Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nam Ly không nhớ mình đã hôn mê bao lâu mới tỉnh lại.
Chỉ biết là lúc cô tỉnh dậy, vừa hơi nhúc nhích sang một bên thì đã cảm nhận được trên người mình dường như đụng phải một thứ gì đó mềm mại và kỳ lạ.
Khi Nam Ly mở mắt ra, điều đầu tiên cô nhìn thấy chính là Bạch Minh Ân đang đè lên người cô.
Trên người Bạch Minh Ân chẳng mặc gì cả, chỉ đắp một tấm chăn mỏng làm lộ ra da dẻ trắng trẻo của anh, trên đó còn hiện rõ nhiều vết thương do bị ngược đãi, đến giờ vẫn chưa lành hẳn.
Cái đầu màu vàng dựa vào ngực Nam Ly, hình như lúc ôm cô ngủ, anh rất yên giấc, thậm chí khóe môi còn hơi cong lên, tuy nhiên, dưới hốc mắt anh lại xuất hiện hai quầng thâm đen khá rõ.
Ngay cả lúc này, tay của Bạch Minh Ân vẫn đang ôm chặt lấy eo của Nam Ly, gần như cả thân thể anh đều phủ lên người cô. Cả hai đều trần truồng, thân mật không khoảng cách.
Trên ghế sofa hỗn độn, xung quanh càng thêm bừa bãi, khi mũi bắt đầu ngửi thấy mùi lạ, đột nhiên Nam Ly hoàn toàn tỉnh táo, ký ức trước khi bất tỉnh lập tức ùa về trong đầu, đôi mắt cô chợt mở to.
...
Vào thời điểm này, trung tâm Newland đang rơi vào sự hỗn loạn chưa từng có.
Còn Học viện Newland, giờ đây thiếu đi người đáng tin cậy, càng trở nên rối ren hơn.
Đầu tiên là Tập đoàn Aurora thông báo rằng con trai và con gái của họ hầu như mất tích cùng lúc ở khu vực gần Học viện Newland, cảnh sát trong trung tâm Newland đang lùng sục khắp nơi, các khu vực đều đang trong tình trạng cảnh giác cấp độ một.
Sau đó, phóng viên của tờ "Newland Daily" đã điều tra ra được, Bạch Minh Ân nhập học tại Học viện Newland với danh nghĩa học sinh nghèo, thực chất là thiếu gia thật bị thất lạc từ nhỏ của nhà họ Nam. Còn nữ hoàng Nam Ly của Học viện Newland, người luôn xuất hiện tại các sự kiện với tư cách là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Aurora, hóa ra không cùng huyết thống với nhà họ Nam, mà chỉ là một đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi từ cô nhi viện.
Thậm chí trong lúc vợ chồng chủ tịch của Tập đoàn Aurora đang lo lắng tìm kiếm hai người thừa kế của nhà mình mà không có thời gian để ý đến những việc khác, các phóng viên của Học viện Newland còn tiếp tục phát hiện ra nhiều hành động cực đoan của tiểu thư Tập đoàn Aurora, thường xuyên nói một đằng làm một nẻo, ỷ mạnh hiếp yếu.
Về vấn đề này, các phóng viên của tờ "Newland Daily" cho biết: Sự việc được lần này vô cùng nghiêm trọng và xấu xa. Liên quan đến diễn biến tiếp theo của sự kiện này, họ sẽ tiếp tục cập nhật.
...
Nam Ly cũng không biết tại sao, đột nhiên cô rơi vào cảm giác lo lắng sâu sắc.
Cô nhíu chặt mày, vuốt ve vùng ngực của mình, không hiểu sao cảm giác lo lắng trong lòng ngày càng rõ rệt hơn.
Không lâu sau, Bạch Minh Ân tỉnh dậy, bản thân anh vốn dĩ cũng không ngủ sâu giấc.
Khi tỉnh dậy, anh vừa ôm chặt Nam Ly trong lòng, vừa không ngừng gọi tên cô.
“Tiểu Ly, Tiểu Ly…”
Bạch Minh Ân nhẹ nhàng gọi cô vài tiếng, khóe mắt anh bắt đầu rưng rưng nước mắt, khi anh tỉnh lại và nhìn thấy Nam Ly ở ngay trước mặt, hốc mắt dần trở nên ướt át, như thể vừa tìm lại được cảm giác an toàn rồi lại ôm chặt Nam Ly vào lòng.
Đầu tóc vàng mềm mại của anh vùi vào ngực Nam Ly, đầy vẻ phụ thuộc mà cọ cọ cô.
“Tiểu Ly…”
Anh lại gọi cô một lần nữa.
Ngay sau đó, anh bắt đầu lại áp sát lên người Nam Ly, tiếng gọi cứ thế vang lên mang theo sự mê đắm.
Tiếng thở gấp ngày một lớn hơn, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống người cô.
Từ lúc nãy, cả hai đều không mặc quần áo.
Nam Ly vừa vòng tay ôm Bạch Minh Ân, vừa giả vờ ngoan ngoãn phát ra tiếng rên rỉ, đồng thời quấn lấy eo của anh.
Dường như Bạch Minh Ân không ngờ rằng cô sẽ đáp lại mình, trong đôi mắt đẫm lệ, ánh nhìn tràn đầy sự ngạc nhiên và vui mừng hướng về phía cô.
“Tiểu Ly…”
Nam Ly lại tiếp tục ôm lấy eo của Bạch Minh Ân và rên rỉ, cảm nhận cơ thể ngày càng nóng bỏng của anh.
Nhưng ngay sau đó, trong mắt cô ánh lên những cảm xúc khó đoán: Giờ đây cô phải nghĩ cách để khiến tên ngu ngốc đáng chết này giảm bớt sự chú ý và...
Cô phải nhanh chóng lấy lại điện thoại để biết tin tức bên ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








