Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 28: Ghét Anh

Cài Đặt

Chương 28: Ghét Anh

Đồ khốn nạn không biết xấu hổ này, có phải anh đã bị điên từ đầu rồi không?

Nam Ly ngồi trên giường chìm trong bóng tối nhìn Bạch Minh Ân mở cửa phòng ngủ với ánh mắt tràn đầy niềm vui, từng bước một tiến về phía cô.

Nam Ly nắm chặt điện thoại trong tay, nhớ lại lần đầu tiên gặp Bạch Minh Ân ở học viện, tức giận đến mức ngón tay run lên.

Đúng vậy... anh chính là tên khốn, anh bị điên, làm gì có ai thích người luôn bắt nạt mình chứ, còn nhốt cô ở cái nơi quỷ quái này, tất cả những đau khổ mà cô phải chịu cho đến bây giờ đều do anh gây ra, tất cả đều tại anh, anh nên chết đi! Tại sao anh không chết đi...

"Tiểu Ly...?"

Lúc này, Bạch Minh Ân đã đến trước mặt Nam Ly, thấy cô vẫn còn nguyên vẹn xuất hiện trước mắt mình, đôi mắt hạnh nhân tràn đầy niềm vui sướng mà ôm chầm lấy cô.

"Tiểu Ly, em vẫn còn ở đây, thật tốt quá..."

Mái tóc màu vàng nhạt rũ xuống, đôi mắt dưới lớp tóc mỏng dần trở nên ướt át.

Nhưng ngay giây tiếp theo lại bị Nam Ly đẩy ra.

Lần này, Nam Ly không muốn chịu đựng anh nữa, "Bốp" một tiếng, một cái tát mạnh mẽ rơi vào khuôn mặt của Bạch Minh Ân.

Khuôn mặt chàng trai nghiêng sang một bên, trên gò má trắng trẻo rất nhanh xuất hiện dấu bàn tay đỏ bừng, anh ngẩng đầu lên, trong mắt vẫn còn đọng nước mắt.

Anh che mặt, ngơ ngác nhìn cô.

"Tiểu, Tiểu Ly...?"

Nam Ly vẫn chưa hết giận, trực tiếp ném chiếc điện thoại vừa lén lấy được đến trước mặt Bạch Minh Ân.

"Tại sao không nói cho tôi biết những chuyện đã xảy ra bên ngoài mấy ngày nay?"

Bạch Minh Ân cúi đầu nhìn xuống...

"Anh, anh..."

Ánh mắt hoảng loạn, vô cùng bối rối: "Tiểu, Tiểu Ly..."

"Đừng gọi tên tôi, Bạch Minh Ân, anh không xứng, tất cả mọi thứ của tôi, tất cả những điều hoàn hảo mà tôi tự hào từ khi sinh ra đến giờ, đều bị hủy hoại hoàn toàn chỉ vì sự xuất hiện của anh!"

Trong mắt Nam Ly tràn đầy sự chán ghét và hận thù không hề che giấu.

Cô lạnh lùng mở miệng: "Anh chính là người mà tôi ghét nhất, ghét nhất, thậm chí muốn giết chết anh ngay lập tức, Bạch Minh Ân."

Là cô sai rồi! Cô đã nhầm khi nghĩ rằng trong khoảng thời gian này có thể làm dịu cảm xúc của Bạch Minh Ân, chỉ cần cô chịu đựng qua tuần này, chịu đựng qua thời điểm định mệnh viết rằng cô sẽ chết thì mọi thứ sẽ thay đổi!

Cô có thể thay đổi tất cả, viết lại số phận của chính mình!

Nhưng sự thật chứng minh...

Cô đã sai! Và sai một cách nghiêm trọng!

Sống lại thì có ích gì, thân phận của cô đã mất, tất cả mọi người đều biết cô là tiểu thư giả được nhận nuôi về của nhà họ Nam, tất cả những điều mà cô tự hào đã bị người đàn ông này dễ dàng phá hủy! Chẳng lẽ nửa đời còn lại của cô phải tiếp tục sống với một người đàn ông đã hủy hoại tất cả mọi thứ của cô hay sao?

Cô còn phải tiếp tục sống với anh, không thể chống lại anh, trở thành thú cưng mặc anh nuôi dưỡng, trở thành món đồ chơi của anh, sinh con cho anh?!

Nằm mơ đi!

Cuộc sống như thế cô thà không cần, dù có thể sống sót nhưng tuyệt đối đó không phải là cuộc sống của cô... cuộc đời của Nam Ly!

Nam Ly nhìn Bạch Minh Ân trước mắt, trong mắt tràn đầy sự tức giận, hận thù và cả sự căm phẫn, ghê tởm đã bị kìm nén từ lâu, cuối cùng cô nói ra những lời mà cô vẫn luôn giữ kín trong lòng, chân chính đối mặt với anh.

Bạch Minh Ân mở to mắt nhìn Nam Ly trước mặt, lộ ra vẻ tuyệt vọng và không thể tin nổi: "Không, không phải đâu..."

"Tiểu Ly... Cầu xin em, đừng nói những lời trong lúc tức giận... Cầu xin em..." Ánh mắt anh mang theo sự van xin, liên tục cầu xin.

"Không, em đừng... đừng nói nữa, Tiểu Ly... cầu xin em..." Nước mắt chảy không ngừng.

Còn Nam Ly nhìn dáng vẻ này của anh, trong lòng lại cảm thấy vô cùng sảng khoái, cố ý cười nhếch mép một cách xấu xa.

"Đây không phải là những lời tôi nói trong lúc tức giận đâu, Bạch Minh Ân, anh không cần phải lừa dối bản thân mình nữa."

Nam Ly trực tiếp hất tay Bạch Minh Ân đang cố gắng đưa về phía mình, tiếp tục chế giễu anh: "Huống chi... chẳng phải đàn anh Thẩm Nghiêu đã sớm nói với anh rồi sao?"

Bạch Minh Ân đột nhiên cứng đờ người, đứng tại chỗ không dám tin mà nhìn cô, nước mắt cũng ngừng chảy, cứ đứng ngây ra như vậy.

Anh nhìn cô với ánh mắt dường như nguội lạnh.

Còn Nam Ly nhìn anh, trong mắt tràn đầy ác ý.

"Thật sự... ngay từ đầu tôi đã vô cùng ghét anh rồi, Bạch Minh Ân... Nói muốn làm bạn với anh là lừa anh thôi, tôi chẳng qua chỉ muốn trêu đùa anh, nhìn anh bị tôi xoay như chong chóng."

"Dù sao một kẻ rác rưởi như anh, đến từ khu ổ chuột bẩn thỉu, cần phải bị dẫm đạp mới chịu ngoan ngoãn nghe lời."

"Trong suốt thời gian này, mỗi lần anh bị đánh, nhìn những vết thương trên người anh, tôi chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái trong lòng."

"Không... không thể nào, không thể nào..."

Bạch Minh Ân lắc đầu điên cuồng, nắm lấy tay Nam Ly rồi hôn cô, một lần nữa ném cô lên chiếc giường bên cạnh, vừa mạnh mẽ đè lên, vừa lặng lẽ rơi nước mắt.

Tấm ván giường không ngừng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, quần áo bị cởi ra, tiếng rên rỉ của Nam Ly còn có tiếng khóc của anh đồng thời vang lên.

"Không thể nào... không thể nào..."

Nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên cánh tay của Nam Ly, nóng bỏng và bỏng rát.

Sau khi kết thúc, Bạch Minh Ân nằm bên cạnh ôm lấy Nam Ly, lau khô nước mắt, ánh mắt đầy sự van xin nhìn cô, đồng thời đưa một thứ đồ vật trong tay ra: "Tiểu, Tiểu Ly..."

Nam Ly cúi đầu, nhìn thấy que thử thai mà Bạch Minh Ân đưa cho cô, không suy nghĩ gì lại giáng thêm một cái tát nữa vào mặt anh, que thử thai cũng bị cô ném xuống đất.

"Cút đi." Đồ điên này! Kẻ biến thái ghê tởm! Bệnh nhân tâm thần đầu óc không bình thường! Cô thật sự hối hận vì đã gặp được anh! Ngay từ ngày đầu tiên khi gặp anh, cô đã biết rằng từ nay về sau mình sẽ gặp xui xẻo tám kiếp!

Cô tuyệt đối không muốn sống cả đời với một người đàn ông như vậy!

Sau khi nói xong câu này, Nam Ly cuốn lấy tấm chăn đi về phía sofa trong phòng khách.

Bạch Minh Ân vẫn đứng yên tại chỗ, không còn chăn che thân, trần trụi, nhìn theo bóng lưng của Nam Ly rời đi, ánh mắt ngày càng chật vật và u sầu.

Tiểu Ly ghét anh...

Tiểu Ly không cần anh nữa...

Không sao đâu... Tất cả những điều này đều không quan trọng...

Ít nhất bây giờ, Tiểu Ly sẽ không thể rời xa anh nữa... Anh muốn cô hoàn toàn thuộc về mình...

Chỉ cần đợi Tiểu Ly mang thai, cô sẽ hoàn toàn là của anh, cô sẽ không thể trốn thoát được nữa...

...

Ngày hôm đó, Nam Ly vừa mở mắt ra đã phát hiện Bạch Minh Ân lại không có trong kho.

Hôm qua cô cố tình làm hỏng những hộp que thử thai, sau đó lại gây ầm ĩ một trận, ném hết đồ ăn xuống đất, tất nhiên, hành động này không phải chỉ vì cô muốn nổi giận.

Mà mục đích của cô chính là để khiến Bạch Minh Ân phải ra ngoài mua thức ăn và các vật dụng cần thiết.

Còn những que thử thai kia, Bạch Minh Ân lúc này đang dốc hết sức để khiến cô mang thai, chắc chắn anh ta sẽ không bỏ qua việc bổ sung chúng.

Nhưng bây giờ... Dù đã chờ được đến khi Bạch Minh Ân ra ngoài, Nam Ly vẫn chưa tìm ra cách để trốn thoát.

"Phải làm sao đây... Mình nhất định phải trốn thoát trước khi đám phóng viên càng nói quá đáng và tình hình trở nên tồi tệ hơn..." Nam Ly biết rằng, chỉ cần cô xuất hiện, mọi chuyện mới có thể thay đổi.

Dù cho... tình hình hiện tại đã trở nên vô cùng nghiêm trọng, nhưng dù thế nào đi nữa, cũng không thể tệ hơn hiện tại được.

Chỉ cần cô xuất hiện trước mặt đám phóng viên thích xu nịnh kia, cô chắc chắn có thể thay đổi tất cả, cô nhất định phải nghĩ ra cách...

Nhưng vấn đề là, ngay cả bước đầu tiên làm sao để thoát khỏi đây, cũng đã trở thành một vấn đề.

Nam Ly siết chặt hai tay nhìn về phía khe cửa đóng chặt trước mắt, một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán rơi xuống.

Đúng lúc cô quay đầu lại, nhìn thấy con dao gọt hoa quả trên bàn ăn, cầm nó lên với ánh mắt cẩn thận rồi lóe lên một quyết định, sắc mặt tái nhợt, chuẩn bị cắt vào cổ tay mình thì đột nhiên cánh cửa sắt đóng chặt trước mắt truyền đến một tiếng động.

Hình như có ai đó đang đứng ngoài cửa, ném một vật nặng giống như đá vào cánh cửa sắt.

Nam Ly ngay lập tức sững sốt, con dao gọt hoa quả vốn định đâm vào mình lập tức chuyển hướng, chĩa về phía cửa: "Là ai đó?"

Bên ngoài cửa không có tiếng trả lời.

Nam Ly mím môi, tay nắm chặt con dao gọt hoa quả, tiếp tục bước thêm vài bước về phía trước: "Mau thả tôi ra, chỉ cần thả tôi ra ngoài, muốn bao nhiêu tiền, tôi sẽ cho bấy nhiêu."

Bên ngoài cửa vẫn im lặng.

Nam Ly bắt đầu tức giận, cô lại lớn tiếng tự giới thiệu mình: "Mau thả tôi ra đi! Có phải là đồng bọn của tên Bạch Minh Ân không? Có biết rằng hợp tác cùng cậu ta nhốt tôi lại sẽ có hậu quả gì không? Có biết tôi là ai không? Có biết bố mẹ tôi là ai không? Có biết người thừa kế Tập đoàn Aurora là ai không hả?"

Nam Ly càng nghĩ càng thấy tức, lúc này trong đầu cô hiện lên rất nhiều người, không chỉ có bố mẹ cô mà còn có bạn trai cô Thẩm Nghiêu, Bùi Hiên Nghi, thậm chí cả Lục Sanh, tên chồng sắp cưới vô dụng ngu ngốc.

Tất cả họ đều là đồ ngu! Đồ ngu! Bình thường có thể để cô tự hào nhưng đến lúc quan trọng thì họ ở đâu?

Một lũ vô dụng! Đến lúc quan trọng thì chẳng có chút tác dụng gì, còn bắt mình phải tự tìm cách thoát khỏi cái chỗ chết tiệt này!

Trái lại, Bạch Minh Ân, kẻ từng nghèo khó trước khi được nhà họ Nam tìm thấy, tại sao lại có thể tìm được đồng bọn trung thành giúp đỡ anh như vậy, thế giới này chưa bao giờ công bằng với cô!

Nam Ly đang nghĩ như vậy, trong mắt tràn ngập sự tức giận.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cánh cửa sắt trước mặt lại vang lên một tiếng động lớn do va chạm với đá.

Nam Ly giật mình, tỉnh lại từ dòng suy nghĩ, bị tiếng động lớn hù dọa lùi lại vài bước.

Ngay sau đó, một mảnh giấy được nhét qua khe cửa, chữ viết rất đẹp giống như nét chữ của một cô gái, trên đó viết: "Tôi đã giấu chìa khóa dưới tấm ngói thứ hai từ phải sang trái ở dưới lầu, mau chạy đi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc