, nhìn bàn tay bị Bạch Minh Ân nắm chặt, cố gắng kiềm chế cảm giác ghê tởm để không rút tay lại ngay lập tức.

“… Em không sao.”

Ánh mắt lo lắng của Bạch Minh Ân dừng lại trên khuôn mặt Nam Ly một lúc, sau đó không biết nghĩ đến điều gì, khuôn mặt anh tràn đầy niềm vui.

“Tiểu Ly… Tiểu Ly… Em nghĩ xem, liệu có phải em đang mang thai không? Những ngày qua, chúng ta…”

Bạch Minh Ân càng nói, khuôn mặt càng đỏ lên, xấu hổ đến mức không dám tiếp tục: “Nếu Tiểu Ly thật sự mang thai, vậy chẳng phải… anh sẽ trở thành bố rồi sao?”

Trái ngược hoàn toàn với Bạch Minh Ân đang chìm đắm trong niềm vui và hạnh phúc.

Là Nam Ly với sắc mặt tái nhợt như bị sét đánh giữa trời quang đang ngồi sững sờ bên cạnh anh.

Đúng rồi, sao cô có thể quên…

Những ngày qua, cô luôn ở cùng Bạch Minh Ân trong cái kho tối tăm này, ngày nào anh cũng quấn lấy cô, hầu như không sử dụng biện pháp tránh thai, nếu cô thật sự mang thai… thì phải làm sao?

Chẳng lẽ cô sẽ phải sinh ra đứa con của một kẻ rác rưởi, ngu xuẩn như thế này sao? Đừng đùa nữa, chỉ nghĩ thôi đã thấy ghê tởm rồi.

Những kẻ bên ngoài cũng đều là lũ ngu! Đến giờ vẫn chưa tìm thấy cô, rốt cuộc vẫn phải dựa vào chính mình để tìm cách…

Nghĩ đến đây, trong mắt Nam Ly lóe lên quyết tâm... Xem ra, kế hoạch trốn thoát phải được đẩy lên sớm hơn.

Nam Ly một bên suy nghĩ, một bên ôm chàng trai tóc vàng vẫn còn đang kích động, ánh mắt tràn ngập niềm vui.

Nhiệt độ từ cơ thể Nam Ly dần truyền sang anh khiến chàng trai dần bình tĩnh lại một chút, ánh mắt trìu mến nhìn Nam Ly.

Nam Ly nghiêng người, né tránh ánh mắt của Bạch Minh Ân, trong mắt tràn đầy sự căm hận và tàn nhẫn. Cô nghiêng đầu, tay đặt lên bụng, tựa vào ngực anh: “Minh Ân… Nhưng con của chúng ta… nên đặt tên là gì đây? Với lại… nếu chúng ta muốn tiếp tục ở bên nhau, chúng ta sẽ giải thích với bên ngoài thế nào về đứa trẻ? Dù sao trong mắt họ, chúng ta là anh em mà, một cặp anh em đã biến mất không một dấu vết. Hay là… chúng ta nghĩ cách ra ngoài đi, em tin rằng con của chúng ta cũng không muốn sống cả đời ở đây đâu.”

“Yên tâm đi, anh sẽ nghĩ cách, Tiểu Ly…”

“Đến lúc em sinh cục cưng của chúng ta xong, anh sẽ đưa em ra ngoài, đến một nơi không ai biết chúng ta để sống.”

Tốt lắm, cái tên khốn kiếp, ngu xuẩn này, hóa ra sớm đã tính toán hết rồi!

Nam Ly dựa vào lòng Bạch Minh Ân, ánh mắt tràn đầy tàn ác, chỉ muốn lập tức đưa tay bóp chết anh!

Đừng hỏi là cô có chịu sinh con cho anh hay không, dù có sinh! Cô nhất định sẽ bóp chết nó ngay lập tức!

Sự giận dữ trong mắt Nam Ly càng ngày càng sâu, nhưng một lúc sau lại bị ép xuống, cô mỉm cười nhìn anh, thậm chí khóe mắt cũng rơi vài giọt nước mắt cảm động: “Được, Minh Ân, khi chúng ta có con, chúng ta sẽ sống bên nhau thật tốt, đến một nơi không ai biết chúng ta.”

Bạch Minh Ân nhìn Nam Ly trước mắt, cứng đờ người trong chốc lát rồi mới tỉnh táo, ánh mắt tràn đầy cảm động và ngập nước mắt: Tiểu Ly... Tiểu Ly thật sự tốt với anh quá...

Không chỉ nguyện ý ở bên cạnh anh, không trách cứ anh... bây giờ còn hứa hẹn sẽ sinh con cho anh, ở bên anh suốt đời...

Khi Tiểu Ly thật sự có bé con của mình, cô sẽ không bao giờ rời bỏ anh nữa... Như vậy thì họ có thể sống cùng nhau suốt đời...

Càng nghĩ, Bạch Minh Ân càng xúc động, có chút ngượng ngùng ôm Nam Ly lên lần nữa, đè cô xuống ghế sofa.

"Tiểu Ly... Tiểu Ly..."

Chiếc sofa bị đè ép liên tục, một lúc sau, Nam Ly vừa kêu lên theo nhịp đẩy của anh, vừa lén đưa tay vào túi áo của Bạch Minh Ân.

Đây là điện thoại di động mà vừa nãy cô cố tình ôm anh, sờ được từ túi áo của anh.

Còn mật khẩu điện thoại của Bạch Minh Ân... cô cũng đã lén nhìn thấy khi đứng phía sau anh.

Với chút sức lực cuối cùng, Nam Ly nhét chiếc điện thoại vào trong tấm chăn trên ghế sofa. Không lâu sau đó, cô lại ngất đi.

...

Khi Nam Ly tỉnh dậy lần nữa, điều đầu tiên cô nhìn thấy là mình đã được bế vào phòng ngủ, đã thay quần áo và được đắp chăn rất cẩn thận.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Nam Ly thở phào nhẹ nhõm, phản ứng đầu tiên của cô là: May mà lúc nãy cô không giấu điện thoại trong túi áo của mình.

Dường như Bạch Minh Ân không có ở đây, xung quanh căn phòng trống vắng.

Nếu như anh có ở nhà kho, Nam Ly chắc chắn rằng anh sẽ nằm ngủ bên cạnh cô ngay lúc này.

Còn về chiếc điện thoại...

Nam Ly hơi sững sờ, vừa nhận ra vấn đề lập tức vội vàng ngồi dậy khỏi giường, vén chăn lên, chạy bước nhỏ tới ghế sofa.

Xung quanh ghế sofa đã được dọn dẹp gọn gàng, thùng rác cũng đã được đổ và thay túi mới.

Lúc này trong phòng khách không có ai.

Như vậy có nghĩa là Bạch Minh Ân đã đi ra ngoài. Giống như thường lệ, anh luôn nhân lúc cô ngủ say mà lẻn ra ngoài mua đồ ăn và các vật dụng cần thiết, thời gian còn lại thì gần như không rời cô nửa bước.

Tuy nhiên... may mắn là những ngày qua cô tỏ ra khá ngoan ngoãn nên Bạch Minh Ân không còn hạn chế việc cô tự do di chuyển trong nhà kho cũ kỹ này nữa.

Nam Ly bước đến ghế sofa, vén tấm chăn mỏng lên, tìm trong khe hở giữa lớp ghế sofa, rút ra chiếc điện thoại di động rồi thở phào nhẹ nhõm.

Khóe môi cô từ từ nhếch lên, khi màn hình được bật sáng, ánh sáng từ điện thoại chiếu lên khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc thắng của cô, Bạch Minh Ân à, chẳng bao lâu nữa sẽ là ngày giỗ của anh.

Chỉ cần cô nhấn gọi một cuộc điện thoại thì...

Nam Ly nâng ngón tay lên định ấn vào nút gọi, biểu cảm méo mó, khuôn mặt tràn đầy vẻ âm u và hả hê.

Nhưng ngay vào giây tiếp theo, vô số tin tức trong thời gian vừa qua tự động hiện lên trên màn hình điện thoại.

Nam Ly khựng lại, cúi đầu nhìn lướt qua những tin tức đó, vẻ kinh ngạc lập tức hiện rõ trên gương mặt cô.

Trong nháy mắt, điện thoại tuột khỏi ngón tay cô rơi xuống đất.

...

"Anh về rồi đây, Tiểu Ly."

Cửa nhà kho được mở bằng chìa khóa, ngay sau đó là Bạch Minh Ân xuất hiện với đủ loại túi lớn túi nhỏ trên tay.

Trên khuôn mặt Bạch Minh Ân mang theo nụ cười, anh vừa đi mua một loạt sản phẩm mà phụ nữ cần dùng trong thời kỳ mang thai.

Chàng trai dường như đã trưởng thành rất nhiều chỉ sau một đêm, khuôn mặt non nớt ngày nào dần dần trở nên chững chạc và sắc nét hơn, trông anh già dặn hơn hẳn.

Có que thử thai, thực phẩm bổ dưỡng, gối ngủ, túi giữ nhiệt và cả bao cao su.

Nhưng khi Bạch Minh Ân vừa đặt hết những thứ anh mua lên ghế sofa, anh bỗng nhận ra rằng lúc này Nam Ly không có trong phòng khách.

Cả căn phòng im ắng, không một tiếng động, giống như không có một bóng người.

Chẳng lẽ là Tiểu Ly... đã trốn thoát rồi, cô lại không cần anh nữa sao?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Bạch Minh Ân thoáng qua một tia hoảng sợ: "Tiểu Ly... Tiểu Ly?"

Anh cuống cuồng chạy vào phòng, tất cả những món đồ mới mua trên ghế sofa đều rơi xuống đất, anh cũng không thèm quay đầu lại, khuôn mặt tái nhợt, bất chấp tất cả.

Và khi Bạch Minh Ân chạy đến phòng ngủ, nhìn thấy Nam Ly đang ngồi bên mép giường trong bóng tối, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, Bạch Minh Ân thở dài một hơi, khuôn mặt dần dần hồng hào trở lại.

Ngay sau đó, chàng trai cong môi, bước đến gần cô.

"Tiểu Ly..."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc