Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tôi Làm Trà Xanh Max Level Ở Học Viện Quý Tộc Chương 16: Vết Sẹo

Cài Đặt

Chương 16: Vết Sẹo

Trong lúc Bạch Minh Ân đang ngẩn người, trên sân bóng rổ, một quả bóng đột nhiên bay về phía Nam Ly đang ngồi ở khán đài.

Một tiếng hét kinh hoàng vang lên từ khán giả, còn chưa kịp nhìn thấy phản ứng của Nam Ly, Lục Sanh đã đột ngột xuất hiện trên khán đài, đưa tay chặn quả bóng sắp đụng trúng cô.

Lục Sanh giơ một tay lên bắt lấy quả bóng đang lao tới chỗ Nam Ly, rồi ngước mắt nhìn cô.

Còn Nam Ly vẫn ngồi im trên khán đài, giữ nguyên tư thế như lúc trước, nét mặt bình tĩnh không chút thay đổi, cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt không có cảm xúc đối diện với Lục Sanh.

Đám đông xung quanh bắt đầu xì xầm.

Bạch Minh Ân hít một hơi thật sâu, thấy vậy mới thả lỏng bàn tay đặt bên cạnh và thu lại động tác muốn đứng dậy.

"Nam Ly, Nam Ly, cậu có sao không?"

Bùi Hiên Nghi lúc này mới cuống quýt chạy tới, leo lên khán đài đẩy Lục Sanh đang cản trở trước mặt cậu ấy ra.

Nhìn thấy Bùi Hiên Nghi, cuối cùng Nam Ly cũng mỉm cười, khác hẳn vẻ mặt không cảm xúc ban nãy, khuôn mặt dần lộ ra một nụ cười tươi tắn.

"Tất nhiên là tớ không sao, chẳng phải cậu cũng thấy tớ vẫn ổn mà? Hơn nữa chỉ là một quả bóng rổ thôi, tớ sớm đã để ý rồi."

Hai người nhìn nhau cười, cuộc chiến tranh lạnh trước đó dường như đã tan biến.

Bạch Minh Ân nhìn cảnh tượng này, trong lòng bỗng dưng cảm thấy khó chịu, cúi đầu xuống với vẻ thất vọng.

Anh đang nghĩ gì vậy… Rốt cuộc anh bị làm sao vậy… Rõ ràng, chỉ cần có thể trở thành bạn của bạn học Nam Ly, anh đã... rất mãn nguyện rồi mà...

Lục Sanh đứng cách đó không xa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm, sắc mặt khó coi.

Không một chút do dự, cậu ta quay người lại đá mạnh vào quả bóng bên cạnh và rời đi.

Trận đấu bóng rổ vì thế mà kết thúc, vài tên đàn em vội vàng hoảng hốt đuổi theo.

"... Anh Lục? Anh Lục?"

...

Giờ học thể dục kết thúc, Bạch Minh Ân đi trước, dáng vẻ ủ rũ, mỗi lần nhớ lại khung cảnh vừa rồi, tâm trạng của anh lại chùng xuống.

Đúng lúc anh cúi người, cong lưng xuống, đầu cúi thấp bước đi thì Nam Ly đứng sau lưng Bạch Minh Ân, bất ngờ nhìn thấy một vết sẹo nhạt màu ẩn dưới mấy lọn tóc vàng ngắn lộ ra.

Chưa bao giờ cô chú ý đến điều này trước đây.

Nhưng những ngày gần đây, Nam Ly hầu như tập trung sự chú ý vào Bạch Minh Ân, nên mới có thể phát hiện ra điểm kỳ lạ này.

Cô dừng lại một chút rồi bỏ mặc Bùi Hiên Nghi ở bên cạnh, trong ánh mắt ngạc nhiên của cậu ấy, cô chạy bước nhỏ tới chỗ Bạch Minh Ân.

Nam Ly tươi cười tiến đến bên cạnh Bạch Minh Ân, chạm nhẹ vào cánh tay anh và gọi: "Bạn học Minh Ân."

Bạch Minh Ân giật mình, thoát khỏi dòng suy nghĩ vừa rồi, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Nam Ly, cảm giác được ưu ái bất ngờ: "Nam... bạn học Nam Ly?"

Tuy nhiên, ngay sau đó, anh lại liên tưởng đến cảnh tượng vừa rồi, tâm trạng nhanh chóng trở nên ảm đạm.

Nam Ly cong môi cười rạng rỡ, ngẩng đầu lên, chỉ vào vết sẹo sau cổ Bạch Minh Ân, nhìn anh nhanh chóng đỏ mặt, ánh mắt cô càng trở nên khó đoán hơn: "Đúng rồi, Minh Ân, cậu chưa kể cho tôi nghe, vết sẹo sau cổ cậu từ đâu mà có vậy?"

"À, là cái sẹo đó sao..."

Bạch Minh Ân ngẩn người, cuối cùng mới tỉnh táo, khuôn mặt vẫn đỏ bừng, vẻ ngượng ngùng khi đưa tay ra sau sờ vào vết sẹo: "Đây là vết bỏng từ hồi nhỏ, bà viện trưởng ở trại trẻ mồ côi nói rằng từ khi nhặt được tôi thì đã có vết sẹo này rồi. Sau đó, nó cũng không lành hết được."

Dù có hồi phục dần nhưng vì lúc đó không có thuốc tốt để chữa trị, nên cuối cùng trên cổ vẫn để lại một vết sẹo nhàn nhạt. Trước đây anh luôn dùng tóc che đi, bây giờ có lẽ tóc ngắn hơn nên vết sẹo vô tình lại lộ ra.

Nghĩ đến đây, trong lòng Bạch Minh Ân lại dâng lên một cảm giác tự ti sâu sắc: "Sao vậy, Tiểu Ly, trông tôi xấu lắm đúng không? Có phải... rất khó coi không?"

Phải làm sao đây... Phải làm sao đây... Bị Tiểu Ly nhìn thấy vết sẹo xấu xí này rồi, chắc chắn cô sẽ ghét mình mất...

Bạch Minh Ân cảm thấy khổ sở vô cùng.

Tuy nhiên, lúc này Nam Ly lại không kiềm chế được nụ cười trong lòng, cảm xúc phấn khích gần như không thể giấu nổi: Đúng rồi, đúng rồi... Chính là vết sẹo này, chắc chắn là nó... Cuối cùng cô đã tìm ra, quả là ông trời không phụ lòng người...

Chắc chắn thông qua vết sẹo này, mà Bạch Minh Ân có thể thuận lợi bước vào nhà họ Nam. Cô thật sự quá thông minh...

Tuy nhiên chỉ trong tích tắc, Nam Ly nhanh chóng thu lại biểu cảm vui vẻ, khóe môi vừa cong lên ban nãy cũng biến mất, gương mặt trở nên nghiêm túc: "Đúng vậy, trông cậu thật sự rất xấu, bạn học Minh Ân."

"Đột nhiên tôi không còn muốn làm bạn với cậu nữa."

"Dù sao thì vết sẹo này cũng ảnh hưởng rất nhiều đến thẩm mỹ. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi phát hiện ra, cậu không hề thành thật với tôi, bạn học Minh Ân."

Nghe xong, biểu cảm trên khuôn mặt Bạch Minh Ân trở nên càng thêm thất vọng: Quả nhiên... Quả nhiên... anh lại bị ghét rồi... Lần này anh thật sự... thật sự sắp mất cô rồi...

Tuy nhiên, ngay lúc ánh mắt Bạch Minh Ân trống rỗng và đờ đẫn, Nam Ly đột nhiên nở nụ cười, vỗ nhẹ vài cái vào má anh và nói: "Cho nên... Ngoan ngoãn đứng ở đây, không được đi đâu, đợi tôi quay lại nhé."

Bạch Minh Ân gần như cứng đờ người trong vài giây, không kịp phản ứng.

Vừa nãy, lòng bàn tay Nam Ly chạm vào mặt anh, cảm giác mềm mại vẫn chưa tan biến khiến anh không ngừng nhớ lại.

Khi anh tỉnh táo lại, Nam Ly đã chạy ra từ cửa hàng tiện lợi, trên tay cầm một chiếc khăn quàng cổ màu xanh có in hình gấu, đôi mắt sáng rực nhìn anh: "Chính là cái này, bạn học Minh Ân, cậu hãy đeo cái này vào đi. Sau này không được phép tự ý tháo ra nếu không có sự cho phép của tôi."

Nhìn Bạch Minh Ân ngẩn người đứng tại chỗ, không nhận lấy chiếc khăn từ tay Nam Ly, vẻ mặt dường như vẫn còn đang do dự.

Nam Ly lập tức tỏ ra không hài lòng, giọng điệu nặng nề hơn: "Nếu cậu không đeo cái này hoặc sau này tự ý tháo chiếc khăn tôi tặng ra mà không có sự cho phép của tôi, thì tôi sẽ ghét cậu và không muốn làm bạn với cậu nữa."

... Ghét... Chán ghét, bạn học Nam Ly... sẽ ghét bỏ anh sao?

Bạch Minh Ân ngẩn người, vừa nghe xong nhanh chóng hoàn hồn, vội vàng lo lắng nhận lấy chiếc khăn quàng cổ màu xanh từ tay Nam Ly choàng lên, hình con gấu vừa vặn nằm ngay vị trí ngực.

Có lẽ, cô gái tốt bụng và tuyệt vời nhất trên thế giới này chính là Tiểu Ly...

Khuôn mặt của Bạch Minh Ân ngày càng đỏ hơn, nhìn chiếc khăn quàng màu xanh trên cổ, yêu thích không rời tay.

Hàng mi dài rũ xuống che giấu đi tình cảm sâu đậm không một ngôn từ nào có thể thể diễn tả được ở trong đáy mắt.

Còn Nam Ly đứng đối diện Bạch Minh Ân, vcười rạng rỡ trả lời anh: "Tất nhiên rồi, bạn học Minh Ân như thế này thật sự trông rất đẹp trai, còn đẹp trai hơn trước nữa, suýt chút nữa khiến tôi yêu cậu mất rồi đấy." Nhưng bên trong lại lộ ra vẻ âm u, khóe miệng nhếch lên một cách đắc ý, thầm nghĩ: Giờ đây, Bạch Minh Ân à, cả đời này cậu đừng mong quay lại nhà họ Nam để cướp lấy Tập đoàn Aurora của tôi.

Bạch Minh Ân nghe những gì Nam Ly nói, ánh mắt thoáng chốc ngẩn ra, sau đó, khuôn mặt càng thêm ngượng ngùng cúi xuống, hai má cũng hiện lên một chút ửng hồng.

Dưới ánh nắng, hình ảnh chàng trai và cô gái mỉm cười nhìn nhau thật đẹp đôi, bất kỳ ai bắt gặp khoảnh khắc này cũng sẽ không khỏi xao xuyến.

Và ngay gần đó, Bùi Hiên Nghi đứng phía sau hai người, lặng lẽ nhìn cảnh này với nét mặt tối tăm và phức tạp.

...

Ngày hôm sau, Nam Ly bị âm thanh điện thoại trong phòng ngủ đánh thức.

Tuy nhiên, điều đánh thức cô không phải tiếng chuông báo thức mà là cuộc gọi từ bố cô.

Nam Ly có chút cáu kỉnh khi bị mất giấc ngủ, trong cơn mơ màng nhìn thấy cuộc gọi đó, trong lòng đầy tức giận, lơ mơ tắt máy.

"Mới sáng sớm đã gọi điện gì chứ, hiếm hoi lắm mới có một ngày nghỉ..."

Nam Ly bực bội xoay người, lẩm bẩm.

Nhưng chẳng bao lâu, tiếng chuông điện thoại lại vang lên không ngừng, liên tục gọi cho cô.

Nam Ly bị làm phiền đến mức không thể ngủ tiếp, tức giận ngồi dậy từ trong chăn, ném mạnh điện thoại xuống đất!

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, Nam Ly cong môi, nhắm mắt lại, vừa định nằm xuống ngủ thì đột nhiên có tiếng gõ cửa gấp gáp của người giúp việc từ bên ngoài.

"Tiểu thư Nam Ly, tiểu thư Nam Ly... Có chuyện xảy ra rồi..."

Nam Ly đang định nổi giận, nhưng ngay sau đó, người giúp việc bên ngoài lại hô lên một lần nữa: "Ông chủ và bà chủ bảo cô mau nghe điện thoại rồi đến khách sạn một chuyến, ông chủ và bà chủ nói rằng đã tìm thấy người anh trai sinh đôi bị thất lạc từ mười mấy năm trước của cô, giờ muốn cô đến đó ngay!"

"... Cô nói gì cơ?"

Nam Ly lập tức tỉnh táo, kéo chăn ra, đứng dậy rời khỏi giường, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc