Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 15: Ghen Tị

Cài Đặt

Chương 15: Ghen Tị

Nam Ly vừa bôi thuốc cho Bạch Minh Ân xong, cô quay người định rời khỏi phòng y tế.

Trước khi đi, lúc đang thanh toán tiền thuốc, cô tình cờ nhìn thấy tấm bảng tên bằng kim loại đeo trên ngực của nữ bác sĩ trường.

Nam Ly khựng lại một chút rồi một lần nữa ngước lên, mỉm cười hỏi người trước mặt: "Chị bác sĩ, chị có thể cho em biết chị họ gì được không? Để sau này tiện gọi chị hơn."

Nữ bác sĩ mỉm cười, nhìn cô gái trước mặt trông ngoan ngoãn, hiểu chuyện và khác hẳn với bất kỳ ai khác trong học viện Newland, rất giàu tình người.

"Chị họ Hạ, bạn học Nam Ly à."

"Họ Hạ ạ?"

Nghe xong, Nam Ly lại nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Thật là một cái họ đẹp đấy, chị bác sĩ."

Nữ bác sĩ ngượng ngùng cười: "Đừng gọi chị là chị nữa, chị có một đứa con gái chỉ nhỏ hơn em nửa tuổi, cũng đang học ở học viện Newland này."

Nam Ly vẫn lắc đầu, cười tươi: "Sao có thể thế được, chị bác sĩ, trông chị trẻ quá, chắc chắn chưa đến ba mươi đâu, không gọi chị là chị thì gọi ai bây giờ?"

Vài câu nói của Nam Ly đã khiến nữ bác sĩ vui vẻ không ngớt miệng.

Rồi Nam Ly quay lại, ánh mắt nhìn về phía Bạch Minh Ân đằng sau, cô nhếch môi cười: "Tôi cùng cậu về lớp học tiếp nhé, bạn học Minh Ân."

Bạch Minh Ân ngẩn người một lúc, sau đó gật đầu rồi cùng Nam Ly bước ra khỏi phòng y tế.

Trên đường đi, Bạch Minh Ân không kiềm được đặt tay lên đùi mình, véo lấy bắp đùi một cái thật mạnh.

Ôi... Đau thật...

Nhờ vậy anh mới dám tin rằng những gì mình vừa chứng kiến là sự thật, chứ không phải là ảo giác do anh tưởng tượng ra.

Anh thực sự... đã trở thành bạn của bạn học Nam Ly và còn nhận được lời khẳng định từ cô.

Không có gì hạnh phúc hơn lúc này!

Bạch Minh Ân đưa ánh mắt nhìn về phía Nam Ly, lén nhìn cô.

Nhìn một lúc, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác vô cùng tự ti.

Cô nói cô sẵn sàng làm bạn với anh, chỉ vậy thôi là anh đã rất mãn nguyện rồi, giống như một giấc mơ đẹp vậy... Còn tình cảm anh dành cho cô nên được giấu kín trong lòng, tuyệt đối, tuyệt đối... không thể để cô biết được.

Nghĩ đến đây, Bạch Minh Ân lại nắm chặt năm ngón tay để bên người, đáy mắt hiện lên sự thất vọng sâu thẳm.

Lại lén nhìn cô: Lúc này, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào rơi lên người cô, khiến Nam Ly càng thêm rực rỡ, tỏa sáng, trong trẻo như một con búp bê pha lê, hoàn hảo như một thiên thần.

Còn bản thân anh...

Bạch Minh Ân nghĩ đến sự so sánh giữa mình và Nam Ly, quả thật đúng là sự khác biệt giữa trời và đất, nghĩ đến đây, anh càng cảm thấy tự ti hơn.

Khi Nam Ly và Bạch Minh Ân vừa rời đi, một cô gái với hai bím tóc đuôi ngựa trên đầu, trông vô cùng hoạt bát và tinh nghịch, đột nhiên đẩy cửa phòng y tế, lao vào với tốc độ như chạy đua một trăm mét. Đồng thời, trong tay cô ấy còn cầm một chai thuốc mỡ.

Tuy nhiên, khi cô ấy đến phòng y tế, cô ấy phát hiện chiếc giường bệnh lúc nãy giờ đã trống trơn.

"Ơ, lạ thật, người đâu rồi?"

Hạ Hòa Yên gãi đầu, ngơ ngác nhìn chiếc giường trống.

Rồi ánh mắt cô ấy rơi vào nữ bác sĩ đứng trước mặt đang nở nụ cười hiền từ.

Bà ấy một bên cười, một bên còn tự mình lẩm bẩm: "Ôi, các cô cậu ở độ tuổi này thật là..."

Hạ Hòa Yên thấy vậy, khóe miệng không khỏi co giật một chút, cô ấy bước đến gần người phụ nữ mặc áo blouse trắng, chỉ tay hỏi: "Mẹ? Mẹ ơi?! Mẹ biết cậu nam sinh vừa nãy nằm ở góc kia đi đâu rồi không?"

"À, con nói cậu ấy à..."

Bị con gái hét vào tai, người phụ nữ mới giật mình tỉnh lại: "Con nói cậu nam sinh tên Bạch Minh Ân đó phải không? Cậu ấy đã rời đi cùng một nữ sinh cùng lớp rồi."

"Cùng lớp ạ?" Hạ Hòa Yên nghe xong lập tức mở to mắt, trong đầu hiện ra hàng trăm cảnh tượng cậu nam sinh Bạch Minh Ân bị người khác kéo đi rồi bị ném vào góc nào đó để đánh đập.

Cô ấy sợ đến mức suýt hét lên: Dù sao, trước đây khi cô tình cờ đến phòng y tế tìm mẹ, cô đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa những người đưa anh đến.

Hạ Hòa Yên biết, Bạch Minh Ân sống rất khổ sở trong lớp, bị cả lớp cô lập, hình như có một nhân vật giàu có nào đó trong lớp đang nhằm vào anh nên không ai dám lại gần để kết bạn.

Hạ Hòa Yên chính vì nghe được điều này nên mới thương cảm Bạch Minh Ân, đặc biệt là khi cô ấy nghe lén được rằng dường như anh không đủ tiền mua một tuýp thuốc mỡ đắt tiền, vì vậy cô ấy đã nhanh chóng mua thuốc bên ngoài trường và mang đến cho anh.

Sau khi nghe những điều này, biểu cảm của Hạ Hòa Yên lập tức trở nên lo lắng: "Mẹ, sao mẹ có thể như vậy? Chẳng lẽ mẹ không biết cậu ấy đang ở tình cảnh như thế nào trong lớp sao? Sao mẹ có thể để cậu ấy bị bạn cùng lớp dẫn đi? Chẳng lẽ mẹ cũng bị mua chuộc rồi sao? Hả mẹ? Mẹ?!"

Hạ Hòa Yên vừa nói vừa ra sức lắc mạnh vai mẹ mình, Hạ Hà cảm thấy cơ thể mình sắp bị lắc rời ra, cuối cùng không chịu nổi nữa mà gạt tay con gái.

"Thôi đủ rồi! Cậu ấy đã vào phòng y tế nhiều lần như vậy, sao mẹ lại không biết việc cậu ấy bị cô lập trong lớp chứ? Nhưng mà cô gái dẫn cậu ấy đi là một người tốt, cô ấy tên là Nam Ly."

"Nam, Nam Ly?"

Hạ Hòa Yên nghe xong, dừng ngay việc lắc vai mẹ, đứng im, mở to mắt, chớp chớp vài cái.

"Là Nam Ly lớp ba năm hai? Là cô gái vô cùng xinh đẹp, tiểu thư Nam Ly của Tập đoàn Aurora?"

"Đúng vậy."

Hạ Hà nhìn con gái với vẻ bất lực: "Giờ con có thể yên tâm chưa? Nhưng nói lại, Nam Ly thật sự giống như những gì mọi người đồn đại, lương thiện, dịu dàng và rất thấu hiểu người khác, chỉ có cô gái như con bé mới sẵn sàng giúp đỡ những người bị bắt nạt trong trường học. Thật không biết, phải là người bố người mẹ như thế nào mới có thể nuôi dạy được một cô con gái xuất sắc và hoàn hảo như vậy?"

"Thật sao ạ?" Hạ Hòa Yên nghe xong, khuôn mặt tràn đầy niềm vui.

Hạ Hà gật đầu.

"Nam sinh đó trông cũng rất đẹp trai, làn da trắng cộng thêm mái tóc vàng, nhìn như một con búp bê pha lê dễ vỡ vậy, khi đứng cạnh cô gái xinh đẹp kia, cả hai trông thật sự rất xứng đôi, quá đỗi dễ nhìn, giống như đang quay một bộ phim thần tượng vậy. Chỉ tiếc rằng... thân phận của họ không tương xứng..."

Hạ Hà vừa nói vừa không nhịn được bắt đầu làm bà mối, lo lắng đủ điều.

Hạ Hòa Yên nghe xong, không nhịn được mà khóe miệng giật giật: "Mẹ ơi, mẹ đừng có ghép đôi lung tung nữa, đàn chị Nam Ly ở trường đã có bạn trai rồi, là đàn anh năm ba tên Thẩm Nghiêu và họ rất yêu nhau, đồng thời cũng là cặp đôi hoàn hảo nhất trong cả học viện đấy. Đàn chị Nam Ly sẽ không thích ai khác đâu, chị ấy là người chung thủy và nhân hậu nhất, việc chị ấy giúp đỡ nam sinh đáng thương kia chắc chỉ vì thương hại mà thôi. Mẹ đừng đoán mò nữa."

"À... thì ra là vậy sao... Vậy thì thật đáng tiếc, nhìn vẻ ngoài của họ rõ ràng là có tướng vợ chồng mà."

Hạ Hà thở dài đầy tiếc nuối.

Hạ Hòa Yên quay đi, không nhịn được mà lẩm bẩm: "Mẹ lại bắt đầu nữa rồi..." Thật khiến cô ấy lo lắng cho cuộc sống tình cảm sau này của mình, liệu mẹ có ép cô ấy kết hôn không?

"Nhưng... nếu đã có đàn chị Nam Ly giúp đỡ, chắc chắn sẽ không còn ai dám bắt nạt nam sinh đáng thương kia nữa nhỉ?"

Nghĩ đến đây, Hạ Hòa Yên không khỏi mỉm cười, một lần nữa không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ Nam Ly, nhân vật truyền thuyết đầy tiếng tăm ấy.

"Nếu có thể, mình thật sự muốn gặp người bạn học Nam Ly nổi tiếng kia, nếu được trở thành bạn của cô ấy thì tốt biết mấy..."

Chỉ tiếc là... cô ấy đã đến muộn một bước, không kịp gặp cô...

...

Tiết thể dục

Lục Sanh và Bùi Hiên Nghi chia ra đứng ở hai đầu sân bóng rổ, thay đồ thể thao, chuẩn bị cho trận đấu giao hữu mới, người ở hai đầu sân bóng đều sẵn sàng xuất phát.

Tình hình ngày càng căng thẳng, điểm số sát nút, còn Lục Sanh và Bùi Hiên Nghi trên sân giống như những chú đại bàng đang bay lượn, không thể ngăn cản, không đội trời chung.

Rõ ràng là một trận đấu giao hữu bình thường nhưng trông cứ như là một trận chiến sống chết giữa kẻ thù.

Các nữ sinh ngồi trên khán đài, mặt đầy vẻ hóng chuyện thì thầm với nhau: "Sân bóng rổ cứ như chiến trường ấy, sát khí nặng quá."

Một vài người tiếp tục buôn chuyện: "Các cậu nghĩ... sát khí giữa Bùi Hiên Nghi và Lục Sanh nặng như vậy có phải là vì..."

Không cần nhắc tên, các nữ sinh cũng biết người mà họ đang ám chỉ là ai.

Lập tức vội vàng ngăn lại: "Đừng suy nghĩ nhiều, Bùi Hiên Nghi và Nam Ly chỉ là bạn bè thôi, họ đã là bạn thân từ nhỏ, có thể gọi là thanh mai trúc mã cũng không sai. Dù Bùi Hiên Nghi thật sự đang đối đầu với Lục Sanh vì Nam Ly, thì có lẽ cũng chỉ vì chuyện đính hôn, để đòi lại công bằng cho Nam Ly và bạn trai của cô ấy mà thôi."

"Thôi được rồi, tớ biết rồi..."

Nữ sinh thở dài bất lực, đặt tấm bảng cổ vũ xuống: "Tớ biết các cậu đều là fan CP của Nam Ly và đàn anh Thẩm Nghiêu rồi..."

"Nhưng như vậy, những fan của CP ít phổ biến như bọn tớ biết sống sao đây..." Câu sau cùng, nữ sinh chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm.

Rồi nữ sinh đó tiếp tục nhìn về phía Bùi Hiên Nghi đang chơi bóng trên sân, sau đó liếc qua Nam Ly mặt không cảm xúc ngồi ở đầu bên kia khán đài, lại thở dài một tiếng đầy bất lực, tiếp tục cố gắng hết sức để cổ vũ cho Bùi Hiên Nghi.

Người bên cạnh nghe thấy lời nữ sinh nói, khóe miệng giật giật an ủi: "Không sao đâu, cậu chưa phải thảm nhất đâu, nghe kể trong học viện còn có những fan CP của bạn học Nam Ly và Lục Sanh gọi là CP 'yêu ghét đan xen' mới là thảm, nếu tin tức này bị lan truyền ra ngoài họ có thể bị fan CP của bạn học Nam Ly và đàn anh Thẩm Nghiêu nghiền nát, có thể nói rằng, họ là những sinh vật bị cả Học viện Newland căm ghét. Dù sao ship CP là không sai, nhưng cuộc đời của bạn học Nam Ly cũng là cuộc đời mà. Gặp phải một người chồng sắp cưới như vậy, lại còn bị ép chia tay với bạn trai yêu quý của mình, bạn học Nam Ly thật sự rất đáng thương."

"Hả?" Cô gái nghe xong, không nhịn được mà khóe miệng giật giật, hạ tấm bảng cổ vũ xuống: "Không phải chứ? Vậy mà cũng được sao? Ship CP kiểu này cũng dị quá rồi."

Bạch Minh Ân ngồi một mình ở đầu bên này khán đài, nghe thấy những cuộc trò chuyện, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Khi anh ngẩng đầu lên lén nhìn Nam Ly ngồi ở phía bên kia khán đài, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt lạnh lùng và không cảm xúc của đàn anh Thẩm Nghiêu hôm đó khi tìm đến anh.

Rõ ràng... rõ ràng anh chỉ muốn làm bạn với bạn học Nam Ly thôi mà...

Rõ ràng... chỉ cần bạn học Nam Ly không ghét anh, thì anh đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc